Tác giả: Mạc Thiểu Niên
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342611
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2611 lượt.
t liếc thấy Lâm Mạc Tang đứng bên cạnh Mộ Dung Ngữ Yên, cô lại không tự chủ được đáp: “Vâng.”
“Vậy tan tầm anh sẽ đến đón em.” Thấy Tô Y Thược đồng ý nhanh như vậy, Lục Thần Hi hơi ngạc nhiên, trong lòng tràn ngập sự vui sướng.
Tô Y Thược chợt giật mình, hối hận vì mình quyết định mà không kịp suy nghĩ. Nhưng đã đồng ý rồi, cô cũng không thể đổi ý được, không thể làm gì khác, đành phải kiên trì đến cùng, đáp lại: “Vâng.”
Nhận được đáp án cực kỳ thỏa mãn xong, sợ Tô Y Thược đổi ý, Lục Thần Hi lập tức ngắt điện thoại.
Tô Y Thược lại buồn bực ỉu xìu.
Thấy sắc mặt vui vẻ của Lục Thần Hi, Lục Hân hơi nghi hoặc: “Anh, không phải anh bị Tô Y Thược từ chối nên phát điên đấy chứ?” Nói rồi cô đưa tay lên sờ trán anh ấy.
Lục Thần Hi né tránh bàn tay ma của Lục Hân, chăm chú nhìn cô nói: “Cô ấy đồng ý rồi!” Biểu cảm của anh trai khiến Lục Hân nghi hoặc, một lát sau mới kịp tiêu hóa…
Cái gì?! Y Thược mà lại đồng ý á?! Lục Hân kinh ngạc, đây không giống phong cách bình thường của Y Thược. Nhìn vẻ mặt mừng rỡ của anh trai, trong lòng Lục Hân càng khó hiểu hơn.
Lâm Mạc Tang giao nhiệm vụ cho Mộ Dung Ngữ Yên xong liền đi về phía Tô Y Thược.
Tô Y Thược vẫn đang chìm đắm trong cảm giác chán nản, không chú ý Lâm Mạc Tang đang tới gần.
“Nghĩ gì vậy?” Cho đến khi Lâm Mạc Tang đánh thức cô, Tô Y Thược mới nhận ra không biết Lâm Mạc Tang đã đứng bên cạnh mình từ bao giờ, không phải vừa rồi anh còn đang nói chuyện với Mộ Dung Ngữ Yên sao?
Nghĩ vậy, Tô Y Thược lại vô thức lùi lại giữ khoảng cách với Lâm Mạc Tang. Lâm Mạc Tang cũng nhạy bén nhận ra ngay hành động của cô, hôm qua vẫn còn tốt lắm mà, có chuyện gì vậy?!
“À… em còn có việc, anh đi trước đi.” Tô Y Thược nhìn ra ngoài cửa sổ nói.
“Ờ.” Lâm Mạc Tang đáp rồi quay về bàn làm việc của mình, mở tài liệu ra xem.
Câu trả lời ngắn gọn đó khiến trong lòng Tô Y Thược hơi mất mát, nhìn bóng người cao ráo của Lâm Mạc Tang, Tô Y Thược ép mình phải dời mắt đi.
Đầu Heo Kho Tàu
Khi Lục Thần Hi cầm một bó hoa hồng to dựa vào chiếc xe Bentley đứng trước mặt Tô Y Thược, cảm nhận được ánh mắt mờ ám và hiếu kỳ từ bốn phía truyền tới, Tô Y Thược chỉ mong nhanh nhanh chóng chóng rời khỏi đây.
“Y Thược, em đến rồi.” Lục Thần Hi nhìn Tô Y Thược đi về phía mình, tươi cười tặng bó hoa trong tay cho cô rồi rất lịch thiệp mở cửa xe giúp Tô Y Thược.
Tô Y Thược vốn không muốn nhận, nhưng sợ ở đây đợi càng lâu sẽ càng bị người ta để ý, đành nhận bó hoa từ tay Lục Thần Hi rồi lên xe.
Có điều, Lục Thần Hi thấy Tô Y Thược không từ chối, tâm trạng càng tốt hơn.
“Ông chủ tự mình xuống bếp, Y Thược à, em có lộc ăn thật đấy ~~~ Sao bình thường một mình anh lại không được đãi ngộ như vậy chứ ~.” Lục Thần Hi cố tình ra vẻ ai oán nói với người đàn ông trung niên kia, thấy nãy giờ Tô Y Thược không nói gì, anh cũng muốn pha trò làm giảm bớt sự câu nệ của cô.
Tô Y Thược hơi ngạc nhiên, nhà hàng này hóa ra là của ông chú rất cởi mở kia.
“Y Thược, em muốn ăn gì?” Lục Thần Hi mỉm cười nhìn Tô Y Thược, đưa quyển menu sang cho cô.
“À, anh cứ gọi đi ạ.” Tuy không gian trong phòng riêng không phải quá lớn nhưng lại khiến người ta cảm thấy rất nhẹ nhàng thoải mái, ở cạnh cửa có một vài chậu hoa, trên bàn ăn có một bông hồng trắng cắm trong một chiếc lọ, rất đơn giản, thực sự không giống được dựng lên bởi người trước mắt này.
“Vậy chú cho bọn cháu mấy món cơm gia đình đi.” Lục Thần Hi bỏ menu xuống, cười nói với người đàn ông trung niên kia.
“Được, hai đứa chờ một chút.” Ông nói xong liền đi ra ngoài.
Trong căn phòng chỉ còn lại hai người Lục Thần Hi và Tô Y Thược. Tô Y Thược không biết nói gì, đành cúi đầu uống nước ấm.
“Dạo này em có khỏe không?!” Lục Thần Hi đột ngột lên tiếng.
“Ừm.” Tô Y Thược trả lời ngắn gọn. Hai người lại tiếp tục không nói gì.
“Em đi toilet một chút.” Tô Y Thược gật đầu với Lục Thần Hi rồi đi ra khỏi phòng. Lục Thần Hi nhìn theo bóng Tô Y Thược, thầm thở phào nhẹ nhõm, đây cũng là lần đầu tiên anh ta hẹn hò với phái nữ, trong lòng rất khẩn trương.
Tô Y Thược ra khỏi phòng rồi mới nhớ ra mình không biết toilet ở đâu. Đang nghĩ xem có nên kiếm người nào đó để hỏi không thì căn phòng bên cạnh lại vang lên tiếng thủy tinh vỡ, tiếng mắng của đàn ông và tiếng phụ nữ khóc thút thít hỗn loạn truyền ra.
Tô Y Thược khẽ nhíu mày đi về phía trước mặt, từ trước tới giờ cô vốn không phải người thích xen vào việc của người khác.
“Rầm!”
Ngay khi Tô Y Thược đang đi qua căn phòng đó, cửa bị đẩy mạnh ra từ bên trong, một người con gái bị đẩy mạnh ra ngoài, ngã về phía Tô Y Thược.
Cô đành phải đưa tay ra, đỡ lấy cô gái quần áo hơi xộc xệch kia.
“Mẹ kiếp! Ông gọi mày tới là để mày giúp vui cho đàn ông! Mày khóc khóc cái chó gì, làm ông mày mất cả vui!” Một người đàn ông có bụng bia mặc đồ tây đứng ở cửa, mặt nhờn bóng dầu lóa lên dưới ánh đèn khiến Tô Y Thược nhìn mà hơi buồn nôn.
Người đàn ông kia vừa nói vừa đá một cước đạp cô gái kia ngã