Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kế Hoạch Bắt Cừu

Kế Hoạch Bắt Cừu

Tác giả: Mạc Thiểu Niên

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1342612

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2612 lượt.

br>“Lao lên cho ông! Ai bắt được con ả này, tao sẽ thưởng hậu hĩnh!” Hồng Lâm vừa nói xong, mọi người lập tức quây vào, dù sao mười mấy người đàn ông đấu với một cô gái, bọn họ không tin không đánh lại được cô ấy.
Sự thực thì một phút sau, cả mười mấy người đều nằm bò trên đất.
“Một tiếng nữa, gặp lại ở thành phố A.” Mộ Dung Ngữ Yên nhìn mọi người ngã la liệt dưới đất, quyết đoán cúp điện thoại, chậm rãi đi về phía Hồng Lâm.
Trong mắt Hồng Lâm, Mộ Dung Ngữ Yên đã không còn là người nữa, mà là ma quỷ.
“Cô… cô đừng có tới đây…” Hồng Lâm kêu lên kinh hãi.
“Mày giết tao cũng vô dụng. Bang chủ của chúng tao đã giao dịch xong với Thanh bang rồi.” Hồng Lâm lấy hết can đảm gào lên.
Mộ Dung Ngữ Yên dừng bước, nhẹ nhàng nói: “Vậy sao?!” Sau đó cười giễu cợt.
“Chẳng thú vị gì cả. Nói cho bang chủ của chúng mày biết, đây chỉ là một bài học thôi. Nên an phận thủ thường một chút thì tốt hơn.” Mộ Dung Ngữ Yên nói xong liền quay người đi ra cửa phố Bắc.
Nhìn theo bóng Mộ Dung Ngữ Yên, Hồng Lâm rủn người ngã xuống đất, thầm cảm thấy may mắn vì giữ lại được mạng mình.
Người trong chỗ tối vẫn chăm chú nhìn theo bóng người đang dần đi xa, ánh mắt như toát ra tia sáng. Ha, đúng là một người thú vị.

Phố Nam, thành phố Quyết Hoa.
1h sáng.
Con đường vốn nên yên tĩnh, lúc này lại vang lên tiếng kêu rên khắp nơi, trong không khí nồng nặc mùi máu tươi, một sự hoảng sợ trước cái chết chạy thẳng vào đáy lòng mọi người.
“Rốt… rốt cuộc các…các…các người là ai?” Một người đàn ông trung niên nằm trên mặt đất run rẩy chỉ vào một trong hai người đang đứng vững vàng, trên gương mặt từng trải lộ vẻ sợ hãi đến cùng cực.
Mặt của hai người kia đều bị che bởi hai chiếc mặt nạ màu bạc, nhưng loáng thoáng có thể nhận ra đó là một nam một nữ, một người áo trắng một người áo đen, y như Hắc Bạch Vô Thường. Hai người đều tỏa ra khí phách khiến người khác phải run sợ.
“Bang chủ Thanh bang dám làm trái quy tắc, lại không dám nhận biết người của Quyết Tài môn sao?” Giọng nói của cô gái áo đen rất du dương nhẹ nhàng, nếu chứ không tự mình trải qua chuyện vừa rồi, tất cả mọi người hẳn sẽ bị giọng nói này mê hoặc. Còn bây giờ, giọng nói này với bọn họ mà nói cũng như bùa chú đòi mạng vậy.
Nghe câu nói ngầm có ý châm chọc, toàn thân Hoàng Khôn như bị sét đánh! Bọn họ cố tình phao tin giả sau đó đổi địa điểm, những người biết tin này chỉ có một số người có vai vế trong bang mà thôi, lẽ nào nội gián cài trong cấp cao của bang sao? Xem ra họ đã coi thường Quyết Tài môn.
So với hắn ta, thì Bang chủ Hồng bang – Hồng Kiều vẫn luôn im lặng, chỉ dùng ánh mắt sắc bén nhìn hai người.
“Đi thôi.” Người đàn ông áo trắng bên cạnh cô gái kia nói rồi cũng quay người rời đi, giống như một cơn gió không nhiễm bụi trần. Khuôn mặt của cô gái giật giật dưới lớp mặt nạ, thầm nghĩ, tên này và môn chủ chẳng khác gì nhau, không thú vị gì hết.
Nhìn hai người quay đi, Hồng Kiều và Hoàng Khôn không hiểu nổi. Từ trước đến giờ Quyết Tài môn không để lại người sống, lần này lại chỉ tịch thu hàng của bọn họ, càng nghĩ càng thấy kỳ quái.
Có điều, qua một lần giao đấu này, Hồng Bang và Thanh bang cũng không dám đối đầu với uy nghiêm của Quyết Tài môn nữa, hiện giờ người của hai bang đều bị thương nặng, sắp tới cũng không dám có hành động gì khác, lần này Đông Thần bang không tham dự, nhưng trải qua chuyện này, một thời gian sau có lẽ cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
“Nhiệm vụ đã hoàn thành.” Chân trời đã có chút tia sáng, ba người cung kính đứng trước mặt một người đàn ông đeo mặt nạ.
“Ừ.” Giọng nói đầy từ tính.
“Môn chủ, anh ở chỗ này à ~~~” giọng nói ngây thơ trong trẻo lại mang theo chút nghi ngờ đột ngột vang lên, người vừa nói có khuôn mặt như thiên sứ, trong mắt đầy vẻ đơn thuần. Không ai ngờ được cô ấy chính là cô gái áo đen vừa làm trọng thương gần hết thành phần chủ lực của hai bang phái lớn.
Người đàn ông đeo mặt nạ bạc không nói gì.
“Lăng.” Một cô gái khác gọi tên cô gái áo đen, không ai khác là Mộ Dung Ngữ Yên, mặt cô ấy đầy vẻ bất đắc dĩ.
Cô gái áo đen lè lưỡi tinh nghịch.
“Ngốc nghếch.” Tiếng nói lạnh lùng của người đàn ông áo trắng khiến nhiệt độ xung quanh như đông lại, người đàn ông này có dung mạo rất bình thường, khiến người ta cảm thấy nhã nhặn vô hại, nhưng giọng nói lại làm cho người ta lạnh tới tận tim phổi.
“Phong! Anh anh anh…” Câu nói của Phong khiến Lăng như bị chạm nọc, vì ngại có Lâm Mạc Tang ở đây nên cố gắng kìm nén xúc động muốn xông lên liều mạng với anh ta xuống.
“Khụ khụ…” Mộ Dung Ngữ Yên ho khẽ, rõ rang tâm trạng của Lâm Mạc Tang không được tốt, hai người kia có thể đừng trêu tức anh ấy nữa được không, tôi sắp không thở nổi nữa rồi.
Cô gái tên Lăng lập tức đứng ngay ngắn lại, làm ra vẻ ngoan ngoãn.
“Có một nhiệm vụ cần giao cho mọi người. Thiên sẽ nói nội dung cho hai người biết.” Giọng nói của Lâm Mạc Tang đang đeo mặt nạ bạc vẫn lãnh đạm như không có bất cứ ảnh hưởng gì.
Thiên là biệt hiệu của Mộ Dung Ngữ Yên, để tiện hành động, bốn vị thủ hộ sứ và


Duck hunt