Tác giả: Mạc Thiểu Niên
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342614
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2614 lượt.
vào người Tô Y Thược.
Ngọn đèn hơi lờ mờ hắt vào mặt Tô Y Thược khiến người ta không nhìn rõ sắc mặt của cô.
Tô Y Thược nhìn người đàn ông hung dữ trước mặt, nhẹ nhàng kéo tay một cái khiến cô gái kia lệch người sang một bên. Nhìn bàn chân trống không, gã đàn ông kia hơi khó hiểu nhìn Tô Y Thược.
Thấy rõ dung mạo của cô, sắc mặt lão già kia thay đổi trong chớp mắt.
“Ôi chà, em gái nhỏ, uống cùng anh chén rượu đi ~”
Nhìn gương mặt nung núc thịt rung lên vì nói, dạ dày Tô Y Thược quặn lên.
“Cô… cô đi đi…” Cô gái bên cạnh run lên bần bật, tuổi có vẻ cũng không hơn kém cô là mấy, trên mặt cô ấy có những vết bầm tím, hiển nhiên là vừa bị lão già này đánh, giọng nói cũng lộ ra vẻ sợ hãi.
“Ôi, đừng mà ~” rõ ràng lão già kia đã bị vẻ ngoài nhu nhược của Tô Y Thược lừa gạt. Tô Y Thược vẫn không nói gì khiến lão cho rằng cô sợ hãi đến ngây người, nhưng lại quên mất vừa rồi chính cô tránh được cú đá của lão ta.
Nói rồi, lão đưa tay ra định lôi Tô Y Thược vào lòng.
“Cút!” Giọng nói lạnh lùng như không khí cũng bị cô làm đông cứng lại vậy.
Hai người trước mặt dường như đều hoảng sợ vì sự lạnh lùng của Tô Y Thược, không hiểu sao lão già kia hơi run lên.
“Có chuyện gì thế, bảo ông đi tìm mấy em gái xinh đẹp mà sao lâu quá không quay lại vậy? Không phải là gấp gáp quá lại đè người ta ra ngay ngoài cửa mà a..a…a đấy chứ…” Trong gian phòng truyền ra tiếng nói của những người khác, hiển nhiên đã làm tăng lên sự xấu xa của lão già này.
“Em gái nhỏ, anh đấy thích em dịu dàng hơn một chút cơ ~” lão già cố đè nén trái tim đang run sợ xuống, tham lam nhìn Tô Y Thược.
“Anh? Anh lợn à?” Tô Y Thược châm chọc.
Lão già nghe vậy liền tức khí chỉ thẳng vào mũi Tô Y Thược mà mày mày mày mày cả nửa ngày cũng không nói được một câu hoàn chỉnh.
Cô gái vừa được cứu dùng ánh mắt sùng bái nhìn Tô Y Thược, chỉ hận không thể lao lên xin cô ký tên cho, nhưng cô ta cũng lo sẽ đắc tội gã đàn ông này. Lão ta là con trai của một quan chức chính phủ quan trọng, bình thường luôn ỷ vào thân phận của mình để giễu võ dương oai, cô ta vốn chỉ là gái tiếp rượu ở câu lạc bộ đêm, bị gã đàn ông này nhìn trúng sau đó cưỡng ép cô ta đi theo. Cô ta vừa giãy dụa phản kháng đã bị hành hung. Nhưng cô ta chỉ là một người dân nghèo không có tiền không có công việc, căn bản không có năng lực phản kháng.
“Ông đây nhẹ nhàng với mày, mày lại tưởng ông mày là quả hồng mềm sao?” Gã đàn ông hít sâu nửa ngày rốt cuộc cũng phun ra được một câu, mặt đỏ tía tai.
“Đầu lợn kho tàu.” Tô Y Thược tiếp tục lãnh đạm tuôn ra một câu.
“Ha ha … ha ha… ôi!” Cô gái đứng bên cạnh bị Tô Y Thược chọc cho cười vang. Thực sự là quá hả giận!!!
Văn Ôn Nhi
Tô Y Thược thật sự cảm thấy không biết phải nói gì với sự thay đổi tâm trạng bất thường của cô gái này.
“Mẹ kiếp, mày muốn ăn đòn à!” Dù Tô Y Thược có đẹp mấy đi chăng nữa, thì lão già bỉ ổi này cũng đã bị chọc giận triệt để rồi, lão cầm điện thoại vừa chửi vừa gọi, dường như đang tìm người trợ giúp.
Tô Y Thược cũng không muốn tốn quá nhiều thời gian ở đây, cô không kiềm chế được nữa.
Đột nhiên, Tô Y Thược bị người ta kéo chạy giật về phía cửa nhà hàng, ngay cả cô cũng không kịp phản ứng, chỉ nghe sau lưng truyền tới tiếng chửi bới của lão già kia cùng với tiếng kêu giật mình kinh ngạc của khách trong nhà hàng.
“Bạn trai chị à?!” Văn Ôn Nhi bước tới trước mặt Tô Y Thược, hỏi một cách mờ ám.
Một khuôn mặt quen thuộc chợt xuất hiện trong đầu Tô Y Thược trong nháy mắt khiến mặt cô hơi ửng hồng.
Nhìn phản ứng của Tô Y Thược, Văn Ôn Nhi càng nghĩ rằng mình đoán đúng nên hưng phẩn hẳn lên, bám lấy Tô Y Thược đòi cô kể cho nghe.
Tô Y Thược cảm thấy dường như cô nàng Văn Ôn Nhi này thiếu mất một sợi dây thần kinh thì phải, vừa rồi vẫn còn mang dáng vẻ sợ sệt chịu ức hiếp mà giờ đã khôi phục công phu rồi, cũng không sợ gã đàn ông kia sau này sẽ tiếp tục gây sự à?!
“Còn việc gì không?” Tô Y Thược hơi lùi về phía sau, cách xa Văn Ôn Nhi ra một chút.
“Chuyện đó… Nếu người đàn ông kia lại tới tìm em, chị có thể giúp em không ạ?” Văn Ôn Nhi nhận ra Tô Y Thược muốn rời đi, vội thu lại vẻ đùa cợt, hoảng hốt cầm tay Tô Y Thược hỏi.
Tay Văn Ôn Nhi hơi lạnh, thân hình mỏng manh rất gày yếu, trong mắt thoáng có vẻ lo lắng, tay cũng run lên.
“Ừ.”
Văn Ôn Nhi có vẻ không ngờ Tô Y Thược sẽ đồng ý, lập tức vui vẻ hỏi số điện thoại của Tô Y Thược, chỉ sợ cô đổi ý. Nhận được số rồi, cô ấy vẫn đứng yên tại chỗ cười ngây ngô.
“Về thôi.” Nhìn cô bé trước mặt, trong lòng Tô Y Thược bỗng xuất hiện thứ tình cảm ấm áp khó nói thành lời.
“Vâng.” Văn Ôn Nhi dùng hai tay ôm lấy số điện thoại của Tô Y Thược vào lòng như ôm bảo bối, vừa chạy vừa nhảy nhót đuổi theo Tô Y Thược.
…
“Alo.” Đến cửa nhà trọ, Tô Y Thược đang định vào thì điện thoại di động kêu lên. Cô cứ nghĩ Lục Thần Hi lại gọi điện thoại tới.
“Alo, em đang ở đâu đấy?” Một giọng nữ có vẻ lo lắng vang lên từ đầu dây bên kia, động tác mở cử