Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kế Hoạch Mai Mối

Kế Hoạch Mai Mối

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1341384

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1384 lượt.

g ở trước mắt.
Lưu Lộ Lộ lấy giấy ăn lau miệng: “Thực ra cách đây không lâu chúng ta đã gặp nhau rồi, chỉ là anh Hạ hay quên, nên không nhớ em thôi.” Nói rồi bèn rút di động ra, ấn mấy cái, trong phút chốc, Hạ Hà Tịch cảm giác túi áo vét của mình bắt đầu run lên, tiếp theo là tiếng nhạc chuông quen thuộc.
Hạ Hà Tịch lấy đi dộng ra, sắc mặt khẽ đổi, trên màn hình là một dãy số lạ lắm, nhưng số di động của mình, sao Lộ Lộ lại biết?
Lộ Lộ vô cùng đắc ý cất điện thoại, đắc ý nói tiếp: “Thấy chưa, em đã nói chúng ta quen nhau mà, chỉ là anh Hạ không nhớ em thôi.”
Mợ cả thấy vậy kinh ngạc nói: “Hai đứa biết nhau thật à?”
“Vâng ạ, lúc nãy nhìn thấy anh Hạ cháu cũng giật mình đấy.” Vừa nói xong thì mấy mợ đều phá lên cười phụ họa, liên tục nói “có duyên, có duyên”. Anh hai Tô Cẩm Trình là người đầu tiên không thể xem được nữa, lắc đầu thở dài, từ từ nói: “Cả nhà ăn từ từ, con no rồi.”
Trong lòng thầm oán trách: “Rốt cuộc mẹ có hiểu tình hình không thế? Từ nửa năm trước con đã giới thiệu Hạ Hà Tịch cho em gái rồi, giờ mấy người đang cổ vũ cho kẻ thứ ba đấy!”
Bực tức nhìn mẹ mình một cái, anh hai đỡ trán đi vào phòng ngủ. Tô Nhạc Trình thấy vậy cũng méo miệng, đứng dậy: “Cháu cũng no rồi, vào phòng giúp anh hai sửa cái máy tính đây.”
Trong lòng thầm oán trách: “Con nhóc chết tiệt kia, anh nhìn nhầm mày thật rồi. Vốn dĩ hy vọng hôm nay có loạn như thế, mày có thể ghen thử một phát, rồi nhanh chóng thành đôi thành cặp với Hạ Hà Tịch, cưới quách đi cho lành. Giờ mày cứ ăn cá kho của mày đi, cho mày nghẹn chết!”
Nói xong mặt mày xám xịt đi theo Tô Cẩm Trình vào phòng.
Anh cả Tô Khiêm Trình nhìn hai chỗ trống ở bên cạnh, khoé miệng giật giật, cũng ngượng ngập hạ đũa, ủ rũ nói: “Thế… cháu cũng không ăn nữa.”
Trong lòng thầm oán trách: “Thật ra anh mày chưa ăn no.”
Trong chốc lát, số người trên bàn ăn đã vơi một nửa, nhưng dĩ nhiên không ảnh hưởng chút nào đến hứng thú trêu chọc Hạ Hà Tịch của Lộ Lộ. Lộ Lộ đảo tròn mắt, sờ cằm, cười hỏi: “Anh vẫn còn chưa nhớ ra đúng không? Có cần em nói cho anh biết chúng ta đã gặp nhau ở đâu không?”
Trong giờ phút này, trong hoàn cảnh này, Hạ Hà Tịch còn có thể nói gì chứ: “Xin cô Lưu cứ nói.”
“Ừm…” Lộ Lộ nghe vậy thì gật đầu, suy nghĩ một lát rồi khẽ cười thành tiếng, đối diện với ánh mắt của Hạ Hà Tịch, đôi môi đỏ mọng khẽ mở ra: “Em không nói cho anh biết đâu.”
Hạ Hà Tịch: “…”
Một cơn gió lạnh thổi qua, con cáo họ Hạ luôn hiên ngang cũng không kiềm chế nổi mà cuốn theo chiều gió. Nuốt nước bọt, con cáo họ Hạ vất vả nói: “Thực ra cháu cũng no rồi, cháu vào phòng Cẩm Trình nghỉ ngơi một lát.” Nói xong, không đợi mọi người đồng ý đã đứng dậy đi vào phòng.
Trong chớp mắt, trên bàn chỉ còn lại bốn người phụ nữ đang nhìn nhau, cộng thêm một bà mối vẫn đang ra sức ăn cá kho.
Mợ hai ngơ ngẩn: “Chúng nó chê cá kho em làm không ngon à?”






Cô em Bát đồng 1
[1'> Bát đồng: tên một quân mạt chược
Ăn cơm xong, ba mợ xoa xoa tay, không thể kiềm chế được muốn lên chiến trường ngay.
Hóa ra, ba mợ ngoài việc sốt sắng buộc dây tơ hồng cho đôi bạn trẻ còn là fan hâm mộ trung thành của cái món quốc hồn quốc túy – mạt chược. Chuyện làm mối cho Hạ Hà Tịch và Lộ Lộ là chuyện nhỏ, chơi mạt chược thâu đêm nay mới là chuyện lớn. Theo lệ thường, ba chân thiếu một, bà mối phải lên hầu các mợ.
Trong bầu không khí nhẹ nhàng cùng với những quân mạt chược, ba mợ chơi tới quên hết tất cả, hoàn toàn quẳng chuyện đứa cháu nuôi ra sau đầu. Tô Khiêm Trình và Tô Nhạc Trình từ trước tới nay không có hứng thú với mạt chược, lại nghe mẹ mình bảo muốn chơi thâu đêm, lần lượt chào tạm biệt, chuẩn bị đi về.
Đùa giỡn! Đây tuyệt đối là đùa giỡn công khai có thêm ám chỉ! Khiêu khích hết lần này đến lần khác. Đến con cáo họ Hạ thường không thể hiện buồn vui trên mặt cũng sắp đánh rơi phong độ, gào lên rồi.
Tô Khiêm Trình và Tô Nhạc Trình liếc nhìn nhau, cố nén cười. Nhìn đi, không phải là bọn mình không đưa về, mà là con gái nhà người ta đã chọn được tài xế tốt nhất từ lâu rồi.
Khóe miệng con cáo họ Hạ giật giật, khéo léo đáp: “Nhà tôi ở cửa đông…” Ý là, cô Lưu, chúng ta không cùng đường, thật đấy!
Vừa nói xong, mợ cả đang chơi mạt chược vừa đánh một con Nhất vạn1, phân tâm nên chỉ nghe thấy nửa câu sau của Hạ Hà Tịch, kêu to lên: “Tiểu Hạ ở cửa đông còn muốn đưa Lộ Lộ về hả? Ôi chao, thật phiền cho cháu quá! Hai đứa đi cẩn thận nhé! Lộ Lộ, về nhà nhớ gọi điện cho mợ nhé!”
[1'> Nhất vạn: tên một quân mạt chược
Lộ Lộ cười híp cả mắt: “Vâng. Thế anh Hạ, chúng ta đi thôi!”
Con cáo họ Hạ toát mồ hôi. Mợ cả, câu nào mợ nói cũng là “phiền con quá”, nhưng cứ nghe như là “không phiền con đâu”. Mợ cả đã nói thế rồi, Hạ Hà Tịch đành phải đâm đầu theo lao, không thể từ chối Lộ Lộ. Nhìn vẻ mặt cười trên nỗi đau của người khác của ba anh em nhà họ Tô, Hạ Hà Tịch hít một hơi thật sâu, đưa ánh mắt nhìn bà mối một cách sâu xa, đem niềm hy vọng duy nhất gửi gắm lên cô.
Vào lúc này, bà mối t