Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kế Hoạch Mai Mối

Kế Hoạch Mai Mối

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1341394

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1394 lượt.

và anh ta quen nhau mười năm mà có thể tới nông nỗi này, em vốn tưởng vì anh ta phản bội, em nhất định sẽ không quên được. Nhưng mới được mấy năm em đã quên mất khuôn mặt của anh ta rồi, đến mức phải nhìn ảnh để nhớ anh ta. Tình yêu… thứ gọi là tình yêu chẳng qua cũng chỉ là thế… Cái chuyện đợi mười năm hận cả đời cũng chỉ xuất hiện trong tiểu thuyết thôi, ha ha… Anh xem, em làm mối cho bao nhiêu người, những người hạnh phúc bên nhau ấy, bọn họ thực sự yêu nhau sao? Chẳng qua chỉ là tìm một nửa để sống cùng nhau dưới một mái nhà mà thôi… Thứ yêu đương này thật sự quá phiền phức, em không chơi được…”
Hơi men dần dần bốc lên, bà mối càng nói càng không rõ ràng, cuối cùng trở thành tiếng lẩm bẩm.
Hạ Hà Tịch thấy vậy chỉ còn biết lắc đầu bất lực, lại gần, vỗ vỗ lên mặt bà mối đang định nói gì đó thì thấy bà mối đã ngà ngà say đột nhiên đứng dậy, bực bội gạt tay anh ra, mắng: “Thật là… đừng nói nữa, phiền muốn chết. Hạ Hà Tịch, chẳng lẽ anh muốn nhận vai nam chính thứ hai trong ví tiền của em thế à?”
Câu cuối cùng của bà mối khiến con cáo họ Hạ dở khóc dở cười. Nhặt ví tiền ở cạnh cô lên rồi nhìn bức ảnh một chút, Hạ Hà Tịch nhếch môi. Không biết cảm giác bị bà mối đuổi giết tận chân trời góc bể… là như thế nào nhỉ? Ninh Nhiên ơi là Ninh Nhiên, sao tôi vẫn thấy cậu… thật may mắn…






Bắt “gian” (1)
Năm rưỡi chiều, bà mối ở nhà trọ một mình, tay nắm chặt di động, ra vẻ đấu tranh dữ dội: gọi, không gọi, không gọi, gọi…
Trên tivi, bản tin thời sự vẫn đưa tin, giọng nói trầm bổng của nữ phóng viên lọt vào tai cô từng từ, từng từ một: “Sự kiện tập đoàn Chính Uy gần đây đột nhiên bốc cháy lớn đã tạo nên ảnh hưởng vô cung tồi tệ. Theo cảnh sát điều tra, hỏa hoạn là do có người cố tình gây nên. Hiện đã có một người chết, ba người bị thương nhẹ, người phụ trách tập đoàn Chính Uy thành phố C. Hạ Hà Tịch hôm nay…”
Bà mối càng nghe càng bực mình, hét to lên một tiếng rồi dứt khoát gấp di động lại, sau đó tiếp tục nhìn di động tới ngẩn người. Đây là… kể từ khi con cáo họ Hạ kia tỏ tình, tức là cách đây hai tuần, hai người vẫn không hề liên lạc. Một là vì sắp cuối năm, công ty bà mối bắt đầu bận rộn. Ngoài việc tổng kết hạch toán, đào tạo nhân viên mới, cô còn phải đi công tác, quả thực không có thời gian làm bậy với con cáo họ Hạ. Hai là… đêm đó kết thúc bằng việc bà mối say như chết ở hang ổ của con cáo kia. =_=
Tuy biết Hạ Hà Tịch sẽ không làm gì mình, tuy chắc chắn anh ta không động vào một sợi tóc của mình, lúc tỉnh dậy thấy mình vẫn nguyên vẹn nằm trong phòng khách không sứt mẻ gì, nhưng nghĩ tới chuyện hôn nhau trước đó, bà mối vẫn thấy… có chút ngượng ngùng.
Bà mối trợn mắt, sao lại có thằng đàn ông phiền phức thế này chứ? “Không có gì thì em dập máy trước đây.”
“Đừng! Đừng!” Thấy bà mối sắp dập máy thật, Tô Nhạc Trình mới chịu vào vấn đề: “Này em, mày về nhà chưa? Mau thay quần áo đi, anh mời mày ăn cơm.”
“Không đi!” Bà mối không thèm nghĩ đã từ chối, Tô Nhạc Trình mà lại có thể mời cô ăn cơm? Mặt trời có mọc đằng tây cô cũng không tin!
“Đi mà, đi mà, là thật đó, anh không lừa mày đâu. Em gái, mày có biết khoảng thời gian mày đi công tác, anh với anh hai đã phát hiện ra một chuyện kinh khủng… tút tút.” Tô Nhạc Trình chưa nói hết câu, bà mối đã nhanh tay tắt máy, nhìn chằm chằm vào di động, mắng: “Mời em ăn cơm? Anh không trêu em, em đã cảm ơn trời phật lắm rồi, đồ khốn!”
Từ nhỏ, bà mối và ông anh ba đã không hợp nhau nên cô chẳng thèm để ý tới cuộc điện thoại này. Bà mối thu dọn hành lý rồi chuẩn bị làm cơm cúng miếu ngũ tạng. Đang tính vào bếp xem thử còn có gì ăn được không thì chuông cửa vang lên.
Bà mối nghi ngờ, giờ cơm mà ai còn tới chứ? Vừa mở cửa ra xem, không khỏi bị 囧 một cách vô cùng khủng khiếp. Nhìn chòng chọc Tô Nhạc Trình đang tươi cười hớn hở trước cửa nhà, bà mối phát cáu: “Có phải dạo này anh rảnh lắm đúng không? Lại muốn bày trò gì hả? Anh còn đùa em, em về mách mợ út đấy!”
Tô Nhạc Trình chẳng để lời bà mối lọt vào tai, chỉ nhìn cô một lượt từ đầu tới chân rồi kéo cô đi ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Thôi vậy, cứ mặc thế đi. Đi nào, đi nào! Đã nói mời mày ăn cơm rồi. Mau lên, không thì không kịp đâu.”
“Hả?”
Trên đường đi, bà mối không hỏi gì, anh ba Tô Nhạc Trình kiên quyết tới nơi mới nói cho cô biết chuyện là thế nào. Trông bộ dạng anh ba rất lén lút, chỉ nói là ăn bữa cơm, khiến bà mối chẳng hiểu ra làm sao. Cùng lúc đó, Tô Tiểu Mộc cũng bắt đầu hoài nghi mục đích của ông anh ba. Tuy bình thường Tô Nhạc Trình thích đùa giỡn, nhưng vộ vàng kéo cô tới chỗ hẹn như thế này thì thật sự là lần đầu tiên. Chẳng lẽ gặp phải cô bé khó chơi nào đó, không giãy ra nổi, muốn tìm mình làm bia đỡ đạn?
Dọc đường đi, bà mối chỉ nghĩ linh tinh, tưởng tượng ra hàng nghìn loại khả năng. Nhưng khi tới nhà hàng kiểu Âu thật, bà mối mới than thở sức tưởng tượng của bản thân còn rất kém. Sự thật mãi mãi vượt xa hơn tưởng tượng.
Trước cửa nhà hàng kiểu Âu, anh cả Tô Khiêm Trình và anh hai Tô Cẩm Trì


Pair of Vintage Old School Fru