XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kế Hoạch Mai Mối

Kế Hoạch Mai Mối

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1341424

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1424 lượt.

của em.”
Hạ Hà Tịch chắp tay im lặng một lát, nhíu mày nhìn cô: “Nhóc, em đang… nhắc khéo anh thêm tên em vào nhà của anh à? Nếu…”
Bà mối nghiến răng, ngắt lời anh: “Em chỉ nhắc nhở ngài Hạ rằng, chẳng có ai đưa con gái nhà người ta về lại đưa thẳng về nhà mình hết.”
Hạ Hà Tịch nghe vậy thì thở dài, đưa di động cho cô với vẻ bất đắc dĩ. Tô Tiểu Mộc hỏi: “Làm gì thế?”
“Lúc nãy trên đường anh nghe đài phát thanh, họ nói, gần chỗ em đột nhiên xảy ra sự cố cắt điện, giờ cả khu phố đều mất điện. Không tin em gọi điện hỏi Nghiêm Nhan thử xem.”
Nghiêm Nhan là hàng xóm kiêm đồng nghiệp của bà mối. Nghe Hạ Hà Tịch nói thế, bà mối cau mày, nửa tin nửa ngờ gọi điện thoại, thế mà lại y như lời con cáo kia nói. Nói chuyện qua loa rồi ngắt máy, Tô Tiểu Mộc ngoảnh lại nhìn Hạ Hà Tịch, đối phương đã ngồi trên sofa đọc tạp chí.
Giờ mới đầu đông, con cáo họ Hạ đã mặc chiếc áo gi lê bằng len màu nâu nhạt, quàng chiếc khăn kẻ màu cà phê, vắt chân ngồi dưới ngọn đèn ấm áp, thật sự là… đẹp không nói nên lời. Ánh đèn dịu dàng hất qua mặt, phủ lên người anh, hoàn mỹ như một bức tranh. Bà mối nuốt nước bọt, rón rén tới trước mặt anh, còn chưa kịp nói thì Hạ Hà Tịch đã gấp soạt tờ tạp chí dày cộp, giận dữ nhìn cô, nói:
“Phản ứng hồi nãy của em là ý gì hả?”
Bà mối giả ngốc: “Hả?”
“Đừng có giả ngốc, nói rõ ra xem nào.”
Bà mối chớp chớp mắt, vẫn chỉ nói: “Hả? Hả?”
“Còn hả nữa là nước bọt chảy ra đấy.” Hạ Hà Tịch khoanh tay trước ngực, vẻ uy nghiêm như bậc đế vương: “Lúc mới vào nhà, em vô cùng cảnh giác, không thèm tin nửa câu anh nói. Nhóc, em thấy anh bịa chuyện để tìm cớ giữ em ở lại qua đêm à? Trong lòng em, anh là người như thế sao?”
Bà mối đảo cặp mắt tinh ranh, sờ cằm đồng ý: “Đúng là có khả năng.” Chỉ là con cáo họ Hạ kia là loại cáo già, sẽ không tìm cớ tới mức bỉ ổi như thế. Chậc, nói thế có khi nào cả Nghiêm Nhan cũng bị anh ta mua chuộc rồi không?
Hạ Hà Tịch nhìn bà mối, mặc áo khoác, rồi kiên quyết nói với cô: “Đi.”
“Đi đâu?”
Anh cầm chìa khóa xe, lén che đi cảm xúc: “Nếu em không yên tâm về anh thì anh đưa em đi thuê phòng rồi về ngủ.”
Tô Tiểu Mộc nghe thế thì cười khúc khích, lượn tới trước mặt, chọc chọc vào lồng ngực anh, nói: “Giận thật à?”
Hạ Hà Tịch không thèm để ý, quay mặt đi không nhìn cô. Bà mối nghiêng đầu, nói sau lưng anh: “Chà! Anh xem hôm nay anh bật mí một bí mật lớn như thế mà em còn chưa giận, thế mà anh… Đùa thôi mà cũng giận thế cơ à?”
“…” Hạ Hà Tịch vẫn không thèm để ý, nhưng đã lẳng lặng ném áo khoác lên sofa. Tô Tiểu Mộc thấy vậy thì kéo khóe môi lên, tóm lấy tay anh, vui vẻ nói: “Được rồi ái phi, chàng xem, đêm nay ngày lành tháng tốt, chúng ta đừng lãng phí, nếu tới đây rồi thì trẫm sẽ cố gắng… kiểm tra hàng hóa trước khi kết hôn vậy.”
Nói xong, tự bà mối cũng nhận ra độ nghiêm trọng của vấn đề. Nhưng lúc nhận ra thì đã muộn, người nói vô tâm, người nghe có ý, ái phi họ Hạ kia quả nhiên nheo đôi mắt cáo lại, khẽ “ừ” một tiếng, quay đầu lại cười duyên với cô: “Hóa ra em cảnh giác không phải vì không muốn, mà là… nghi ngờ năng lực của anh à?”
Bà mối nghẹn họng, đang định nói thì hai má đã bị ôm lấy, đối phương khẽ khàng nỉ non bên tai cô: “Nào, nào, tại hạ xin được đáp ứng yêu cầu kiểm tra hàng của nữ vương.”
Tô Tiểu Mộc nghe vậy thì phá lên cười, đẩy bàn tay con cáo kia ra: “Được lắm, được lắm! Vở kịch tự biên tự diễn của ngài Hạ cũng được đấy.”
Lần này tới phiên Hạ Hà Tịch giả ngốc: “Hả?”
“Đừng giả ngốc, nói rõ ra xem nào.”
Con cáo họ Hạ bắt chước: “Hả? Hả?”
“Hả cái gì? Còn hả nữa nước bọt chảy ra giờ.” Tô Tiểu Mộc khoanh tay trước ngực, cũng ra dáng nữ vương, nói: “Ghét nhất là loại đàn ông rõ ràng trong lòng thì muốn mà ngoài mặt còn giả vờ làm chính nhân quân tử. Tổng giám đốc Hạ của chúng ta không những giả vờ làm chính nhân quân tử, mà còn muốn giả vờ giận dỗi, giả vờ vô tội, giả vờ oan ức, cuối cùng lại đặt sẵn một cái bẫy để em nhảy vào. Anh thấy em ngốc thế cơ à? Trong lòng anh em là người như thế sao?”
Hạ Hà Tịch nghe bà mối trả từng câu lại cho mình, không khỏi nhìn chăm chăm vào cô, khóe mắt đầy ý cười. Cuối cùng anh đã hiểu tại sao vừa nhìn thấy đã yêu cô nhóc này, bởi… kỳ phùng địch thủ là một chuyện khó có được, mà trên thế giới này, có mấy người có thể bẫy được mình đây?
Anh nhét hai tay vào túi, đảo mắt nhìn chung quanh: “Thế có kiểm tra hàng nữa hay không đây?”
Bà mối cười tủm tỉm: “Thế thì phải xem tâm trạng của nữ vương ta đã.”






Kiểm hàng trước hôn nhân (2)
Khi bà mối thực sự nằm trên chiếc giường của con cáo họ Hạ lại có chút hối hận. Cô nghĩ, chẳng qua mình chỉ muốn kiếm thêm chút tiền lẻ, quyết định tổ chức xem mắt cho Hạ Hà Tịch mấy lần. Anh ta không thích mấy cô nàng kia thì thôi, sao còn tự thắt một cái nơ lên cổ mình, rồi tự dâng cho anh ta?
Tô Tiểu Mộc còn đang nghĩ loạn lên, con cáo họ Hạ kia đã cởi áo sơ mi của cô, bàn tay to lướt lên trước khuôn ngực, ánh mắt say mê thâm trầm, khóe miệng… hình như còn tre