Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1341421
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1421 lượt.
bị anh ôm cho ấm rồi sao? Mỗi lần không chịu đựng được, anh đều tự nói với bản thân, chỉ cần cố gắng thì nhất định sẽ đạt được thứ mình muốn, dù có phải dùng tới thủ đoạn.”
Tô Tiểu Mộc cau mày: “Đây là lời giải thích cho mấy âm mưu của anh à?”
Hạ Hà Tịch, lâu lắm rồi anh chưa được yêu đúng không? Thế nên anh mới nghĩ rằng, trên đời này không có thứ tình yêu vô duyên vô cớ, chỉ có thứ tình cảm không cố gắng để giành lấy? Tới giờ phút này, bà mối rất muốn nói với Hạ Hà Tịch rằng, anh nhầm rồi, nó cũng như tình yêu bố mẹ dành cho anh, mãi mãi là thứ đặc biệt không hề thay đổi mà không cần bất cứ lý do nào. Chỉ là anh đã mất đi từ lâu lắm rồi, đã tự trách lâu lắm rồi, nên mới tưởng rằng mình chưa dốc hết sức.
Tô Tiểu Mộc chăm chú nhìn con cáo họ Hạ, nhưng chẳng thấy bất cứ biểu hiện gì trong mắt anh. Anh lắc đầu, nhìn tay mình rồi nói một bí mật lớn nhất: “Nhóc, anh đã từng kết hôn.”
Kiểm hàng trước hôn nhân (1)
“Anh đã từng kết hôn.” Vừa dứt lời thì một cơn gió lạnh thổi qua, buốt tớt thấu xương, Tô Tiểu Mộc bỗng hóa đá, cổ họng như bị thít lại, không nặn ra được nửa từ. Có phải là… vừa rồi gió mạnh quá, cô nghe nhầm không?
Nhưng ngay sau đó, Hạ Hà Tịch đã phá nát tất cả huyễn tưởng của cô, nhắc lại: “Năm ngoái về nước anh đã làm thủ tục ly dị.”
Bốn chữ “thủ tục ly dị” làm tim bà mối suýt nữa nhảy ra ngoài, bất giác ôm lấy ngực. Ngẫm nghĩ một lát, im lặng một lát, nhìn trời, ngắm đất, cuối cùng mới nặng nề đưa mắt về phía Hạ Hà Tịch. Cô nghe thấy giọng nói bình tĩnh của mình: “Sao lại ly dị?”
Nhưng câu hỏi này lại khiến Hạ Hà Tịch nghẹn lời, anh do dự một hồi nhưng không đáp, đỡ trán cười khổ: “Nhóc, em có thể phản ứng bình thường một chút được không?” Tại sao trong lòng anh lại có chút thất vọng và khó chịu như thế? Nụ cười treo trên khóe môi Hạ Hà Tịch thoáng chút chua xót, rốt cuộc thì cô bé này vẫn không để tâm tới anh đúng không? Thế nên dù kết hôn làm tiền đề, cô vẫn hướng tới tương lai, mà tương lai ấy chẳng liên quan gì tới quá khứ của anh. Thế nên cô mới không quan tâm tới “vợ cũ” của anh như thế, mới không để tâm tới việc anh đã làm chuyện ấy với người phụ nữ khác hay chưa…
Bà mối nghe xong thì bỗng bật cười, không hổ danh là con cáo họ Hạ. Nói như thế cũng làm cô thấy xấu hổ lắm rồi, nhưng chỉ có mấy câu đã biến thành lỗi của cô rồi sao? “Ý của anh là em phải chịu trách nhiệm tới cùng với anh chứ gì? Nhưng em là người bị hại, lúc ấy em không biết anh đã từng kết hôn. Anh xem, em là người chưa kết hôn lại gả cho người hai lần đò như anh, chẳng phải là thiệt à?”
Đột nhiên Hạ Hà Tịch cúi đầu, nắm hai tay như đứa trẻ đang nhận lỗi, mãi sau mới ngẩng lên tỏ vẻ vô tội, đôi mắt đen láy lại bị phủ thêm một lớp sương mù khác. Anh lắc đầu: “Không phải mà… Anh thề trước mộ ông bà, bố mẹ anh, anh và cô ấy không giống như em nghĩ đâu. Anh chưa từng làm tổn thương, cũng chưa từng phụ bạc cô ấy…”
Tô Tiểu Mộc nhìn thấy dáng vẻ ấy, trái tim cô mềm ra, hóa thành hồ nước, rồi hồ nước ấy hóa thành dòng suối chảy tràn vào đầu cô, khiến đầu óc cô biến thành một vũng bùn lầy. Thế mới nói con gái đang yêu đều là kẻ ngốc, sao lại dễ bị lừa thế cơ chứ? Nhưng Tô Tiểu Mộc còn ngốc hơn, rõ ràng biết rõ mọi chuyện, vẫn mở to mắt nhìn mình rơi vào trong ấy.
Cô ngắt lời Hạ Hà Tịch: “Thôi, đừng nói nữa. Tự dưng em không muốn nghe nữa.” Quá khứ có quan trọng không? Giờ quay người bước đi, từ nay về sau sẽ không ngoái đầu lại nhìn nữa. Vợ cũ cũng được, quá khứ cũng được, chẳng liên quan gì tới mình. Hay là xông lên ôm lấy anh, nói cho anh biết, quá khứ của anh em không muốn biết, nhưng tương lai của anh, em sẽ quản lý đấy?
Đầu óc bà mối còn đang phân vân giữa hai phương án thì cơ thể đã xông lên ôm con cáo họ Hạ. Con cáo kia ôm lại cô, đang muốn nói gì đó thì đã nghe tiếng cô nhẹ nhàng vang lên: “Hơi lạnh.”
Hạ Hà Tịch không ngờ chuyện khó khăn này lại giải quyết nhẹ nhàng, đơn giản như vậy. Trong phút chốc, anh không biết nên nói gì, đấu tranh mãi cũng chỉ “ừ” được một tiếng.
Tô Tiểu Mộc nói: “Ừ cái gì mà ừ. Em đang hỏi khéo anh khi nào thì về?”
Hạ Hà Tịch: “…”
——————————–Tôi là đường phân cách tình cảm———————————
Hai người dạo quanh thành phố A một ngày. Hạ Hà Tịch đưa Tiểu Mộc đi thăm mất danh lam thắng cảnh, rồi ăn một bữa ở quán “Món trong ngõ” nổi tiếng, sau đó cặp tình nhân mới ung dung quay về. Vì bà mối mệt quá nên ngủ quên trên xe, mãi tới khi Hạ Hà Tịch vỗ vai gọi, cô mới mơ mơ màng màng tỉnh dậy. Ra khỏi xe, đi vào nhà, đang lê dép chuẩn bị vào phòng ngủ, bà mối mới phát hiện ra chỗ này có vấn đề.
Nhìn chung quanh, Tô Tiểu Mộc gõ đầu mình một cái. Cô nhìn chằm chằm Hạ Hà Tịch, chán nản: “Sao lại là nhà anh?”
Hạ Hà Tịch nhướng mày: “Phu nhân, hai ngày nữa đây cũng là nhà em rồi.”
Tô Tiểu Mộc chống nạnh, hừ hừ: “Đừng có mập mờ! Giờ đã ban hành luật hôn nhân mới rồi, căn nhà này không phải anh thanh toán một lần à? Chẳng liên quan gì tới em cả, thế nên của anh vẫn là của anh, của em vẫn là