Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kế Hoạch Mai Mối

Kế Hoạch Mai Mối

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1341422

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1422 lượt.

của Hạ Hà Tịch thì cả người tự dưng nổi da gà, đang thầm gào lên “không được rồi” thì bà mối đã nheo mắt cười gian: “Ha ha, em biết rồi, với bản tính háo sắc của Lộ Lộ… nhất định sẽ không có chuyện lấy Dư Giai Kỳ. Ừm, hai người các anh thử rồi hả? Anh có thỏa mãn cô ta không?”
Con cáo họ Hạ đỡ trán, lảng sang chuyện khác: “Hóa ra bà mối cũng có một kho thủ đoạn, chỉ là không thèm dùng thôi hả? Nếu anh đoán không nhầm thì sắp tới Lộ Lộ khổ rồi.”
Tô Tiểu Mộc “ừ” một tiếng, cũng không đùa với con cáo kia nữa: “Dư Giai Kỳ nói với em, thực ra hai người họ chưa được coi là chia tay hẳn, chỉ đang chiến tranh lạnh. Hạ Hà Tịch, anh lợi dụng Lộ Lộ, thực ra Lộ Lộ cũng đang lợi dụng anh. Anh chẳng qua chỉ là một trong hai con thuyền cô ta đạp chân lên thôi.”
Nghe vậy, Hạ Hà Tịch không giận mà còn vui vẻ, ánh mắt lấp lánh nhìn Tô Tiểu Mộc, lát sau mới nói khẽ: “Này nhóc, anh không quan tâm quá trình như thế nào, đúng là em đã đánh rớt đối tượng xem mắt thứ mười chín của anh rồi, đúng không…?”
Thấy người con cáo họ Hạ từ từ nghiêng tới, Tô Tiểu Mộc bước giật lùi: “Anh làm gì thế?”
Hạ Hà Tịch nhướng mày: “Em thấy sao?”
Bà mối nghe vậy thì lặng đi một lát, mãi sau mới ngẩng đầu lên, nghiêm túc nói: “Hạ Hà Tịch, em đã nghĩ kỹ rồi. Phải, em thừa nhận mình có cảm giác với anh, em thích anh, nhưng tình cảm này không đủ sâu nặng để em hoàn toàn tin tưởng anh, dựa vào anh. Anh là người làm kinh doanh, lại là người thông minh, anh có thể tiếp cận Lộ Lộ để tìm hiểu thông tin, vậy thì sẽ có một ngày anh tiếp cận người phụ nữ khác vì những lợi ích khác.
Từ sau khi Ninh Nhiên ra nước ngoài, em không còn yêu đương gì nữa. Không phải vì em không tin vào tình yêu, mà là thấy nó thực sự quá phiền phức. Nó có thể khiến người ta mừng như phát điên, cũng có thể khiến người ta mất hồn mất vía, em không muốn ôm lấy sự đau khổ như thế lần nữa, thế nên…”
Tô Tiểu Mộc nói tới câu cuối thì chầm chậm cúi đầu, đôi bàn tay nhỏ bé mân mê vạt áo. Thật lâu sau, lâu tới nỗi Hạ Hà Tịch gần như đã mất hết ý chí, anh cho rằng mình lại bị đạp vào địa ngục lần nữa, thì bà mối đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt ngấn nước ánh lên sự kiên định xưa nay chưa từng có.
“Thế nên, nếu anh thực sự yêu em, thì phải làm theo cách của em.”
“Hả?” Giọng nói của con cáo họ Hạ hơi cao, ngẩng đầu nhìn bà mối thì thấy cô đang chống nạnh, cong môi nói: “Yêu đương chỉ là dối trá, có bản lĩnh thì chúng ta kết hôn đi!”
Cả thế giới chìm trong im lặng. Bà mối tròn mắt nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt. Mỗi lần hít thở đều thấy tim mình sắp bật ra ngoài. Đây đâu phải là cô ra phán quyết với Hạ Hà Tịch, rõ ràng là anh đang phán quyết cô!
Chỉ mình cô biết, nếu như, cô nói là nếu như, con cáo họ Hạ kia không thể trả lời cô một cách chính xác, có lẽ kiếp này hai người chỉ có thể là hai đường thẳng song song, mãi mãi không có điểm giao cắt. Ánh mắt Hạ Hà Tịch lóe lên tia sáng rực rỡ: “Em nói thật chứ?”
“Thật.”
“Em đừng hối hận đấy.”
Tô Tiểu Mộc nhìn bộ dạng của Hạ Hà Tịch, đột nhiên phá lên cười, đấm mạnh vào anh một cái, xẵng giọng: “Câu này phải do bản cô nương nói, anh không được cướp lời thoại!”
Con cáo họ Hạ giữ tay cô lại, nhìn một người đã thuộc về mình: “Vậy khi nào đi đăng ký, ngày mai à?”
Bà mối lườm mắt khinh thường: “Mai là thứ Bảy, người ta không đi làm!”
Hạ Hà Tịch nói như đang suy nghĩ: “Thế anh đưa em đến chỗ này trước.”






Phụ nữ càng muốn làm khó nhau hơn
Thứ bảy, Hạ Hà Tịch đến đón bà mối từ sáng sớm. Tuy không hiểu rốt cuộc con cáo họ Hạ muốn làm gì, nhưng Tô Tiểu Mộc vẫn ngoan ngoãn lên xe. Mãi tới khi thấy ô tô từ từ chạy ra khỏi thành phố C cô mới thấy có chút kỳ lạ, cuối cùng mở miệng hỏi: “Rốt cuộc là chúng ta đi đâu?”
Hạ Hà Tịch vẫn nhìn thẳng về phía trước, chăm chú lái xe: “Về thành phố A.”
Bà mối nghe vậy thì ngẩn người một lát, không biết nên phản ứng thế nào. Chuyện của con cáo này cô nghe được một ít từ chỗ anh hai. Hạ Hà Tịch là người thành phố A, bố mẹ, họ hàng cũng ở thành phố A. Vì học cấp ba nên anh ta mới chuyển tới thành phố C, cũng vì thế mới quen được ông anh hai Tô Cẩm Trình của cô. Nhưng tai nạn bất ngờ ập tới, trong nhà xảy ra chuyện, suýt nữa phải nghỉ học.
Sau đó, anh được họ hàng ở thành phố A đón về nuôi, đi du học nước ngoài, về nước lại vào tập đoàn Chính Uy thực tập, rồi lại ra nước ngoài, cuối cùng mới tới thành phố C làm tổng giám đốc chi nhánh của tập đoàn Chính Uy ở đây. Tô Tiểu Mộc quen Hạ Hà Tịch lâu như thế, nhưng chưa bao giờ nghe anh nhắc tới họ hàng thân thích hay bạn bè ở thành phố A. Vậy mà giờ đạp sóng đạp gió quay về, lại chọn đúng lúc trước khi hai người kết hôn… liệu có ý gì không?
Con cáo họ Hạ sờ mũi cười gượng: “Anh chờ phu nhân chỉ dạy.”
Bà mối nghiến răng: “Đừng làm em buồn nôn, cả xưng hô mà cũng sửa nhanh thế à? Chữ “phu nhân” này cũng không phải là thủ đoạn ngầm của anh, nội – ứng – ngoại – hợp mà có à?” Bà mối cố ý nhấn mạnh bốn chữ “nội ứng ngoại hợp”, ánh mắt nhìn chằm


Ring ring