Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kế Hoạch Mai Mối

Kế Hoạch Mai Mối

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1341381

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1381 lượt.

o! Nhân vật BOSS nhỏ si tình của tôi sẽ hạ màn ngay đây, sau này cô phải cố lên. Tôi thích cô đấy…” Jamie nói xong thì đứng dậy xách túi: “Cũng sắp tới giờ rồi, chúng ta ra sân bay đi.”
Bà mối uống ngụm trà, liếc mắt nhìn Jamie, đáp: “Sửa lại cho chị một chút là “chị tới sân bay”, không phải “chúng ta”.”
Jamie ngạc nhiên nói: “What? Chẳng lẽ cô muốn tôi bắt taxi tới sân bay một mình sao? Vợ chồng cô cạn tình cạn nghĩa thế cơ à? Dù tôi là vợ cũ, là nữ phụ ác độc thì cũng có quyền yêu cầu hai người hộ tống, rút lui hoành tráng chứ!”
Bà mối bịt tai lại, không thèm quan tâm tới đạo lý méo mó của Jamie: “Đồng chí vợ cũ, dù tôi không thể đích thân ra sân bay tiễn chị, nhưng tôi đã tìm cho chị một anh chàng sứ giả đẹp trai lại vui tính. Giờ chị có thể đi thang máy, rẽ phải ra cửa, sau đó, tìm chiếc xe biển số 747 màu xanh.”
Jamie nghe vậy thì có chút hoang mang, cau mày nhìn bà mối, hỏi khẽ: “Ý gì đấy?”
Bà mối chớp mắt, gương mặt hiện lên ý cười: “Cô An Lăng về nước chuyến này ngoài việc thăm họ hàng, thì mục đích lớn nhất không phải là tìm chồng sao? “Siêu thị đàn ông” xin hết lòng phục vụ, mong cô hài lòng. Nếu thật sự thành đôi, xin nhớ đánh giá tốt cho chúng tôi.”
Jamie ngầm hiểu ý, cười đen tối rồi đi mất. Bà mối nhìn theo bóng lưng chị ta rồi mở di động nhắn tin cho anh ba Tô Nhạc Trình: “Anh ba! Em đã thắt chỉ đỏ giúp anh rồi đấy, có thể buộc được người đẹp hay không chỉ có thể dựa vào anh thôi.”
Xong việc, Tô Tiểu Mộc ngồi ngẩn ra một lát. Khi trà đã nguội mới quyết định lấy di động, ấn dãy số đã thuộc lòng. Thấy người ở đầu dây bên kia bắt máy, cô chậm rãi nói: “Giờ em đang ở quán cà phê La Mạn, anh qua đây đi.”






Tín vật
Dù mới đầu đông, trên đường đã có người mặc áo khoác dày, quàng khăn len, đi găng tay len, mũ nón đầy đủ, trông như một quả cầu tròn vo, vừa ấm áp lại vừa buồn cười. Bà mối hẹn gặp Hạ Hà Tịch ở quán cà phê nhưng cuối cùng lại chạy xuống dưới, đứng bên đường vừa ngắm người qua lại vừa đợi Hạ Hà Tịch.
Hết đèn đỏ rồi đến đèn xanh, cây ngô đồng to lớn giờ chỉ còn là một cái gốc trơ trụi, lẻ loi bên đường…Dù hơi lạnh nhưng bầu không khí ở đây vẫn tốt hơn trong quán cà phê. Khi Hạ Hà Tịch tới thì thấy Tô Tiểu Mộc đang đút hai tay vào túi áo khoác, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía trước, anh bất giác bước nhanh tới gần cô. Đứng trước mặt bà mối, giọng anh hơi cuống lên: “Sao lại chạy xuống đây? Nhỡ lạnh thì làm sao?”
Một bàn tay to lớn vươn tới, kiểm tra xem cô có lạnh không, cô lắc đầu: “Trong đó chán lắm”.
Hai người im lặng, cứ im lặng đứng như thế. Hôm nay, hai vợ chồng không ra sân bay tiễn Jamie là vì đang chuẩn bị đi xem áo cưới. Theo ý của Hạ Hà Tịch, dù có con thật hay không, lễ cưới không thể hoãn được nữa, phải tranh thủ tổ chức luôn dịp này. Còn nữa, Hạ Hà Tịch hiểu, giữa hai người còn thiếu một tín vật quan trọng…
Bà mối bất giác cử động ngón tay. Chiếc nhẫn đính kim cương có kiểu dáng đơn giản, viên kim cương nhỏ nhắn, khiêm tốn nhưng không hề mất giá. Cô tặc lưỡi: “Sao tự nhiên lại nhớ tới…”
Hạ Hà Tịch vỗ vỗ đầu cô, ngắt lời cô bằng hai từ đơn giản: “Tín vật.”
Nghe xong, Tô Tiểu Mộc lại nghịch ngợm xoay xoay cái nhẫn trên tay. Nhìn màu sắc rực rỡ phản chiếu từ nhiều hướng khác nhau, trong lòng cô tràn ngập những đóa hoa nhỏ. Tín vật? Con cáo họ Hạ kia muốn nói là “tín vật đính ước” nhưng vì xấu hổ nên lược mất hai chữ sau rồi sao?
Bà mối đang cảm động thì nghe Hạ Hà Tịch xấu tính bổ sung thêm: “Tín vật nhốt nuôi, chứng tỏ em là thú cưng nhà họ Hạ nuôi, người lạ đừng quấy rầy.”
Tô Tiểu Mộc lườm con cáo nhà họ Hạ một cái, buông tay, hắng giọng nói: “Anh Hạ, hình như chủ đề lúc nãy của chúng ta vẫn chưa nói xong.” Tuy rằng kim cương là thứ bền nhất, cứng nhất, nhưng có “bền nhất, cứng nhất” thế nào đi chăng nữa cũng không thể làm lay động quyết tâm tra hỏi ông chồng yêu quý của cô được.
Nếu trước đây bà mối không thèm nghe, không thèm hỏi chuyện của Jamie, thái độ còn hơi né tránh, thì bây giờ, cô đã hoàn toàn tháo gỡ được khúc mắc trong tim. Nếu đã quyết tâm cùng nắm tay người ấy tới trọn đời, bạn nhất định phải có dũng khí để hiểu và tiếp nhận quá khứ của anh ấy. Yêu anh ấy, phải chấp nhận tất cả những điều anh ấy có.
Hạ Hà Tịch nghe thế cũng không hoảng loạn vì bị tra hỏi, anh nhếch môi, thản nhiên đáp: “Thì yêu đơn phương đâu tính là hoa đào chứ? Từ Jamie, Châu tài nữ đến Lộ Lộ, bọn họ đều là yêu đơn phương thôi.” Nói đơn giản là, từ trước tới nay anh chưa hề rung động.
Bà mối nhìn con cáo già họ Hạ giơ tay thề thốt, trông cái vẻ vô tội, bèn cong môi lên, đắn đo một lúc rồi mở miệng nói: “Tại sao khi ấy anh lại thỏa thuận kết hôn với Jamie? Cô gái tới Đức tìm anh…”
“Ừ”, Tô Tiểu Mộc còn chưa nói hết, Hạ Hà Tịch đã ngắt lời cô. Anh nắm tay cô, đưa lên miệng dụi nhè nhẹ: “Còn nhớ anh đã kể với em, sau khi bố mẹ anh qua đời, anh được người ta nhận nuôi mới học xong đại học không? Cô gái đó…Quả Quả là con gái của gia đình ấy. Anh chỉ có thể nói rằng, từ