Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1341382
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1382 lượt.
trước tới nay anh luôn coi cô ấy là em gái, cũng có thể do anh bảo vệ cô ấy quá nhiều, hoặc có lẽ đã phát tín hiệu sai cho cô ấy, khiến cô ấy nhầm lẫn thứ tình cảm ấy chính là tình yêu…”
Nói đến đây, hình như Hạ Hà Tịch nhớ tới chuyện buồn phiền gì đó, sự chán ghét lóe lên trong mắt anh rồi biến mất, nhưng bà mối vẫn dễ dàng nhìn thấy. Một lát sau, chân mày anh mới dãn ra, trên khuôn mặt lại ánh lên vẻ dịu dàng. Anh vuốt mái tóc của bà mối, nhẹ nhàng nói: “Chuyện của anh một hai câu không nói rõ được đâu. Khi nào xử lý chuyện công ty ổn thỏa, chúng ta xin nghỉ đi du lịch mấy hôm, tới lúc đó anh sẽ từ từ kể cho em nghe, em phải làm thính giả ngoan của anh đấy…”
Nói xong, gương mặt Hạ Hà Tịch lại trầm xuống: “Tới khi chuyện này kết thúc, anh sẽ không nợ nhà họ Mục cái gì nữa.” Nghe tới ba chữ “nhà họ Mục”, chẳng hiểu sao tay bà mối lại run rẩy. Trực giác nói với cô rằng, chuyện con cáo nhà họ Hạ này muốn làm và tập đoàn Chính Uy, Hà Kiên Vũ đều có liên quan tới nhau. Nhưng vừa nghĩ tới chuyện nhức đầu, bà mối lại lắc lắc bỏ qua: “Thôi đi, không tới cửa hiệu áo cưới nữa, chúng ta xuống xe đi mua sắm đi?”
Đôi mắt con cáo họ Hạ kia sáng lên: “Hả?”
Bà mối nâng tay lên nhìn chiếc nhẫn kim cương, bĩu môi nói: “Nếu anh Hạ tặng em tín vật tốn kém như thế, em cũng phải có đi có lại chứ? Em cũng mua cho anh một cái “vòng chó” đeo xem sao!”
Hạ Hà Tịch bật cười: “Đồ rẻ tiền anh không cần đâu.”
Bà mối nghe vậy thì rất khí thế đập vai chồng: “Không sao, em mua anh trả tiền. Không phải chức năng của các đức ông chồng thể hiện chính ở hai việc quét thẻ và làm ấm giường sao, em cho anh cơ hội được thể hiện đấy!”
Hạ Hà Tịch: “…”
Người xưa
Hai vợ chồng lượn qua lượn lại ở khu mua sắm, cuối cùng cũng dừng lại trước cửa hiệu đồ trang sức, nơi anh Hạ đã mua chiếc nhẫn kim cương tặng bà mối. Cô nhân viên bán hàng thấy Hạ Hà Tịch thì có chút kinh ngạc, đang định mở miệng hỏi thì thấy đối phương lặng lẽ lắc đầu ra hiệu, thế nên cũng ngầm hiểu ý mà im lặng.
Tô Tiểu Mộc chọn rất lâu, ưng ý một chiếc nhẫn cưới có phong cách đơn giản, mộc mạc. Thứ nhất là rất hợp với chiếc nhẫn kim cương của bà mối. Thứ hai là giá cả cũng hợp lý. Thứ ba là không thấy chú rể họ Hạ thắc mắc, phản đối. Nên chưa tới nửa tiếng sau, bà mối quyết định chọn chiếc nhẫn ấy. Hạ Hà Tịch rất tự giác rút ví tiền ra, nhưng bà mối đã ngăn lại: “Để em trả.”
Hạ Hà Tịch cười cười: “Không phải cô Hạ nói em mua anh trả tiền sao?”
Bà mối chống nạnh, hừ giọng: “Tiền của anh không phải tiền của em chắc? Còn nữa, kiểu “vòng chó” này…phải tặng lẫn nhau mới có ý nghĩa.” Nói xong, trên gương mặt bà mối hiện lên hai vệt đỏ rất khả nghi, chỉ sợ Hạ Hà Tịch cướp mất phần, cô liền chạy tới quầy thu ngân đẻ thanh toán.
Diệp Tuyết Quân? Trong đầu bà mối cấp tốc lục lọi cái tên này. Hình như hồi học đại học…có một chị tên là Diệp Tuyết Quân cùng tham gia một câu lạc bộ với bà mối, chị ta lại là bạn học cùng với anh hai, thế nên rất quan tâm đến cô. Sau này, Diệp Tuyết Quân tốt nghiệp trước, hình như được bố sắp xếp vào cơ quan, từ đó không còn gặp lại nữa.
Bây giờ gặp lại, thật đúng là… đàn chị này không còn giống trong ký ức của cô nữa. Trên gương mặt phát tướng của Tuyết Quân được trát một lớp phấn dày. Hồi học đại học, da chị ta đã rất tệ, giờ có lẽ còn tệ hơn, xem ra thợ trang điểm đã rất khổ cực. Bà mối thấy vậy bèn cười cười, Diệp Tuyết Quân vội vàng kéo ông chồng sắp cưới tới giới thiệu. Bà mối nhìn đối phương một cái, gật đầu cười tủm tỉm: “Chào anh!”
Anh chàng sắp làm chú rể cũng gật đầu đáp lại: “Chào cô!”
Tuyết Quân vẫn đang đắm chìm trong vui sướng vì “thế giới này thật quá nhỏ bé, đi chụp ảnh cưới mà cũng gặp được người quen”, liền kéo bà mối lại, ríu rít hỏi thăm từ anh hai Tô Cẩm Trình tới nhà họ Tô. Diệp Tuyết Quân đột nhiên nhớ ra điều gì đó, liền nói: “Đúng rồi, bọn chị vẫn chưa tìm được phù dâu. Mấy đứa em chị lập gia đình còn sớm hơn cả chị, hay Tiểu Mộc làm phù dâu cho chị nhé?”
Vừa nói xong, không để bà mối từ chối, chú rể đã mở miệng ngăn cản: “Không phải nói để đồng nghiệp làm phù dâu sao? Sao lại thay đổi?” Diệp Tuyết Quân hờn dỗi: “Đương nhiên phù dâu là người bên nhà gái vẫn tốt hơn. Em nói phải không, Tiểu Mộc?”
Bà mối sờ mũi cười ngu ngơ. Từ trước tới nay, cô chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày…sẽ làm phù dâu của bọn họ. Cô im lặng một lát rồi giơ tay phải lên: “Xin lỗi chị Tuyết Quân, em kết hôn rồi, hình như phù dâu phải là người chưa kết hôn nhỉ?”
Diệp Tuyết Quân thấy vậy thì chán nản đáp: “A…Sao chị lại quên mất nhỉ, em tới cửa hiệu áo cưới cũng để chụp ảnh cưới đúng không? À, chồng em đâu?” Diệp Tuyết Quân vừa dứt lời, Hạ Hà Tịch đã xuất hiện ở cửa, thời gian khớp tới nỗi làm bà mối hoài nghi, có phải con cáo kia cố ý đứng ở cửa xem kịch không?
“Ông xã!” Bà mối vẫy tay với Hạ Hà Tịch, thốt lên từ “ông xã” mà chẳng mấy khi cô gọi. Khi Hạ Hà Tịch tới trước mặt mấy người, bà mối giới thiệu: “Đây là chồng em, Hạ Hà Tịch. Đây là