Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kế Hoạch Mai Mối

Kế Hoạch Mai Mối

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1341391

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1391 lượt.

úng là chuyện kỳ thú trong thiên hạ.. Có ai từng nghe chuyện vợ mới không những chung sống hòa thuận với vợ cũ của chồng, mà còn làm hướng dẫn viên du lịch đưa đồng chí vợ cũ đi vòng quanh thế giới không? Dù cô không ghét Jamie cũng không được, hơn nữa, Tô Tiểu Mộc phát hiện, giờ gã họ Hạ nào đó nói câu “có việc thì tìm vợ tôi” càng ngày càng thuận miệng, giống như dù có chuyện gì xảy ra, anh chẳng cần suy nghĩ cũng nói được câu ấy.
Để bảo vệ quyền lợi của “cô Hạ”, bà mối bèn ho khan một tiếng, vẫy tay gọi Hạ Hà Tịch ngay trước mặt hai cô y tá trẻ: “Ông xã…” Từ khi hai người kết hôn đến nay, đây là lần đầu tiên bà mối gọi Hạ Hà Tịch như vậy.
Quả nhiên, Hạ Hà Tịch nghe thấy thì giật mình, sau khi chắc chắn đó là giọng phu nhân nhà mình mới gật đầu mỉm cười với cô. Bà mối không để cho đám thiên thần áo trắng có cơ hội được thở, cô khoanh tay trước ngực, giơ ngón trỏ về phía Hà Hạ Tịch, ngắc ngắc…
Đúng thế, đây là động tác kinh điển có chút khiêu khích, lực sát thương có thể tham khảo trong Tiểu gia! Cười cái thiếp xem1. Đồng chí “ông xã” quả nhiên ngẩn người, đắn đo một hồi rồi ngoan ngoãn cà nhắc từng bước tới chỗ bà mối. Khi đồng chí Hạ tới trước mặt bà mối, trái tim các thiên thần áo trắng vỡ ra từng mảnh, lẳng lặng đi mất.
[1'> Tên một tác phẩm khác của Mèo Lười Ngủ Ngày.
Hạ Hà Tịch chịu làm chú chó trung thành được chủ gọi tới, chỉ cười cười, nhưng bà mối lại hỏi: “Cô y tá lúc nãy nói gì với anh hả?”
“À, cô ấy hỏi anh mua tạp chí ở đâu?”
Bà mối nhìn chằm chằm vào tờ tạp chí bán đầy rẫy tại các sạp báo mà con cáo họ Hạ kia đang cầm, trừng mắt trách cứ: “Trêu hoa ghẹo nguyệt!”
Hạ Hà Tịch cười ngượng ngùng: “Dù là thế thì cũng vì cô Hạ đã dìu anh ra đây nên anh mới có cơ hội trêu hoa ghẹo nguyệt thôi.” Sao cuối cùng lại trở thành lỗi của cô vậy chứ? Bà mối lườm con cáo kia, thấy đối phương vẫn tỏ vẻ “anh không sai” thì giận tới nỗi nghiến răng ken két.
Con cáo họ Hạ hỏi: “Thế nếu có cô nào khác nói chuyện với anh, anh phải làm thế nào?”
Bà mối không thèm nghĩ, đáp ngay: “Sau này có cô nào nói chuyện với anh, anh cứ nói với họ: “Có chuyện thì tìm vợ tôi!””
Có chuyện thì tìm vợ tôi… Thế là, bà mối rơi vào cái bẫy ngày hôm nay, đúng là tự bê đá đập vào chân mình. Liếc mắt nhìn Hạ Hà Tịch đang thảnh thơi ở bên cạnh, Tô Tiểu Mộc nhẹ nhàng trách: “Dù sao em cũng không quan tâm chuyện của vợ cũ nhà anh, anh tự quyết đi!”
Con cáo họ Hạ chẳng thèm suy nghĩ gì mà “ừ” một tiếng, vỗ vỗ đầu bà mối, nói: “Cho anh hai ngày.” Sau hai ngày, vấn đề của đồng chí vợ cũ quả nhiên đã được giải quyết ổn thỏa. Jamie vô cùng tiếc nuối gửi email tới bảo: “Trong nhà có chuyện, phải về Đức đây.” Cái gọi là “có chuyện” không cần nói bà mối cũng biết là thủ đoạn của ai, thế nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ vô cùng tiếc nuối đi tiễn người ta.
Hôm Jamie về nước, đúng lúc bà mối được nghỉ làm. Hai người hẹn gặp nhau ở quán cà phê trước khi lên máy bay. Nhìn dây thường xuân đang đong đưa bên ngoài cửa cổ, ba mối đặt cốc trà xuống, hỏi: “Chuyến này về chị còn tâm nguyện gì không? Nào, nói ra để tôi vui vẻ một chút.” Thực ra, ở một khía cạnh nào đó, bà mối và Jamie có rất nhiều điểm giống nhau. Hai người đều yêu ghét rõ ràng, làm việc tuyệt đối không mập mờ, khuất tất, không yếu ớt như những cô gái khác, và đều có vẻ tinh quái của riêng mình. Cả hai đều không thích phải câu nệ người khác, nhưng có sự thoải mái nâng lên được thì đặt xuống được.
Jamie nghe bà mối nói vậy thì chống má, đảo đôi mắt xinh đẹp, ra vẻ oán hận nói: “Sao lại không có nhỉ? Vốn muốn tới tham quan, học tập vợ Sum một chút, cũng may, dù cô không làm tôi hài lòng, nhưng cũng không làm tôi thất vọng.”
Nói xong, Jamie lại nháy mắt với bà mối: “Cô biết không? Trước khi đến phá đám đêm tân hôn của hai người, tôi đã học kỹ lời thoại rồi. Tôi muốn sau khi cô giận dỗi, chạy đi mất, sẽ nói với Sum, xem đi, vợ anh cũng chỉ như thế thôi, cô ta không tin tưởng anh. Đáng tiếc… tôi lại gặp phải con hổ cái là cô…”
“Nếu tôi không phải hổ cái thì sao có thể trấn áp con cáo họ Hạ kia chứ?” Bà mối không nhịn được cười, ngướn mày đùa giỡn, nhưng nói xong lại hạ giọng, lạnh lùng nói: “Thế nhưng đồng chí vợ cũ này, trong câu chuyện chị kể, hình như đã để sót gì đó đúng không?” Tô Tiểu Mộc vừa nói vừa chậm rãi khuấy cốc trà: “Cô gái chủ động hôn Hạ Hà Tịch ở Đức ấy… Chẳng phải cô ta mới là nhân tố lớn trong cuộc hôn nhân hợp đồng của chị và Hạ Hà Tịch sao?” Thế nhưng Jamie chỉ cười, ra vẻ hả hê lắm: “Tôi còn cho rằng cô không để ý, không ghen chút nào cơ đấy!”
Bà mối ngẩng đầu, đôi mắt sáng như bị phủ một lớp sương mù khiến người ta không đọc được tâm trạng. Jamie lắc mái tóc xoăn, cong môi lên nói nửa đùa nửa thật: “Về cô gái đó à… Giờ tôi chỉ có thể nói cho cô biết, nếu đây là game online, tôi nhất định không phải là BOSS tổng. À… cùng lắm chỉ được coi là quân tiên phong thôi nhỉ? BOSS tổng trong game online này còn chưa xuất đầu lộ diện đâu!”
Tô Tiểu Mộc khẽ nheo mắt, hờ hững nhìn Jamie.
Jamie nhún vai, giả vờ che ngực tỏ vẻ đau lòng: “Ôi cha