Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kế Hoạch Mai Mối

Kế Hoạch Mai Mối

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1341386

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1386 lượt.

đàn chị ở trường đại học của anh hai, Diệp Tuyết Quân, đây là chồng chị ấy… À…xin hỏi anh tên là gì ạ?”
Sắc mặt của anh chàng sắp làm chú rể chuyển từ xanh sang trắng. Anh ta cúi đầu để ổn định lại tâm trạng, hạ giọng bật ra hai chữ: “Ninh Nhiên.”
Hạ Hà Tịch nhếch môi, giơ tay ra nói: “Chào anh, anh Ninh!”
Ninh Nhiên bắt tay Hạ Hà Tịch, khó khăn lắm mới nói được câu “xin chào”. Diệp Tuyết Quân trao đổi số điện thoại với bà mối xong mới vui vẻ ra ngoài chụp ngoại cảnh. Hạ Hà Tịch và bà mối ngồi trên sofa chờ nhân viên cửa hiệu tới. Con cáo họ Hạ nhìn sắc mặt vợ mình, noi: “Anh rất mừng là em không làm như đã nói trước đây, thấy cậu ta là dần cho một trận đã đời, không thì…” Hạ Hà Tịch cười ngượng ngùng: “Không thì chúng ta phải đổi công ty tổ chức đám cưới mất.”
Tô Tiểu Mộc uống một hơi cạn sạch chén trà, thở dài, nói: “Không phải em nể mặt đàn chị mới không vạch mặt anh ta ngay tại trận, chỉ là…cảnh còn người mất, ngay khi nhìn thấy anh ta, đột nhiên em thấy không còn sức lực, sự phẫn nộ, thương tâm gì đó cũng không còn.”
Hạ Hà tịch nắm tay bà mối: “Thực ra, dù em có khó chịu anh cũng có thể hiểu, anh đảm bảo thời điểm quan trọng này sẽ không ghen đâu.”
Nghe thế, Tô Tiểu Mộc bật cười khúc khích, lắc đầu, bình tĩnh nói: “Anh xem, anh ta vòng qua vòng lại, cuối cùng vẫn không thể ở bên nữ thần trong tim anh ta được, mà lại chọn một cô gái bình thường, thậm chí không bằng em. Trên thế giới này, sẽ có một người dạy anh yêu là gì? Họ chưa chắc đã sống với ta đến đầu bạc răng long, thậm chí không được ở bên nhau, nhưng nhất định sẽ khắc ghi trong lòng. Ninh Nhiên là người dạy em yêu là gì, thế nên em đã hận anh ta mất mấy năm, hận tới nỗi em quên mất tại sao lại hận? Tại sao lại đau? Cuối cùng chỉ còn lại sự lặng lẽ với nhau.”
Trên đời này, thứ độc ác hơn “biết anh ấy sống không tốt, tôi an tâm rồi” là “anh ta có sống tốt hay không, tôi không quan tâm”. Vì điều ấy thể hiện rằng bạn đã thức sự buông tay. Bà mối nghĩ, khoảnh khắc nhìn thấy Ninh Nhiên, cô đã buông tay thật rồi.
Hạ Hà Tịch im lặng, mãi sau mới nhìn vợ bằng ánh mắt kiên định, nhẹ nhàng nói: “Thực ra em không khó chịu khi nhìn thấy cậu ta, vì em đã có anh rồi.”
Tô Tiểu Mộc không nhịn được cười, dù câu này rất tự phụ, nhưng…vẫn xem như có chút đạo lý. Hạ Hà Tịch lại nói: “Thế hôn lễ của họ, em có đi dự không?”
Bà mối nhướn mày: “Đi chứ, sao lại không đi?” Đã tới nước này, tận mắt chứng kiến lễ cưới của trúc mã cũng không dễ dàng nhỉ? Hạ Hà Tịch nói đúng, may mà có anh ấy, không thì, ai biết được hôm ấy cô có phá hoại lễ cưới của người ta không?






Lễ cưới
Ngày Ninh Nhiên và Diệp Tuyết Quân kết hôn xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, Hạ Hà Tịch đột nhiên nhận được điện thoại, báo công ty có chuyện gấp nên không thể đi cùng. Bà mối đành đi một mình, thế nên gặp phải chuyện bất ngờ thứ hai, Hà Kiến Vũ cũng là một trong những vị khách tới dự lễ cưới.
Khi Tô Tiểu Mộc và Ninh Nhiên dính với nhau cũng là lúc tình cảm giữa anh cả Tô Khiêm Trình và Hà Kiến Vũ tốt nhất. Ninh Nhiên bắt chước bà mối, cứ ra rả gọi “chị dâu, chị dâu”. Sau này, khi mỗi người một nơi, có lẽ bọn họ vẫn giữ liên lạc. Vì vậy, Ninh Nhiên mời chị ta tới dự đám cưới cũng chẳng có gì lạ.
Lễ cưới được tổ chức theo kiểu truyền thống của Trung Quốc. Tuy bình thường nhưng cũng rất có khí thế, coi như không xử bạc với Diệp Tuyết Quân. Trừ việc bố mẹ Ninh Nhiên nhìn thấy bà mối thì mặt mày hơi lúng túng, tất cả đều rất bình thường. Sau khi các nghi thức kết thúc, đôi vợ chồng mới cưới đi các bàn chúc rượu. Nhìn quanh một lượt, chẳng thấy có ai quen, con cáo họ Hạ kia lại chưa tới, bà mối gắp được hai miếng thì chuẩn bị chào về.
Cô đi một vòng trong khách sạn mà không tìm thấy cô dâu nhưng lại gặp chú rể Ninh Nhiên ở ngoài hành lang. Hai người vừa nhìn thấy nhau thì đều ngập ngừng né tránh. Trước mặt người khác, bà mối có thể giả vờ như không có chuyện gì, nhưng khi một mình đối diện với người yêu cũ, trong lòng vẫn cảm thấy rất mông lung.
Có khi, mất đi không hẳn vì bạn không đủ xuất sắc, không nỗ lực hết mình. Nói theo kiểu cứng nhắc nhất thì là hai người có duyên mà không có phận. Nói theo cách lãng mạn nhất, thì thứ bạn đang có được còn tốt hơn. Hạ Hà Tịch, nhất định là cái “còn tốt hơn” ấy. Nghĩ tới đây, Tô Tiểu Mộc đang rưng rưng nước mắt bỗng mỉm cười ngọt ngào, trong lòng cô cũng thầm nói với bóng người đã đi xa: “Chúc mừng anh!”
Sầu khổ xong xuôi, bà mối thở phào một cái. Vừa lau nước mắt vừa bước xuống lầu để rời khỏi đây, nhưng quay người lại mới phát hiện trước mặt mình có một tờ khăn giấy
Bàn tay ấy, chủ nhân của nó phải là người xinh đẹp, lộng lẫy, hoặc là người dịu dàng, thông minh.
Dưới ánh nắng ấm áp, bà mối ngồi sóng vai bên Hà Kiến Vũ. Hà Kiến Vũ nhìn đôi mắt vẫn còn đỏ của Tô Tiểu Mộc, mỉm cười nói: “Đã bao nhiêu năm rồi mà em vẫn không thay đổi, ngoài miệng thì rõ ràng đâu ra đấy, thực ra thì mềm lòng chẳng ai bằng.”
Bà mối quay đầu lại nhìn gương mặt