Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341146
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1146 lượt.
on nói cho bà nội biết có được không....?"
"Đúng đúng đúng, đứng mãi ngoài này làm gì?" Tần Ngạn Chi cười liếc nhìn con gái, "Kiều Kiều, chắc con cũng mệt rồi, nghỉ ngơi trước đi rồi hãy xuống, sau đó chúng ta ăn cơm. Lần này dì Hạ của con làm nhiều món ngon đãi con lắm...."
Nghe Tần Ngạn Chi nói vậy, Tần Dư Kiều mỉm cười nhìn Hạ Vân: "Cảm ơn dì Hạ." Đúng như người ta nói, cần phải có thời gian mới có thể hiểu những đạo lý trong cuộc đời này, Tần Dư Kiều thật sự cảm thấy tiếc khi đến giờ mình mới hiểu ra; đó chính là đừng bao giờ gây gổ với người trong nhà chỉ vì bực tức người ngoài. Có thể trước mặt họ vô cùng ủng hộ mình, nhưng sau lưng thì lại cười trộm mình ngu đần.
"Kiều Kiều...." Sau khi cùng mọi người vào nhà, Hạ Nghiên Thanh cười với cô, nhưng Tần Dư Kiều không cười nổi với cô ta. Khi Hạ Nghiên Thanh định chạy lại đẩy bà nội vào nhà, Tần Dư Kiều đã đặt tay lên chiếc xe lăn, nói: "Bà nội, con đẩy bà nội vào nhà có được không?"
"Được được." Bà Tần cười vui vẻ, mắt vẫn còn nhìn Hi Duệ .
Hi Duệ biết lão thái đang nhìn nó, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên vội vàng đến chỗ lão thái tự giới thiệu, "Lão thái, con tên là Lục Hi Duệ, Lục trong đại lục, Hi trong hy vọng, Duệ trong tinh duệ cơ trí. Bà gọi con là Duệ Duệ là được rồi...."
Tần Dư Kiều bị Hi Duệ chọc cười, khom người xuống thì thầm bến tai bà nội, nói cho bà biết: "Bà nội, Duệ Duệ chính là con trai của con...." Nói xong liếc mắt nhìn Hạ Nghiên Thanh. Cô ta hơi mím môi, có lẽ cô ta cảm thấy cô đang chiếm mất vị trí của mình nên vẻ mặt hơi mất mát đi tới bên cạnh Giang Hoa.
Vừa rồi Tần Dư Kiều nói ra thân phận của Duệ Duệ với giọng không nhỏ, ít nhất mọi người trong nhà đều nghe rõ. Tần Dư Kiều không biết Tần Ngạn Chi có nói cho mọi người trong nhà biết hay không, nhưng nhìn phản ứng của Hạ Vân và mọi ngươi, hình như chưa ai biết cả. Chỉ có Giang Hoa có vẻ đã đoán ra vấn đề.
Về phần bà Tần, thật ra Tần Ngạn Chi nghe mọi chuyện từ Bạch Thiên Du, cũng nói cho bà nghe tất cả rồi. Nhưng tóm lại vẫn chưa nghe chính miệng cháu gái mình nói thì vẫn không tin. Bây giờ Kiều Kiều cũng nói ra rồi, hơn nữa mọi người cũng nghe thấy, bà không còn hoài nghi gì nữa.
Hơn nữa có một số việc chính miệng người trong cuộc nói ra hoàn toàn không giống như khi nghe từ miệng người khác. Dù là chuyện Kiều Kiều chưa cưới mà đã có con hay là chuyện Kiều Kiều bị tai nạn giao thông. Hôm qua lúc bà Tần nghe Tần Ngạn Chi nói chuyện này đã khóc rất nhiều, bây giờ nghe cháu gái nói khi tỉnh dậy sau tai nạn cảm thấy rất nhớ bà nội thì nước mắt của bà Tần lại tuôn rơi không ngừng.
....
Tần Dư Kiều kể cho bà nội nghe những chuyện đã xảy ra với mình, từ chuyện bị tai nạn, rồi cô tiếp nhận điều trị như thế nào. Cô còn kể vì điều trị mà cô mập hơn một chút.
Căn phòng kiểu Trung Quốc không còn ai khác, chỉ có cô và bà nội. Cô đứng bên cạnh bàn trang điểm chải tóc cho bà, thấy bà nội trong gương lau nước mắt, Tần Dư Kiều đang chải tóc cũng bắt đầu rơi lệ: "Bà nội, tóc bà nội bạc đi nhiều rồi."
Sao có thể không nhiều được chứ? Vậy mà đã mười năm không gặp, Tần Dư Kiều xoa hốc mắt mình, cố tỏ ra thoải mái nói với bà nội: "Bà nội, bà nội đừng khóc, bà nội khóc làm con cũng muốn khóc đây này. Không phải bây giờ con đã về rồi sao.... ? Chúng ta đều không khóc nữa, có được không ạ....?"
Bà Tần lấy khăn tay ra lau nước mắt: "Kiều Kiều.... Cháu gái đáng thương của bà."
"Kiều Kiều không đáng thương, không phải bây giờ Kiều Kiều đã trở về bên cạnh bà nội rồi sao?" Tần Dư Kiều nói xong, mỉm cười cầm tấm ảnh trên bàn trang điểm lên, tay đặt trên vai bà nội cười hỏi: "Bà nội, hồi nãy sao con không thấy em trai con?"
Về phần đứa con trai này, thật ra Tần Ngạn Chi rất lo lắng tới tâm trạng của con gái, thậm chí còn nói với Hạ Vân: "Ngày mai bảo Tiểu Trì về nhà ngoại vài hôm đi."
"Gần sang năm mới rồi, anh nhẫn tâm để Tiểu Trì ăn Tết ở nhà người khác hay sao....? Em biết anh thương Kiều Kiều, nhưng Tiểu Trì cũng là con ruột của anh mà.... Như vậy đi, ngày mai em bảo Tiểu Trì tránh mặt một chút."
....
Lúc Tần Dư Kiều giúp bà nội chải tóc, trước bàn trang điểm chỉ để một tấm hình, trong hình là một cậu nhóc xa lạ, hàng mày rất giống cô, hình như đã mười tuổi rồi, mặc bộ đồ cưỡi ngựa ngồi trên lưng ngựa, ngũ quan rất đẹp.
Đây là ảnh chụp lúc cưỡi ngựa, Tần Dư Kiều nhớ hồi còn bé cô cũng chụp một bức tương tự thế này, nhưng không biết đã mất đâu rồi.
"Bà nội biết.... bà nội biết con đang giận bà nội tại sao không để hình của con, đúng không....?" Bà Tần mỉm cười kéo ngăn bàn ra, lấy một tấm hình rồi giải thích với Tần Dư Kiều, "Hình con và em trai con đều được đặt ở đây, nhưng người giúp việc vô ý làm rơi khung hình.... Kiều Kiều, con và Tiểu Trì, chính là em trai con.... Đều là bảo bối tâm can của bà nội...."
Lúc bà Tần nói xong, quay đầu nhìn cháu gái. Bà rất sợ cháu gái sẽ cáu giận như trước kia. Đúng lúc này, Tần Dư Kiều lên tiếng.
"Bà nội, bà nội yên tâm đi, con đã trưởng thành rồi mà.... Làm sao có thể không hiểu chuyện chọc giận bà nội như