Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341152
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1152 lượt.
ọ Tần chỉ có độc nhất một đứa con trai là Tần Ngạn Chi, cô chính là cháu gái ruột duy nhất của nhà họ Tần. Trước kia trong nhà có chuyện gì khiến bà nội nổi cáu không chịu ăn cơm, Tần Ngạn Chi đều bảo cô dỗ bà nội.
"Nếu như bà nội không ăn, Kiều Kiều cũng không ăn."
Có lúc lại đến lượt bà nội dỗ cô: "Kiều Kiều không ăn, bà nội cũng không ăn."
Cho nên mặc dù bây giờ Lục Cảnh Diệu rất tức giận nhưng vẫn cố gắng giữ giọng nói bình thản, có điều khi cất lời vẫn ẩn chứa vẻ giễu cợt khiến người ta không biết phải nói sao: "Con dẫn Kiều Kiều về quê thăm mọi người, có lẽ phải quấy rầy bác Tần mấy ngày rồi."
Lục Cảnh Diệu nói "về quê" đối lập với từ “khách” của Tần Ngạn Chi, tăng thêm vẻ giễu cợt. Vẻ giễu cợt đó khiến Tần Dư Kiều khó chịu, ngoài trái tim buốt giá, cô còn thấy không cam lòng. Cho nên Tần Dư Kiều dằn nỗi bực dọc đang sôi trào trong lòng, gọi Tần Ngạn Chi một tiếng: "Ba."
Từ "Ba" vừa dứt, Tần Dư Kiều đã không kìm nổi nước mắt nữa.
Trong mắt Tần Ngạn Chi và bà Tần, Tần Dư Kiều có dáng vẻ ra sao? Rõ ràng nước mắt đã rơi, nhưng vẫn gắng gượng nở nụ cười, vô cùng tủi thân đáng thương. Tần Ngạn Chi thấy vậy vô cùng đau lòng.
Bà Tần thấy thế, nước mắt cũng bắt đầu tuôn rơi, sau đó đôi bàn tay chuyển xuống xe lăn, xoay bánh xe đến trước mặt Tần Dư Kiều: "Không phải con nói là không muốn trở lại nữa sao? Bây giờ còn trở lại làm gì.... Trở lại làm gì?!"
"Mẹ con trở lại đương nhiên là vì thăm bà." Lục Hi Duệ lanh chanh trả lời. Tần Dư Kiều cúi đầu nhìn vào mắt Lục Hi Duệ, tay nó nắm chặt lấy tay cô, tựa như một con sư tử nhỏ đang xù lông bảo vệ cô vậy.
Mẹ, rốt cuộc Hi Duệ cũng gọi cô là mẹ rồi. Đột nhiên Tần Dư Kiều cảm thấy cả người tràn đầy năng lượng, như thể đã lấy lại được dũng khí. Thật ra chuyện này cũng không có gì to tát.
Nếu như cô muốn tìm lại tình yêu thương của bà nội, lấy lại sự coi trọng của nhà họ Tần thì không được sợ hãi rụt rè nữa. Không có tình yêu nào lưu giữ toàn vẹn, chỉ chờ cô tới nhặt như lẽ hiển nhiên. Nếu trong lòng cô, vị trí của nhà họ Tần đã phôi phai, vậy thì cô không phải rối rắm nữa, cô cũng không cần phải tự trách và oán giận mình nữa. Bởi vì sự rối rắm đó chẳng khác nào mua dây buộc mình, chỉ làm cuộc sống tươi đẹp của mình ngày càng khó chịu, còn khiến những người xung quanh đau khổ lây.
"Bà nội...." Tần Dư Kiều nhìn bà nội mình, nghẹn ngào lên tiếng. Sau đó cô cảm thấy trên vai mình có một bàn tay, là của Lục Cảnh Diệu, anh mở miệng nói thay cô: "Bà Tần, trước khi về thành phố G, Kiều Kiều đã mất ngủ mấy đêm rồi. Cô ấy vẫn luôn hỏi con nếu như bà không muốn gặp cô ấy thì sao? Nhiều năm rồi Kiều Kiều không về nhà, bà biết cô ấy đã gặp phải những chuyện gì không....? Nhưng tất cả mọi chuyện đã qua rồi. Bây giờ con hỏi bà một câu, nếu bà thật sự không muốn gặp cô ấy, con sẽ đưa cô ấy đi ngay."
Lục Cảnh Diệu nói xong, đôi mắt tuấn tú càng trở nên thâm trầm. Mặc dù giọng điệu anh rất kính trọng, nhưng càng nói càng toát lên sự giận dữ. Hạ Vân thấy vậy thì hoảng hốt, vội cười bước lên giải vây: "Kiều Kiều, con đừng giận bà nội nữa. Thật ra bà nội vẫn rất nhớ con, biết con sắp về, lập tức bảo nhà bếp làm những món con thích ăn nhất...."
Tần Dư Kiều ngước mắt nhìn Hạ Vân. So với ấn tượng trong ký ức, Hạ Vân không hề thay đổi, thậm chí còn trẻ hơn, toàn thân toát lên vẻ sang trọng lộng lẫy, cách nói chuyện cũng mang phong cách của người vợ chính thức. Dù sao bà ta cũng là vợ chính thức mười năm rồi mà.
"Dì Hạ, sao con có thể giận bà nội được chứ? Bây giờ con chỉ sợ bà nội không cần con nữa thôi...." Tần Dư Kiều không nhìn Hạ Vân, mà lại nhìn chiếc xe lăn của bà nội, cất giọng khẽ khàng tựa như đang hối lỗi. Hàng mi dài của cô khẽ chớp, một giọt nước mắt lớn chừng hạt đậu liền rơi xuống.
Mà bà Tần thì sao? Trái tim bà quặn thắt lại, nhưng chỉ há miệng không biết phải nói gì cả. Vươn tay kéo tay Tần Dư Kiều, gương mặt già nua cũng giàn giụa nước mắt: “ Kiều Kiều của bà.... Kiều Kiều của bà...."
Kết quả Lục Cảnh Diệu vẫn chưa từ bỏ, nhẹ nhàng cầm lấy tay Tần Dư Kiều từ trong tay bà Tần: "Bà Tần, bây giờ bà chỉ cần trả lời con một câu thôi. Nếu như cái nhà này đã không hoan nghênh Kiều Kiều nữa, vậy thì cứ để con đưa cô ấy đi."
Lục Cảnh Diệu nói xong, Giang Hoa vẫn im lặng không nói tiếng nào chợt nở nụ cười: "Anh Lục thật biết điều, anh không thấy dáng vẻ ngóng trông Kiều Kiều trở về của bà nội hay sao?"
Lời Giang Hoa nói khiến bà Tần lo lắng, bất mãn nói với Lục Cảnh Diệu: "Cậu.... Cậu là ai? Có tư cách gì đưa cháu gái của tôi đi? Người phải biến khỏi đây là cậu mới đúng!"
Lục Cảnh Diệu cười cười, hơi khm người xuống, lập tức trở nên nho nhã lễ phép như thể vừa rồi anh chỉ đùa giỡn với bà cụ mà thôi. Anh nói với Hi Duệ đứng bên cạnh: "Duệ Duệ, gọi lão thái đi."
"A." Hi Duệ ngoan ngoãn gọi bà Tần một tiếng lão thái, sau đó nói đâu ra đấy: "Ba, bà ấy chính là cụ của con phải không?"
Sau đó bà Tần lắp bắp không nói gì cho ra hồn, Tần Dư Kiều cũng bắt đầu khoe khoang cầm lấy bàn tay của bà nội: "Bà nội, bà nội dẫn con vào rồi c