Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341148
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1148 lượt.
trước kia nữa....?" Tần Dư Kiều làm nũng, ôm lấy bà nội từ phía sau, đưa mắt nhìn tấm hình của mình. Đây là hình hồi cô tốt nghiệp cấp hai, lúc ấy cô còn để tóc mái bằng rất phổ biến hồi đó. Giang Hoa giễu cợt mái bằng của cô chẳng khác gì cái bát úp.
Nếu như cô nhớ không lầm, hồi ấy cô và Hạ Nghiên Thanh là bạn rất thân, hai người cùng đi cắt tóc mái bằng. Cô và Hạ Nghiên Thanh cắt tóc giống nhau như đúc, cô hỏi Giang Hoa ai cắt đẹp hơn, khi đó Giang Hoa đã thể hiện phẩm cách đê tiện của mình, trước mặt cô và Hạ Nghiên Thanh liền đánh giá thế này: "Kiều Kiều, không phải anh xúc phạm em, nhưng kiểu tóc đáng yêu này chỉ hợp với Nghiên Thanh thôi. Em để kiểu tóc đuôi ngựa như trước kia đẹp hơn đấy."
Sau đó trên đường về nhà, Giang Hoa lại quấn lấy cô, khua khoắng tay chân vỗ vai cô nói: "Kiều Kiều, em giận vì anh không khen em xinh à? Cái cô nhóc này.... Thật ra thì anh thấy em cũng được mà... Em biết Nghiên Thanh tính tình hướng nội da mặt cũng mỏng.... không thể chịu đựng bị xúc phạm phải mà. Em không thể bắt anh nói cô ấy không xinh bằng em trước mặt cô ấy được...."
Đúng là tên đàn ông xấu xa. Nhưng lúc đó Tần Dư Kiều còn rất thích con trai kiểu này, nếu không nghỉ hè năm tốt nghiệp cấp hai sẽ không đần độn u mê mà đồng ý làm bạn gái Giang Hoa.
Trong phòng, Tần Dư Kiều và bà nội đang trò chuyện. Mà bên ngoài thì sao? Có phần náo nhiệt hơn bên trong một chút. Lục Cảnh Diệu ngồi trên ghế sofa vừa nói chuyện với Tần Ngạn Chi, vừa phải ứng phó với Giang Hoa.
Còn Lục Hi Duệ thì sao? Nó cũng bận rộn, nó muốn tìm người xấp xỉ tuổi mình để cùng chơi, tìm tới tìm lui, cuối cùng tìm thấy Tần Dư Trì.
"Em là Hi Duệ, tên anh là gì thế?"
"Tôi là Tần Dư Trì. Cậu là ai? Sao lại ở nhà tôi?"
Lục Hi Duệ chạy đi hỏi ba mối quan hệ phức tạp giữa mình và Tần Dư Trì, sau khi có được đáp án, nó chạy đến trước mặt cậu nhóc cao hơn nó một chút: "Cháu là cháu của cậu."
Tần Dư Trì: "...."
Lần đầu tiên Tần Ngạn Chi nhắc tên em trai trước mặt Tần Dư Kiều, Tần Dư Kiều liền hiểu Tần Dư Trì có vị trí thế nào trong nhà họ Tần. Tần Dư Trì, Tần Dư Trì, là đứa con trai muộn của nhà họ Tần.
Lúc Tần Dư Kiều đi ra từ phòng bà nội, Lục Cảnh Diệu cười cười ngoắc tay gọi cô lại. Lục Cảnh Diệu này có ngũ quan thâm trầm, khiến gương mặt trở nên tuấn lãng sắc bén, vì vậy lúc không cười anh tạo cho người ta cảm giác anh cực kỳ nghiêm túc lạnh lùng, thậm chí còn mang cảm giác chuyên quyền độc đoán. Nhưng khi anh cười thì gương mặt bừng sáng, theo ý cười lan tràn nơi đáy mắt, lớp băng dần tan, mầm non đâm chồi.
Tần Dư Kiều đi tới bên cạnh Lục Cảnh Diệu, sau đó nắm bàn tay đưa ra của anh, thuận thế ngồi xuống bên cạnh. Tần Ngạn Chi và Giang Hoa đang ngồi đối diện thấy thế giật giật khóe miệng. Cô nói: “Ba, mọi người vừa nói gì thế?” Nói xong, lại giương mắt nhìn Lục Cảnh Diệu, “Nói gì mà vui vẻ vậy?”
“Ha ha....” Lục Cảnh Diệu không trả lời mà chỉ cười, kéo tay cô nhưng lại đưa mắt nhìn Tần Ngạn Chi: “Bàn chuyện kết hôn của chúng ta đó mà.”
“Ai nói em muốn cưới anh.” Tần Dư Kiều không để ý Tần Ngạn Chi và Giang Hoa đang ngồi đó, tùy tiện chọc ngoáy Cảnh Diệu một câu. Dưới ánh đèn sáng rực trong phòng khách, Tần Dư Kiều nở nụ cười rực rỡ, hai gò má ửng hồng.
Khi nào thì người phụ nữ trở nên xinh đẹp nhất, rõ ràng là khi nở nụ cười đượm nét ngượng ngùng của thiếu nữ, ngôn ngữ lại to gan quyến rũ như phụ nữ trưởng thành. Có lúc phụ nữ lại nhạy cảm với sự thay đổi của người phụ nữ khác, Hạ Nghiên Thanh cách đó không xa bất giác nhìn Tần Dư Kiều rất lâu.
Tần Dư Kiều kinh ngạc nhìn về phía Hạ Nghiên Thanh. Người ta nói tính cách là thứ trời sinh không thể nào thay đổi, trong trí nhớ của cô Hạ Nghiên Thanh là một cô gái hướng nội hay xấu hổ, bây giờ đã cởi mở hơn rất nhiều rồi.
Tần Dư Kiều không để ý đến Hạ Nghiên Thanh, mà lại trả lời câu hỏi vừa nãy của Tần Ngạn Chi: “Con cũng muốn ở lại vài ngày, nhưng không phải ba đã ném Tần Ký hỗn loạn đó cho con sao? Không phải là con không muốn ở lại, mà là ba không muốn cho con ở lại thôi....” Tần Dư Kiều ở bên Lục Cảnh Diệu đã lâu, chẳng học được gì cả, nhưng chiêu cắn ngược này lại áp dụng rất tài tình.
Nghe cô nói những lời này, sắc mặt Tần Ngạn Chi lập tức trở nên nặng nề, không ngờ mình và con gái sẽ vướng vào những chuyện hiểu lầm này, vội vàng giải thích: “Kiều Kiều, ba....”
“Chú Tần, Kiều Kiều đùa với chú thôi mà.”
“Ba, con đùa với ba thôi.”
Tần Dư Kiều và Lục Cảnh Diệu mở miệng cùng lúc, đầu tiên mọi người trong nhà sửng sốt, sau đó đều nở nụ cười. Giang Hoa cũng khẽ mỉm cười, cầm hai bông hoa giấy trên tay Hạ Nghiên Thanh: “Đưa anh xem nào.... Anh đoán cái này là do em cắt.”
Tiếng nói khẳng định của Giang Hoa cuối cùng cũng thu hút được tầm mắt của Tần Ngạn Chi nhìn vào hai bông hoa giấy của Hạ Nghiên Thanh, Tần Ngạn Chi hờ hững khen một câu: "Nghiên Thanh thật khéo tay.”
Tần Dư Kiều cũng đưa mắt nhìn hai bông hoa giấy trên tay Giang Hoa, nhìn một hồi rồi nói: “Tôi đoán bông