pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341096

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1096 lượt.

tái nhợt y chang chính là Tần Ngạn Chi. Ông chỉ vào Tần Dư Trì hỏi: “Ai nói cho con biết là chị trở về tranh giành tài sản?!”
Tần Dư Trì bị Tần Ngạn Chi làm cho sợ hãi, còn có sự tủi thân và khổ sở của trẻ con, hốc mắt tràn ngập nước mắt nóng bỏng, chỉ vào Lục Cảnh Diệu nói: “Là anh ta…”
“Chú Tần, chú phải dạy con trai cẩn thận hơn đấy!” Lục Cảnh Diệu đứng bên cười lạnh, làm bộ chán không thèm giải thích: “Các vị đã đối xử với Kiều Kiều như vậy, Kiều Kiều không thể ở lại căn nhà này nữa, nếu không sẽ bị cho rằng Kiều Kiều ham tiền tài mới trở về. Kiều Kiều không thấy oan ức, còn Lục Cảnh Diệu tôi không chịu nổi cơn tức này.”
……
Lúc Tần Dư Kiều trở về thành phố S thì đã là bảy giờ tối. Cô không trở về chung cư Nhã Lâm mà tới vườn hoa trung tâm chỗ nhà Lục Cảnh Diệu. Sau khi về đến nhà đã ôm Hi Duệ ngủ thẳng đến nửa đêm. Nửa đêm tỉnh lại, Hi Duệ trong lòng đang ngủ rất say, còn cô thì bị tiếng động ở phòng bếp dưới nhà đánh thức.
Tần Dư Kiều rón rén rời khỏi giường, xuống nhà đi vào bếp. Lục Cảnh Diệu đang dùng chảo nướng thịt bò, Tần Dư Kiều cảm động ôm anh: “Cảm ơn…”
“Chết thật, hiểu lầm rồi, anh tự làm cho mình ăn mà.” Lục Cảnh Diệu chậm rãi giải thích.
Chiếc đèn chùm tỏa sáng khắp căn bếp, mà ánh sao rực rỡ bên ngoài tấm kính dày đặc trong đêm.
Tần Dư Kiều vẫn ôm Lục Cảnh Diệu, giọng nói buồn bã, “Cảnh Diệu, chúng ta kết hôn đi.”
Lục Cảnh Diệu sững sờ, “Đừng vội, gấp như vậy làm gì?”
Tần Dư Kiều: “Thôi vậy.”
Lục Cảnh Diệu xoay người: “Thật ra anh đã nhờ người xem ngày giờ rồi, đang định bàn với em mà.”






“Mùng chín tháng giêng?” Mắt Tần Dư Kiều mở to, nhìn vẻ mặt đứng đắn của Lục Cảnh Diệu: “Còn chưa đến một tuần nữa là kết hôn, anh đang đùa em à?” Bây giờ đã mùng mấy tháng gieng rồi, kết quả ngày tốt Lục Cảnh Diệu xem lại là mùng chín, Tần Dư Kiều nghi ngờ mở trừng hai mắt, cảm thấy Lục Cảnh Diệu đang nói đùa.
“Không phải anh đang bàn bạc với em sao? Mùng chín là ngày lành, vô cùng thích hợp cho nam nữ kết hôn, không khắc bát tự của chúng ta, vô cùng hợp.” Lục Cảnh Diệu lấy một quyển sách bìa vàng phía sau sô pha định lật cho Tần Dư Kiều xem.
Tần Dư Kiều ngước mắt nhìn Lục Cảnh Diệu, “Anh học xem bói từ lúc nào thế?”
Bởi vì Tần Dư Kiều kinh ngạc, Lục Cảnh Diệu giải thích sơ lược nguồn gốc của quyển sách này: “Nhà họ Lục có một ông thầy chuyên chọn ngày lành, anh lấy sách của ông ấy xem một chút.”
Lục Cảnh Diệu đẩy thịt bò phi lê trên bàn nhỏ ra xa một chút, sau đó mở sách ra trước mặt Tần Dư Kiều: “Em xem, ngày này rất tốt, phía trên còn viết nếu nhà trai hơn nhà gái tám tuổi, vậy lại càng đại cát trong đại cát.”
“Đừng nhìn anh như vậy, anh biết em cảm động mà.” Lục Cảnh Diệu dịu mặt lại, nói tiếp, “Tuy mùng chín hơi vội nhưng người đông sợ gì không kịp. Em muốn hình thức hôn lễ gì? Anh chuẩn bị cho em.”
“Không được.” Tần Dư Kiều lắc đầu, “Gấp quá, người khác không biết còn tưởng bác sĩ bảo cưới đấy.”
“Chẳng lẽ chúng ta không phải là bác sĩ bảo cưới sao? Hi Duệ lớn như vậy rồi, em không nhìn thấy à?” Lục Cảnh Diệu hỏi ngược lại, liếc xéo Tần Dư Kiều.
Nói đến Hi Duệ, Tần Dư Kiều nghĩ đến một vấn đề: “Ngày sinh tháng đẻ của Hi Duệ là bao nhiêu?”
“Sinh nhật ư?” Lục Cảnh Diệu trả lời, “Không phải đã nói cho em biết rồi à?”
Tần Dư Kiều: “Em muốn hỏi giờ sinh, em sinh con lúc mấy giờ?”
“Anh quên rồi, em hỏi Hi Duệ đi.” Lục Cảnh Diệu nở nụ cười ranh mãnh, “Đừng hỏi anh, anh chẳng nhớ gì đâu.”
“Lục Cảnh Diệu!” Tần Dư Kiều bực mình đập bốp một phát vào lưng Lục Cảnh Diệu: “Anh có thể đứng đắn chút không hả?”
“Đừng có vu oan cho người khác.” Lục Cảnh Diệu nói như đúng rồi, “Lúc anh bàn việc kết hôn hệ trọng với em, em còn thái độ với anh à?”
Lại bị cắn ngược, Tần Dư Kiều thật sự chưa hết giận, khoanh tay ngả người lên sô pha nhìn Lục Cảnh Diệu: “Nào có người nào nói kết hôn liền kết hôn chứ? Chúng ta tổ chức đám cưới gấp gáp như vậy còn ra thể thống gì chứ? Em còn cảm thấy anh không đủ coi trọng em đấy.”
Bị Tần Dư Kiều trách móc không đủ coi trọng cô, Lục Cảnh Diệu thật đúng là có khổ mà không nói nên lời, suy nghĩ một chút rồi trấn an: “Đừng nói còn bảy tám ngày, cho anh thời gian ba ngày anh cũng có thể tổ chức một đám cưới thế kỷ.”
Tần Dư Kiều quay đầu cong cong khóe miệng, sau đó cúi đầu xuống: “Anh chỉ khoác lác thôi.”
“Không tin à?” Lục Cảnh Diệu cầm di động trên bàn ra vẻ định gọi điện, Tần Dư Kiều thật sự sợ Lục Cảnh Diệu nói được thì làm được, giữ tay ngăn anh lại: “Lục Cảnh Diệu, anh có khái niệm thời gian không? Anh nhìn xem bây giờ là mấy giờ?”
Kim đồng hồ trên chiếc đồng hồ treo tường trong phòng khách mới chỉ đến hai giờ, Lục Cảnh Diệu tiến đến bên cạnh Tần Dư Kiều, nhìn mặt cô rồi nói với giọng điệu thương lượng: “Kiều Kiều, có mệt không?”
Lục Cảnh Diệu này mỗi khi cầu ái thì lập tức giở giọng nịnh đầm. Tần Dư Kiều thật sự rất khó chịu điểm này của anh, đang định lên lầu đi ngủ, anh đã ôm cô vào lồng ngực mình, tự hỏi tự đáp: “Vừa mới ăn nhiều