Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341090

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1090 lượt.

hía Lục Cảnh Diệu, chậm rãi mở miệng: “Còn nhớ trở về à? Ba còn tưởng mày tới ở rể nhà người ta không thèm về đấy.”
Ngoại truyện: N năm sau
Duệ Duệ của chúng ta sắp kết hôn, lại không biết động phòng thế nào (Vì sao Duệ Duệ không hiểu? Bởi vì Kiều Kiều của chúng ta sợ nó trưởng thành quá sớm, muốn nuôi một cậu con ngoan hiền), liền hỏi Kiều Kiều phải làm sao? Kiều Kiều len lén liếc nhìn Tiểu Lục rồi nói: “Hỏi ba con đi.” Duệ Duệ không tình nguyện đi đến trước mặt Tiểu Lục lặp lại câu hỏi, Tiểu Lục úp úp mở mở: “Đến lúc đó con ở phía trên, cô ấy ở phía dưới là được rồi.”
Đêm tân hôn, cô dâu nhìn thấy giường tân hôn bị đổi thành giường tầng, tức giận khóa trái cửa, không cho Duệ Duệ vào trong. Duệ Duệ ở cửa kêu to: “Ba à! Con không vào được!” Tiểu Lục thờ ơ trả lời: “Dùng sức đi!” Vì thế Duệ Duệ dùng sức đẩy, đẩu gối rách da chảy máu, không khỏi hô: “A, chảy máu rồi!” Chỉ nghe Tiểu Lục ở trong phòng an tâm nói: “Cái này đúng rồi!”






Tần Dư Kiều kéo tay Lục Cảnh Diệu, túm lấy ngón tay anh. Lục Cảnh Diệu đưa mắt ra hiệu Lục Hi Duệ, sau đó Lục Hi Duệ liền chạy về phía ông nội: “Ông nội, mấy ngày nay Duệ Duệ rất nhớ ông.”
“Ông nội cũng nhớ Duệ Duệ.” Lục Hòa Thước ôm cháu nội vào lòng, sau đó đứng dậy, vươn thẳng tấm lưng quắc thước nhìn Tần Dư Kiều và Lục Cảnh Diệu, nói: “Con muốn đi ở rể nhà người ta ba cũng không xen vào, nhưng Duệ Duệ của ba không thể đi làm cháu nhà họ được.”
“…” Tần Dư Kiều méo miệng, nhưng Lục Cảnh Diệu lại bấm tay cô, mặt mày tươi cười nói: “Ba, nhà Kiều Kiều không nhận con ở rể, cho nên con dẫn con dâu trở về cho ba.”
Lục Cảnh Diệu hớn hở nói xong, sắc mặt Lục Hòa Thước cũng dịu đi rất nhiều. Ông cũng chỉ là tức con trai không nói gì với ông đã tót đến thành phố G, tưởng ông già rồi không có cách gì giải quyết chuyện hôn nhân cho con trai à?
Lục Cảnh Thành vốn đang ngồi cũng đứng lên, mặt lộ ý cười: “Em Tần đừng để ý, tính tình ba anh vốn vậy, mặt lạnh tâm thiện, em có thể đến đây làm khách, thực ra ông ấy rất vui đấy.”
Đứa con trai này cũng chỉ có lúc ở trước mặt vợ mới tương đối ra hồn con trai, hôm nay tâm trạng Lục Hòa Thước cũng khấm khá, sau đó bắt cóc cháu trai vào trong thư phòng, dẫn nó luyện chữ.
***
Về quà gặp mặt của Lục Hòa Thước, Tần Dư Kiều vào căn nhà nhỏ độc lập của của Lục Cảnh Diệu ở dinh thự nhà họ Lục rồi mở hộp trang sức ra xem. Sau đó cầm một chiếc bông tai lên ngắm nghía, nói với Lục Cảnh Diệu ở phía sau: “Thực sự mỗi người con dâu đều có à?”
Lục Cảnh Diệu khẽ “ừ” một tiếng: “Có điều của em là tốt nhất.”
"Nghe anh nói bừa quen rồi.” Tần Dư Kiều nhếch miệng cười, tỏ vẻ không tin Lục Cảnh Diệu.
“Sao lại không? Ngọc từ một loại đá, cùng một người chế tạo cũng chia ra cao thấp khác nhau.” Lục Cảnh Diệu đi tới cầm lấy vòng cổ phỉ thúy ướm lên cổ Tần Dư Kiều, sắc ngọc tinh tế trong suốt càng tôn lên làn da trắng ngần của cô, làm cho người ta không thể dời mắt. Tiếp đó anh cong miệng nói: “Từ nhỏ mẹ đã thiên vị anh, đương nhiên sẽ để đồ tốt nhất lại cho anh.”
“Nếu như em là mẹ anh, trong tất cả con trai người em ghét nhất chính là anh.” Tần Dư Kiều thả lại bông tai vào hộp trang sức.
“Ghét anh nhất? Không phải em cũng lấy anh rồi sao?” Lục Cảnh Diệu xem thường nói Tần Dư Kiều một câu, sau đó thoáng nhắc tới mẹ mình: “Mẹ anh giỏi lắm, em không có cơ hội được gặp gỡ, có điều cũng coi như em may mắn, trước kia vợ của mấy ông anh trai anh đều chết mệt với bà.”
Tần Dư Kiều đột nhiên nhớ tới câu chuyện Ngưu Lang Chức Nữ, Ngưu Lang bởi vì là con út nên thường bị các anh trai chị dâu cắt xén. Tuy Lục Cảnh Diệu khác hẳn hình tượng bị ức hiếp của Ngưu Lang, Tần Dư Kiều vẫn hỏi câu: “Từ nhỏ mẹ anh đã thiên vị anh, các anh trai chị dâu anh lại không tức giận à?”
“Quan tâm đến họ nhiều như vậy làm gì, có thời gian không bằng làm chuyện gì đó thực tế hơn chút.” Lục Cảnh Diệu bỗng cười một tiếng, gương mặt thêm vẻ không đứng đắn, “Có điều ngọc này anh cùng mẹ chọn. Từ lúc mười sáu tuổi anh đã nói với mẹ, người vợ sau này của con nhất định là người xinh đẹp nhất trong số những con dâu của mẹ, cho nên nếu không phải là ngọc tốt nhất, vợ con sẽ không coi trọng.”
“Thật sự như vậy à?” Tần Dư Kiều nhìn vào khuôn mặt tuấn nhã của Lục Cảnh Diệu, quả nhiên đã vô lại từ nhỏ. Hôm nay Lục Cảnh Diệu ăn vận rất chỉn chu, bộ vest sẫm màu còn cài một đôi khuy tay áo. Khuy tay áo như mắt mèo tao nhã mà nổi bật, tựa như cảm giác Lục Cảnh Diệu mang đến cho mọi người: Mạnh bạo, tao nhã, thậm chí mang vẻ kiêu căng thanh lạnh, nhưng trước mặt cô anh cứ vô lại như vậy.
“Làm sao anh biết mình sẽ có được một người vợ xinh đẹp?” Tần Dư Kiều tiến gần hôn lên môi Lục Cảnh Diệu: “Nói thật, em thật sự nghi ngờ chuyện anh giữ mình trong sạch cho đến năm hai sáu tuổi.”
“Đừng lấy tiêu chuẩn mình để nhìn người.” Lục Cảnh Diệu cười lạnh một tiếng, cúi đầu nhìn vẻ mặt Tần Dư Kiều, ôm cô vào lòng mình, nói lời hay lẽ phải: “Không phải chưa gặp nhau sao? Cho nên câu nói nhân duyên trời định không