Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341106
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1106 lượt.
như vậy, cũng có chút sức lực, chúng ta làm chuyện đó chút đi?”
Tần Dư Kiều không thuận theo, đang định giãy khỏi vòng tay của Lục Cảnh Diệu thì tháy Lục Hi Duệ đang dụi mắt đi xuống cầu thang, vừa đi vừa hỏi: “Mẹ, trời đã sáng rồi à?”
***
Ngày hôm sau Tần Dư Kiều ngủ đến khi mặt trời lên cao. Bởi vì lễ tết nên toàn bộ giúp việc trong nhà họ Lục đều được Lục Cảnh Diệu cho nghỉ, cho nên buổi sáng căn biệt thự hơn ba trăm mét vuông của vườn hoa trung tâm vô cùng tĩnh lặng. Lục Hi Duệ dậy sớm hơn cô, lúc thức dậy lại không thấy mẹ đâu, chạy đến phòng ba tìm mẹ, quả nhiên mẹ đang ở chỗ ba.
Lục Hi Duệ tựa vào đầu giường nhìn Tần Dư Kiều: “Mẹ ơi dậy thôi.”
Tần Dư Kiều kéo tay Lục Hi Duệ, dụi đôi mắt nhập nhèm: “Duệ Duệ đã dậy rồi à?”
Lục Hi Duệ gật đầu; đúng lúc này, Lục Cảnh Diệu thò đầu ra khỏi chăn, bàn tay ở trong chăn của anh còn đặt trên eo Tần Dư Kiều, híp mắt lại hỏi: “Mấy giờ rồi?”
Lục Hi Duệ cũng híp mắt, sau đó leo lên giường cho Lục Cảnh Diệu xem đồng hồ điện tử của mình: “Ba nhìn đi, sắp chín giờ rồi.”
“Vẫn còn sớm.” Lục Cảnh Diệu rất ghét trên giường có thêm một người, hết sức không hài lòng nhíu mày.
Tần Dư Kiều ôm Hi Duệ vào giữa: “Duệ Duệ đói chưa?”
“Con không đói lắm.” Lục Hi Duệ đối mặt với Tần Dư Kiều, cái mông nhỏ hướng về phía Lục Cảnh Diệu, “Mẹ, không phải tối qua mẹ ngủ cùng con sao? Tại sao thức dậy mẹ lại ở chỗ ba rồi?”
Má Tần Dư Kiều đỏ bừng, Lục Cảnh Diệu uể oải ngồi dậy lên đầu giường, “Đương nhiên là giường ba êm hơn nên mẹ con thích hơn rồi.”
Tần Dư Kiều đôi hai mắt chớp chớp của Hi Duệ, hôn lên trán nó: “Ba con không dám ngủ một mình, cho nên mẹ…”
Lục Cảnh Diệu bật cười, sau đó cầm di động ở đầu giường lên xem, thở dài một hơi rồi quay đầu nói với Tần Dư Kiều: “Kiều Kiều, có chuyện anh muốn nói với em.”
Tần Dư Kiều ngước mắt lên: “Chuyện gì thế?”
Lục Cảnh Diệu nhìn vẻ mặt của Tần Dư Kiều: “Từ đầu năm đến ngày mười lăm, con cháu nhà họ Lục đều phải trở về nhà cũ ở mấy ngày.”
“Ồ.” Tần Dư Kiều nói với vẻ vô cùng tiếc nuối: “Em về chung cư Nhã Lâm vậy. Hi Duệ anh một ngày, em một ngày.”
Lục Hi Duệ vắt vẻo trên người Tần Dư Kiều, nịnh bợ: “Cũng có thể mẹ hai ngày, ba một ngày.”
“Không thành vấn đề.” Ở bên này Tần Dư Kiều đã vui vẻ đập tay thỏa thuận với Lục Hi Duệ, Lục Cảnh Diệu liếc xéo một cái, hắng giọng: “Nhưng mà anh đã nói với quản gia rồi, phòng tân hôn bên kia cũng đã chuẩn bị xong.”
Tần Dư Kiều: “…”
“Ánh mắt đó của em là sao? Anh cũng đã đến nhà em rồi, đây là cách cư xử của một người vợ mẫu mực nên có, em nên đến nhà anh ở vài ngày mới phải?”
“Yên tâm, anh đã cho người thay mới toàn bộ đồ dùng trong phòng rồi. Về phần giường, khẳng giường nhà anh ngủ ngon hơn giường nhà em.” Đúng là tên đàn ông thù dai, lại còn có thể nhớ rõ tiếng lò xo "cót két" trên chiếc giường ở phòng khách nhà họ Tần.
Tần Dư Kiều cúi đầu nhìn Hi Duệ, trong mắt Hi Duệ cũng tràn đầy vẻ chờ mong, nó cũng muốn đến nhà họ Lục.
Tần Dư Kiều thấp giọng hỏi Lục Cảnh Diệu: “Ba anh thích gì vậy…”
“Yên tâm, anh đã cho người chuẩn bị xong rồi.”
Cái gọi là việc không nên chậm trễ, việc có chuẩn bị thì nên, không có chuẩn bị thì hỏng.
Lục Cảnh Diệu làm việc luôn rất có kế hoạch, hơn nữa đối với loại phụ nữ “anh đẩy một bước em mới có thể đi một bước” như Tần Dư Kiều này, nếu anh cũng không có kế hoạch và dự định đầy đủ, làm việc theo tính khí và tâm trạng của Tần Dư Kiều, anh có còn muốn cưới cô về nhà không?
Trước khi Tần Dư Kiều đến nhà họ Lục, Lục Cảnh Diệu đã dẫn Tần Dư Kiều đi chỗ bác trước, cơm trưa cũng ăn ở nhà bác. Sau khi Tần Dư Kiều trở về thì Tần Ngạn Chi liền gọi điện thoại cho Bạch Diệu, toàn bộ quà tặng Tần Ngạn Chi chuẩn bị đều mang đến nhà họ Bạch vào tối hôm qua, để lúc Tần Dư Kiều đi thăm hỏi nhà họ Lục thì mang đi.
Sau khi ăn xong, Bạch Diệu gọi một mình Tần Dư Kiều vào thư phòng.
“Kiều Kiều, những đồ này đều là ba con cho người đưa tới từ đêm qua, có rất nhiều đặc sản quê nhà. Lần này con đến nhà họ Lục, chắc chắn quà tặng không thể thiếu, tuy Cảnh Diệu đều đã chuẩn bị nhưng chúng ta cũng không thể thất lễ. Ngay hai ngày trước nhà họ Lục cũng đã tặng cho chúng ta không ít quà.”
Tần Dư Kiều gật đầu: “Con biết rồi.”
Bạch Diệu nhìn Tần Dư Kiều, giọng nói hơi bùi ngùi, “Chuyện của con, bác và bác gái con cùng Quyên Tử đều đã nói rõ ràng rồi. Quyên Tử là người bộp chộp, lát nữa nếu con bé hỏi câu gì không nên hỏi, con đừng để ý đến nó là được.”
Tần Dư Kiều thành thật mở miệng: “Thật ra con cũng chẳng có gì để nói cho chị ấy biết cả, có một số việc con còn chưa nhớ ra.”
Bạch Diệu không muốn cho cháu gái quá nhiều áp lực, cười tủm tỉm nhìn Tần Dư Kiều, “Lần trước lão Lục nói với bác, cậu ta đã tìm một chuyên gia về phương diện trí nhớ, năm sau sẽ tới đây kiểm tra cho con.”
Lời của Lục Cảnh Diệu, thật ra Tần Dư Kiều không tin tưởng được mấy câu, trước mặt bác mình cô cũng không kiêng kỵ: “Thật ra con cảm thấy Lục Sáu không hề muốn con nhớ lại.”
Bạch Diệu ngẩn người: “Sao lại vậy?”
“Thế nào lại không.