Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341092

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1092 lượt.

thể sai được. Chuyện tình cảm này không thể gấp gáp, gấp gáp không ăn được đậu phụ nóng, gấp gáp cũng không lấy được vợ tốt, đúng không?”
“Vậy Diêu Tiểu Ái thì sao?”
“Không quen biết.”
Tần Dư Kiều: “…”
Lục Cảnh Diệu: “Đừng nhắc tới chuyện cũ nữa, nếu nhắc lại thì nợ cũ của em còn ít hơn anh sao?”
Sau đó Tần Dư Kiều không thèm nói nữa. Lúc cô xuống nhà thấy khuôn mặt dính đầy mực của Hi Duệ, cũng đi theo Hi Duệ vào thư phòng Lục Hòa Thước viết mấy chữ.
Hiện giờ Lục Hòa Thước là Hội trưởng Hội thư pháp ở thành phố S, nhìn mấy chữ Tần Dư Kiều viết, giọng điệu hơi bất ngờ: “Viết cũng được lắm.”
Thư pháp và vẽ tranh là hai thứ Tần Dư Kiều giỏi nhất, có điều lâu rồi không luyện nên nhận được lời khen của Lục Hòa Thước vẫn rất vui. Nhìn thấy một bức thư pháp trên tường, đoán là Lục Hòa Thước viết, thuận tiện nịnh nọt: “Vẫn không thể so với bác Lục.”
Lục Hòa Thước theo tầm mắt của Tần Dư Kiều nhìn bức thư pháp trên tường, nói: “Đây không phải là chữ của tôi, là của Cảnh Diệu.” Sau đó Tần Dư Kiều mới phát hiện trong thư phòng của Lục Hòa Thước treo mấy bức thư họa phỏng chừng đều là của các con nhà họ Lục, trong số đó phải kể đến tác phẩm của Lục Cảnh Diệu là đẹp mắt nhất. Không phải viết tốt nhất, nhưng chữ như người, chữ Lục Cảnh Diệu hệt như con người anh, chữ viết rắn rỏi, mang đến cảm giác mạnh mẽ. Ngược lại chữ của Lục Cảnh Thành bên cạnh, ngòi bút phóng khoáng hơn rất nhiều.
Lúc Tần Dư Kiều rời khỏi thư phòng của Lục Hòa Thước, trong phòng khách Trương Kỳ và con dâu thứ tư của nhà họ Lục là Trần Húc Phân đang nói chuyện phiếm. Bởi vì con trai thứ tư của nhà họ Lục phụ trách công ty chi nhánh ở nước ngoài, cho nên con dâu thứ tư Trần Húc Phân theo chồng định cư ở nước ngoài, đến Tết mới về nhà vài ngày.
Tần Dư Kiều rất có cảm tình với Trần Húc Phân. Cô từng nghe bác gái nói qua về chuyện của Trần Húc Phân và con trai thứ tư nhà họ Lục - Lục Cảnh Thiên. Lúc ấy con dâu mà bà Trần không thích nhất chính là Trần Húc Phân gia cảnh nghèo túng này. Nhưng có một lần Lục Cảnh Thiên trượt tuyết ngã gãy chân, về sau nhờ Trần Húc Phân chăm sóc không rời, Lục Cảnh Thiên mới chậm rãi hồi phục.
Tần Dư Kiều đã gặp Lục Cảnh Thiên, con trai nhà họ Lục đều có vóc dáng cao, về phần diện mạo cô không nhìn kỹ, nhưng không cần nghĩ cũng biết không đến nỗi nào. Có điều cô cũng chú ý nhìn chân của Lục Cảnh Thiên đúng thật là từng bị thương nặng, không nhìn kỹ sẽ không phát hiện ra, lúc bước đi sẽ chậm hơn người bình thường một chút.
Trong số người nhà họ Lục gia, người Tần Dư Kiều khó đối mặt vẫn là Dương Nhân Nhân, dù sao cô và Nguyên Đông cũng từng có quan hệ bạn trai bạn gái. Tuy Lục Gia Anh đã nói rõ nhưng gặp mặt vẫn hơi xấu hổ.
Thật ra Dương Nhân Nhân là người chủ động đến tìm cô. Lúc Tần Dư Kiều rời khỏi phòng Lục Cảnh Diệu, Dương Nhân Nhân quan sát Tần Dư Kiều: “Càng thêm thon thả rồi.”
Người ta nói Tết là mùa béo phì của phụ nữ, Tần Dư Kiều không những không béo mà còn gầy đi hai cân. Đôi lúc phụ nữ mặc quần áo là giữ lại trên một hai cân, trước kia cô không dám mặc thử kiểu nhẹ nhàng, bây giờ mặc váy cạp cao đã không còn áp lực nữa rồi.
“Dì Dương.” Tần Dư Kiều vẫn gọi Dương Nhân Nhân là dì Dương, sau đó Dương Nhân Nhân kéo tay cô nói: “Kiều Kiều, em học theo lão Lục gọi chị là chị cả đi.”
Tần Dư Kiều cười cười, mặc dù không lập tức gọi Dương Nhân Nhân là chị cả nhưng vẫn gật đầu, chân thành mở miệng nói: “Dì Dương, sau này con ở nhà này còn nhiều chỗ không hiểu, mong dì chiếu cố nhiều hơn.”
“Yên tâm đi.” Dương Nhân Nhân mặt mũi hiền hậu, nhưng vẻ mặt vẫn hơi buồn rầu. Tần Dư Kiều đoán gần đây chắc dì Dương phiền lòng chuyện của Lục Nguyên Đông.
Dương Nhân Nhân kéo tay cô thở dài: “Lão Lục đối xử với con có tốt không?”
“Tốt ạ.” Lúc Tần Dư Kiều nói chữ tốt mà hai má hơi phiếm hồng, Dương Nhân Nhân nở nụ cười: “Gia Anh đã nói với dì chuyện của con và Cảnh Diệu. Duyên phận hai đứa bỏ phí mấy năm cuối cùng cũng viên mãn rồi.”
Tần Dư Kiều không ngờ Dương Nhân Nhân đã biết chuyện của cô và Lục Cảnh Diệu: “Cháu xin lỗi, dì Dương.”
“Dì Dương không trách con, có một số việc có lẽ thật sự đã được ông trời sắp đặt. Chắc Nguyên Đông không có phúc.” Giọng điệu của Dương Nhân Nhân hơi chán nản. Tần Dư Kiều nghe vậy càng lúc càng xấu hổ, Dương Nhân Nhân nhắc đến Lục Nguyên Đông nhiều lần, cô đến nhà họ Lục lâu như vậy rồi còn chưa thấy Lục Nguyên Đông, vì phép lịch sự cũng nên hỏi Dương Nhân Nhân tình hình của Lục Nguyên Đông.
“Dì Dương, Nguyên Đông đâu rồi ạ?”
“Haizz.” Dương Nhân Nhân thở dài thườn thượt, “Thằng bé kia lần này thật sự rất bướng bỉnh, như bị ma ám vậy.” Dương Nhân Nhân nói đến đây, phỏng chừng sợ cô khó chịu, nhìn vẻ mặt cô xác định không có gì mới nói tiếp:
“Thật ra cô bé Vương Bảo Nhi kia cũng được, nhưng ông nội Nguyên Đông còn chưa tỏ thái độ, cũng không biết nghĩ như thế nào.”
Lục Hòa Thước nghĩ như thế nào, Tần Dư Kiều làm sao biết được. Sau bữa tối, cô lại không biết sống chết hỏi Lục Cảnh Diệu: “Anh có cảm thấy ba anh sẽ đồng ý hôn sự của Ngu


The Soda Pop