XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341061

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1061 lượt.

g quên một đoạn kí ức minh chứng tình yêu của bọn họ, mà anh cũng không thể ích kỉ giấu đi những điều không vui trong đoạn ký ức đó không cho cô biết. Nhưng nếu.... Đoạn ký ức kia đã mất 7 năm rồi, vậy thì hãy để nó chờ thêm một chút đi.
Theo dự tính hoàn mỹ của Lục Cảnh Diệu tốt nhất là sau khi kết hôn Kiều Kiều mới khôi phục trí nhớ. Khi đó anh và cô đã có thêm mấy đứa con, rồi trong một buổi sáng trong lành đẹp trời Kiều Kiều nhớ lại tất cả chuyện cũ. Khi đó gia đình đầm ấm của anh và cô cũng đã hoàn thành, Kiều Kiều cũng đã lưu luyến không nỡ rời xa anh, cho dù Kiều Kiều có nhớ lại tất cả chuyện cũ thì cùng lắm chỉ đánh mắng anh vài câu rồi thôi, sau đó lại tiếp tục cùng anh trải qua cuộc sống hạnh phúc tốt đẹp.
Chỉ là có lúc mọi chuyện không thể nào vĩnh viễn phát triển theo hướng tốt đẹp mãi được, cho nên trong cuộc sống chắc chắn sẽ xảy một vái chuyện ngoài dự đoán khiến cho người ta trở tay không kịp.
"Anh nào nỡ." Lục Cảnh Diệu thật sự cảm thấy rất uất ức, cúi đầu xuống hôn lên môi Tần Dư Kiều , "Có phải em không muốn gả cho anh rồi không? Nhưng chuyện này không phải do em quyết định đâu nhé."
Đúng là mấy ngày nay tâm trạng của Tần Dư Kiều vô cùng không ổn định, suy nghĩ chừng mấy ngày lại phát hiện mình có thể bị mắc chứng sợ hãi trước hôn nhân. Mặc dù cô đã quyết định gả cho Lục Cảnh Diệu nhưng ngày nào cũng có ít nhất một lần cô nghi ngờ quyết định của mình: Cô thật sự muốn gả cho anh sao?
Lục Cảnh Diệu đột nhiên ôm lấy Tần Dư Kiều, suy nghĩ một chút rồi nói: "Có phải mẹ vợ đã liên lạc với một vị chuyên gia về trí nhớ ở nước ngoài cho em không?"
Tần Dư Kiều ôm lấy cổ Lục Cảnh Diệu, gật đầu.
Lục Cảnh Diệu cười, xấu xa nhéo mông Tần Dư Kiều : "Em.... Nghĩ thế nào?"
Tần Dư Kiều nằm trong ngực Lục Cảnh Diệu: "Gần đây bận rộn như vậy, em cũng không có thời gian."
"Không lo anh sẽ lừa cưới em hả?" Đuôi mắt Lục Cảnh Diệu hơi nhướn lên, thản nhiên nói, "Thật ra thì em thấy mấy ngày nay tâm trạng của anh luôn có chút, có phải đang nghĩ đến chuyện ở Edinburgh không?"
Tần Dư Kiều nhìn Lục Cảnh Diệu, sau khi chần chừ bèn gật đầu.
"Vợ chồng quan trọng nhất là tin tưởng lẫn nhau, anh cũng hi vọng em có thể yên tâm gả cho anh, cho nên anh muốn cùng em đến gặp mặt chuyên gia, thử xem có phương pháp nào để hồi phục trí nhớ không."
Tần Dư Kiều rất cảm động, bởi vì những lời nói của Lục Cảnh Diệu đã chạm tới đáy lòng cô. Cô đưa tay sờ sờ cái cằm khêu gợi của Lục Cảnh Diệu, nói: "Cám ơn anh đã suy nghĩ cho em.... Thật ra thì không phải là em không tin tưởng anh, nếu như em thật sự không tin tưởng anh thì em cũng sẽ không nhanh chóng đồng ý gả cho anh như vậy đâu.... Thế này đi, em hứa với anh, cho dù em có nhớ tới chuyện không vui kia, em cũng sẽ tuyệt đối không tức giận với anh, em hứa."
Lục Cảnh Diệu cười híp mắt nhìn ba ngón tay đang giơ lên của Tần Dư Kiều: "Đứa ngốc này, anh còn không tin em ư? Duệ Duệ của chúng ta cũng bảy tuổi rồi, không cần phải nói anh cũng sẽ tin rằng em không giống như trước kia có chuyện gì không vui liền lập tức bỏ nhà ra đi.... Những việc ngốc nghếch ấy mà em còn dám lặp lại một lần nữa, thì không chỉ có anh, mà ngay cả Duệ Duệ cũng sẽ không tha thứ cho em...." Ý cười tràn ngập trên khuôn mặt của Lục Cảnh Diệu, gương mặt tuấn tú dịu dàng. Tần Dư Kiều nhìn thấy như thế trái tim cô lập tức mềm đi, dùng sức gật đầu với Lục Cảnh Diệu.
Lục Cảnh Diệu nói: "Vậy chúng ta xuống tầng tiếp tục bàn bạc chuyện kết hôn?"
Tần Dư Kiều vỗ vỗ bả vai Lục Cảnh Diệu: " Thả em xuống đã."
Lục Cảnh Diệu không chịu: "Anh ôm em xuống."
Tần Dư Kiều đánh Lục Cảnh Diệu hai cái: "Không nghiêm chỉnh chút nào cả, có chị dâu ở dưới tầng đấy."
Sau khi Lục lão phu nhân qua đời, Lục Hoà Thước tạm thời giao mọi chuyện trong Lục gia cho Dương Nhân Nhân xử lý. Cho nên lần hôn lễ này của Tần Dư Kiều và Lục Cảnh Diệu do Dương Nhân Nhân phụ trách chính. Lúc mới nhận được tin tức này, Dương Nhân Nhân còn xem nét mặt con trai mình, sau đó xác định Nguyên Đông vẫn ổn, bà mới thở phào. Có một số việc quả thực là do bà suy nghĩ quá nhiều.
Mặt khác, quan hệ giữa Vương Bảo Nhi và Lục Nguyên Đông cũng đã được quyết định rồi. Mọi người cho rằng Vương Bảo Nhi vẫn còn là học sinh, cho nên Lục Nguyên Đông nói đính hôn trước rồi mới kết hôn. Lễ đính hôn ngay sau lễ kết hôn của Tần Dư Kiều và Lục Cảnh Duệ.
Lục Hoà Thước đã đồng ý cho Vương Bảo Nhi vào cửa cho nên mỗi lần nhà có tiệc, Lục Nguyên Đông đều đưa Vương Bảo Nhi tới đây. Tần Dư Kiều và Vương Bảo Nhi cũng coi như đều là người mới ở Lục gia, cộng thêm mối quan hệ kì lạ trước đây, hai người khó tránh khỏi bị người khác lấy ra mà so sánh. Nhưng hai đương sự lại có vẻ sống với nhau rất ổn.
Trước khi xuống tầng, Lục Cảnh Diệu bỗng nhớ tới tình trạng mấy ngày nay của Tần Dư Kiều và Vương Bảo Nhi, bèn hỏi: "Sao em lại đối xử tốt với cái cô Vương Bảo Nhi kia như vậy?"
Tần Dư Kiều cười tủm tỉm trả lời: "Là cô ấy chủ động nói chuyện với em, nên em cũng không thể vì sĩ diện mà không nói chuyện với cô ấy được."
"Làm trò."