XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341072

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1072 lượt.

h trai, em chính là em gái anh rồi, về sau có chuyện gì cứ tìm anh, đây là số điện thoại di động của anh, có chuyện gọi điện thoại cho anh.”
Lúc trở về, Lục Lục mặc dù không nói ra cô bé ở quán bar kia căn bản là một ả lừa đảo nhưng vẫn nhắc nhở bạn học: “Không phải cậu muốn xin số điện thoải của người ta sao, sao giờ lại tự mình đưa số trước.”
“Không sao đâu…” Bạn học vui vẻ nói, “Quả Quả nhất định sẽ gọi điện thoại cho tớ.”
Chỉ là bạn học đợi điện thoại một tuần lễ, đợi được chính là Quả Quả biến mất.
Sau đó bạn học có chuyện trở về nước mấy ngày, kết quả mấy ngày đó liền bị Lục Lục đào góc tường. Chỉ là Lục lục không cho rằng như vậy, anh cảm thấy từ lần đầu tiên gặp mặt ở quán bar, Quả Quả đã có ý với anh.
Lúc đôi mắt to của Quả Quả tha thiết mong chờ nhìn anh, giống như anh chính là món ăn cô thích ăn. Nhưng khi ấy anh cũng không xác định Quả Quả cảm thấy hứng thú với anh, hay là với tiền của anh, hoặc là với tướng mạo của anh.
Một người đàn ông có rất nhiều vốn liếng để cuồng ngạo thì không tránh khỏi có chút tự tin.
Lần thứ hai Lục Lục gặp Quả Quả là ở đầu đường. Cô đứng ở trên bục thật cao gọi anh lại, giả vờ giống như lần đầu tiên gặp mặt.
“Anh là du học sinh ở đây à?”
Lục Lục quay lại: "Chúng ta hẳn là đã gặp nhau một lần rồi?”
“Có sao?” Quả Quả đứng dậy, đưa một bàn tay dính đầy thuốc màu ra muốn bắt tay với anh, “Xin chào, em là Quả Quả.”
Lục Lục liếc mắt nhìn tay Quả Quả đủ mọi màu sắc, anh thật không dám cầm.
Quả Quả có chút mất mát buông tay xuống, tay phải lau lên vạt áo mình giống như một con mèo mướp bị ghét bỏ.
Không hiểu sao Lục Lục có chút không đành lòng, dằn lòng, liền nắm lấy tay Quả Quả. Sau đó Lục Lục chỉ có cảm giác đầu mình nóng lên, tay của cô bé này sao lại mềm mại như vậy?
Mặc dù tay nhìn rất bẩn thỉu nhưng sờ vào lại giống như không có xương, cảm xúc tựa như nắm lấy miếng bột mì mềm mại. Thì ra mềm mại không xương trong sách nói chính là như vậy, mềm đến mức anh cũng cứng rồi…






Đàn ông ấy à, khi có được thứ mình muốn rồi sẽ bắt đầu không an phận; Còn nếu không có được sẽ bắt đầu nóng vội lo lắng, nhất là trong chuyện nam nữ. Nhưng Lục Lục thì khác, rõ rằng ánh mắt rất nóng bỏng trần trụi nhưng vẻ mặt anh vẫn thản nhiên như không, dáng vẻ cứng ngắc.
Sự thật là anh đã sớm luống cuống đến mức khó nhịn rồi, chỉ là mỗi lần gặp mặt Quả Quả, anh vẫn có thể kiềm chế, ra vẻ tiếp tục án binh bất động.
Sau khi gặp mặt vài lần, Lục Lục giả vờ vô ý cho cô số điện thoại, lý do là: "Ông anh trai cô vừa mới nhận mấy ngày trước về Hắc Long Giang rồi, nếu như cô không liên lạc được với anh ta thì hãy gọi điện thoại cho tôi. Đây là số của tôi, có chuyện gì thì phải liên lạc với tôi đầu tiên đấy."
Quả Quả cảm động nhìn anh: "Anh đúng là người tốt."
Lục Lục nhận lời khen tăng của Quả Quả, sau đó lại ghi nốt địa chỉ phòng trọ của mình vào một tờ giấy, đưa cho cô: "Đây là địa chỉ của tôi, nếu như cô không liên lạc được với tôi, cô có thể tới chỗ này tìm tôi."
Mặt Quả Quả vốn đỏ bừng, lập tức chuyển thành đỏ như tương ớt: "Đâu có, một mình em ở một phòng ...."
Sau đó Lục Lục yên lòng rời đi.
Khi một người đàn ông quan tâm tới vấn đề trinh tiết của một người phụ nữ thì nhất định người ông này đã có ý định xấu xa với người phụ nữ kia rồi.
Sau khi trở về nhà trọ, Lục Lục đóng khung bức tranh Quả Quả tặng cho mình rồi đặt ở đầu giường. Sau đó anh bắt đầu chờ đợi điện thoại của Quả Quả, sau đó tất cả đều nằm trong dự tính của anh, hoặc cũng có thể nói dự cảm của anh rất chính xác.
Ngày hôm sau Quả Quả bắt đầu hẹn anh cùng đi ăn cơm, lấy lý do là không có tiền ăn cơm.
Trong lòng Lục Lục thầm chê ký thuật của Quả Quả thật quá kém nhưng vẫn vui vẻ đến nơi hẹn. Trước khi ra khỏi cửa còn chỉnh trang lại bản thân một lần. Lúc Lục Lục xuất hiện trước mắt Quả Quả, tác phong của anh càng thêm nhanh nhẹn, tuấn lãng bất phàm.
Quả nhiên, Quả Quả trầm trồ tán thưởng: "Anh Lục, hôm nay anh rất đẹp trai."
Lục Lục hơi mím môi, giống như lời khen ngợi của Quả Quả chỉ là một lời nói đùa vô hại của một cô nhóc mà thôi. Mà biểu hiện lạnh nhạt đó của Lục Lục lại càng làm cho Quả Quả cảm thấy người đàn ông này nội tâm và thành thục, chỉ có thể dùng chữ quá tuyệt vời để miêu tả anh thôi!
Lục Lục đưa Quả Quả đến con phố cao cấp của Edinburgh ăn cơm. Thật ra Lục Lục đa số đều là được người khác mời ăn cơm, rất ít khi mời người khác ăn cơm, chứ đừng nói chi là mời con gái ăn cơm. Mặc dù trên phương diện này anh vẫn còn là một tay mơ, nhưng biểu hiện của Lục Lục cũng không tệ. Anh tỏ ra hào phóng lịch thiệp còn hơn cả đàn ông Anh Quốc, như thể Quả Quả không phải là một họa sĩ nhỏ bé mà là một cô công chúa cao quý.
Không có cô gái nào không thích được người đàn ông mình thích đối đãi như công chúa cả. Sau bữa cơm kia, Quả Quả càng hài lòng với Lục Lục hơn, thậm chí còn to gan hỏi những suy nghĩ trong lòng: "Anh Lục, tại sao anh lại đối xử tốt với em như vậy?"
Nụ cười của cô gái