Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341058
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1058 lượt.
y đúng giờ nhắc nhở cô uống thuốc bổ não kia, thậm chí lúc cô quên uống anh cũng sẽ nhớ. Ví dụ như hôm qua ăn cơm ở Lục gia, sau khi ăn xong trở về phòng, anh đột nhiên lấy ra một bình thuốc bổ não, cắm ống hút vào rồi đưa cho cô: "Hôm nay đừng quên uống đấy."
Sau đó Tần Dư Kiều cảm thấy Lục Cảnh Diệu rất để ý đến chuyện cô bị mất trí nhớ, trong lòng còn suy đoán rằng chắc là do anh cũng mong cô mau chóng phục hồi trí nhớ. Kết quả là đây, Lục Cảnh Diệu không dẫn cô đến gặp bác sĩ Karo, mà thay bằng một tên giả mạo.
Cho nên "Nước thần" mỗi ngày cô uống vốn không phải là dịch dinh dưỡng do bác sĩ Karo đặc chế giúp cô hồi phụ trí nhớ, mà chỉ là thuốc bổ bình thường mà thôi. Không, suy nghĩ trong lòng Lục Cảnh Diệu còn đen tối hơn cô tưởng, thứ anh cho cô uống chính là nước lọc bỏ chút vị trái cây.
"Anh giải thích đi." Giọng Tần Dư Kiều lạnh đi vài phần, "Em muốn nghe anh giải thích."
"Kiều Kiều, chúng ta không cần vội." Lục Cảnh Diệu ngẩng đầu, cũng cau mày lại, sau đó anh rút điện thoại di động trong túi ra, "Để anh hỏi thư ký xem, có lẽ là do anh ta nhầm lẫn."
"Anh thật sự không có ngoại tình, không người phụ nữ nào đáng để cho anh ngoại tình cả...." Lục Cảnh Diệu khẽ giật giật khóe miệng, bình nứt không sợ vỡ, có một số việc hiện tại cũng chỉ có thể để nó biến mất rồi bắt đầu lại từ đầu mà thôi. Anh nhìn Tần Dư Kiều hai giây mới bắt đầu nói, "Chỉ là có một vài chuyện không vui, anh sợ em biết sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng kết hôn ...."
Chuyện không vui gì?
Bởi vì anh không quý trọng, thêm vào đó là đủ loại hiểu lầm cẩu huyết, khiến hai người bỏ lỡ bảy năm. Việc này nghĩ thế nào, tính thế nào đều làm người ta thấy tiếc nuối và đau buồn.
***
Sau hôm Quả Quả đi, Lục Lục cũng lục tung mọi thứ trong nhà lên, rốt cuộc tìm thấy ba món đồ Quả Quả không mang đi: một bản vẽ phác họa kẹt giữa giá sách và tường, chắc do bị kẹt sau giá sách Quả Quả không thấy cho nên cô không mang đi; cái thứ hai chính là một cái quần lót màu trắng in hình hoạt hình, nằm lẫn trong rổ quần áo bẩn cho nên cô không phát hiện; cuối cùng là một bộ bài tháng trước Quả Quả mang đến, phía sau được vẽ những hoa văn rất đẹp, hẳn là bộ bài dùng để tuyên truyền quảng cáo của một đoàn thể xã hội nào đó. Bộ bài này sau khi cô chơi với anh xong không dọn, chỉ nhét đại vào ngăn kéo TV mà thôi....
Lục Lục cẩn thận xếp lại từng lá bài, cuối cùng lại phát hiện thiếu một lá. Anh tìm tất cả mọi ngóc ngách trong nhà cũng không thấy.
Cuối cùng cũng đành bó tay. Anh đứng dậy đi vào phòng tắm rửa tay. Khi xoay người nhìn cái quần lót trắng trong đống quần áo bẩn, anh thản nhiên đi tới cầm lên đặt vào trong bồn rửa mặt. Bột giặt cũng bị Quả Quả lấy đi rồi, Lục Lục nhìn những đồ dùng vệ sinh đặt trên kệ, cuối cùng cho vào chậu rửa mặt một chút sữa tắm, sau đó xắn tay áo lên giặt quần lót.
Sau khi giặt xong anh phơi quần lót trên giá áo ngoài ban công. Lục Lục đột nhiên cảm thấy cả thể xác và tinh thần đều có chút mệt mỏi. Anh miễn cưỡng nằm trên ghế salon không muốn động đậy, chỉ cảm thấy xương cốt khắp người nhức mỏi, đứng cũng mệt mà nằm cũng khó chịu, ngay cả khi nằm trên ghế salon anh cũng không cảm thấy thoải mái một chút nào.
Lục Lục hoài nghi mình ngủ không được ngon giấc là do bị cảm, nên buổi chiều bảo người giúp việc đổi ga giường xong liền kéo rèm cửa sổ lại ngủ một mạch cho đến bảy giờ tối.
Sau đó anh thấy hơi đói bụng, nhưng hơn một nửa đồ ăn trong tủ lạnh đều đã bị Quả Quả cầm đi rồi. Lật tới lật lui lại tình cờ tìm thấy đồ Quả Quả quên mang đi, đó là nửa gói mì ăn liền để sau hai cái chai.
Lục Lục bỏ nửa gói mì ăn liền đó vào nồi, nấu chín xong lập tức ăn như hổ đói. Thật ra anh rất ghét mùi vị của mì ăn liền, nhưng Quả Quả lại rất thích. Trước kia mỗi sáng Chủ nhật họ thường dùng để ngủ nướng và làm chuyện đó. Sau khi làm tình Quả Quả thường kêu đói bụng, không đợi được đến khi mua đồ ăn hoặc đi ra ngoài ăn, cô liền mặc áo sơ mi của anh đứng dậy nấu mỳ ăn. Lần nào cô cũng cố tình quan tâm hỏi anh: "Anh Lục, anh có muốn ăn không, thêm chân giò hun vào sẽ rất ngon đó." Lần nào anh cũng bảo không muốn, nhưng thấy Quả Quả ăn ngon như vậy, anh cũng sẽ ăn vài miếng trong bát của cô.
"Thật khó ăn, thay quần áo đi anh dẫn em ra ngoài ăn."
Sau đó Quả Quả lập tức để bát mỳ ăn liền xuống: "Em chỉ chờ mỗi câu này của anh thôi."
....
Lục Lục ăn hết sạch cả mỳ lẫn nước Anh đột nhiên cảm thấy mùi vị của mỳ ăn liền thật ra cũng rất được. Anh quay trở lại phòng bếp, lục từ thùng rác bao mì ăn liền lúc nãy nhìn nhãn hiệu. Thì ra Quả Quả hay ăn mỳ hãng này....
Lát sau có vài người bạn học gọi anh đến gặp mặt, Lục Lục trực tiếp tắt máy.
Đầu anh đau, cổ họng cũng đau, toàn thân mệt mỏi rã rời, giống triệu chứng của bệnh cảm vậy. Nhưng nghe nói ai thất tình cũng đều sẽ bị cảm. Lục Lục bi thương xoa trán, anh thật sự không muốn thừa nhận, nguyên nhân thật sự khiến anh khó chịu là vì anh thất tình.
....
Từ sau khi quay trở về từ thành phố S, Lục Lục đã đi tìm Quả Quả rất nhiều lần. Tất cả người quen Quả Q