Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341040

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1040 lượt.

có việc gì làm nên cũng muốn thử loại thuốc tẩy thần kỳ kia một chút.
Người trong tu viện còn nhiều hơn bên ngoải, bên tường bắc những khung sắt thật cao, phía trên có hai người đang vẽ tranh lên tường.
Lúc cậu thanh niên trẻ tuổi dẫn Lục Lục đi vào, Lục Lục cũng không xem gì nhiều, cậu nhóc nhiệt tình tìm một cái ghế sạch sẽ cho anh nghỉ một chút.
Sau khi cậu ta rời đi, Lục Lục lấy điện thoại di động ra xem cuộc gọi của bạn học, nói cho bạn anh biết kết quả cuộc đàm phán hôm nay. Lúc đang bấm số điện thoại, anh chợt nghe thấy một giọng nói trong trẻo vang lên: "Tom, cậu lại trốn việc đấy hả?"
Tay Lục Lục cầm điện thoại run lên, tiếng nói kia phát ra từ trên giá cao dựng bên bức từng bên trái. Quả Quả mặc bộ đồ lao động rộng rãi, đang đứng ở trên giá treo nói chuyện với cậu nhóc làm bẩn đồ của anh. Nụ cười của cô rất rực rỡ, rực rỡ đến mức thật lâu sau anh mới chú ý tới phần bụng nhô lên của Quả Quả.
Lục Lục cảm thấy mình sắp phát điên rồi.






Doolally! ! !
Lục Lục thực sự sắp phát điên mất rồi. Phát điên cũng là một loại cảm xúc, trong giây lát anh nổi trận lôi đình, tất cả lo âu và nhớ nhung đè nén bao tháng qua đều bộc phát. Sau đó, máu trong thân thể như muốn trào lên, làm cho anh mất khống chế, làm cho anh hít thở không thông, trong lòng chỉ còn lại yêu thương và đau lòng.
Lục Lục từng bước từng bước đi tới cái khung sắt, lòng bàn tay anh lạnh như băng, khớp xương nắm đến cứng đờ. Trong khi đó Quả Quả chỉ lo vẽ tranh, không hề nhìn thấy Lục Lục đang đứng phía dưới.
Một tay Quả Quả đặt lên bụng mình, tay còn lại cầm cọ vẽ lên tường, cô còn vui vẻ ngâm nga một bài hát của Mân Nam. Sau đó người đàn ông da đen bên cạnh cô tiếp lời, hỏi cô đang hát cái gì?
Cô nhướn mày, nói: " Tình Yêu Phải Từ Hai Phía, có muốn em dạy anh hát bài nay không?"
"À." Quả Quả gật đầu, có chút tiếc nuối nói, "Mấy ngày nay em phải làm gấp, nơi này sắp sửa thành cô nhi viện, vài ngày nữa sẽ có rất nhiều bạn nhỏ tới đây ở.... Em hơi bận, không có thời gian tiếp đãi anh...."
"Làm gấp?" Mắt Lục Lục tối lại, bên trong còn bao hàm một tia lửa. Anh hít sâu một hơi, nắm lấy cổ tay Quả Quả, "Quả Quả, em đúng là điên rồi."
Quả Quả tỏ ra không hiểu: "Anh Lục, sao thế?"
Lục Lục cúi đầu nhìn cái bụng không còn nhỏ của Quả Quả, lực trên tay không khống chế được tăng lên, cuối cùng Quả Quả ai ui một tiếng, dùng sức hất anh ra, "Anh điên à."
"Em mới điên thì có, đi theo anh." Lục Lục muốn túm Quả Quả đi, nhưng Quả Quả không chịu. Lục Lục lại sợ động tác của mình quá mạnh làm cô bị thương, cuối cùng hai người chỉ có thể giằng co lẫn nhau.
Nơi này là địa bàn của Quả Quả, thấy sắc mặt Lục Lục không tốt, đám người kia lập tức xúm lại đứng sau lưng Quả Quả. Nếu như lúc này Quả Quả mở miệng đuổi Lục Lục, Lục Lục nhất định sẽ bị ném ra ngoài ngay lập tức.
Nhưng sau khi trừng mắt nhìn Lục Lục một lúc, Quả Quả cười hì hì quay về phía các bạn mình nói: "Anh ấy hơi nóng tính chứ không phải là người xấu đâu."
Quả Quả đi theo Lục Lục ra xe của anh. Lúc lên xe vì bụng khá lớn nên cô khẽ lấy tay đỡ hông. Chi tiết này rơi vào mắt Lục Lục, anh cảm thấy châm chọc vô cùng.
Nếu như không có chi tiết này, suýt chút nữa Lục Lục đã cho rằng Quả Quả không biết mình có thai, có phụ nữ có thai nào giống như cô sao?
Vất vả lắm mới gặp lại nhau, vừa thấy mặt Lục Lục đã bắt đầu trách cô, sau một lúc im lặng anh nói: "Em thu dọn ít đồ, cùng anh trở về Edinburgh."
Quả Quả chớp mắt, không hiểu: "Tại sao?"
Lục Lục bị chọc tức, nhìn chằm chằm bụng Quả Quả, giọng điệu lạnh lùng: "Nếu như em muốn sinh nó, anh không thể không chịu trách nhiệm."
Quả Quả cúi đầu, sau đó cong cong khóe môi, ánh mắt xinh đẹp tràn đầy ý cười: "Anh Lục, chẳng lẽ anh muốn nhận niềm vui làm cha sao?"
Niềm vui làm cha, Lục Lục không hiểu, đành hiểu theo nghĩa đen, quay đầu nói: ".... Làm cha đương nhiên là chuyện vui...."
Quả Quả lập tức cười như điên, vẻ mặt Lục Lục lại như ăn phải một thứ gì đó không muốn ăn. Quả Quả quay đầu đi, Thomas ở ngoài cửa xe đang lo âu nhìn về phía cô.
Lục Lục không hiểu nhìn Quả Quả, Quả Quả cười đến chảy nước mắt, sau đó cô ngừng cười, giải thích: "Vui vì làm cha cho con của người đàn ông khác sao."
Lục Lục: "...."
Quả Quả đột nhiên đưa tay trái đến trước mặt Lục Lục: "Đẹp không."
"Cái gì...." Lục Lục cúi đầu nhìn tay Quả Quả, bỏ qua việc tay cô dính màu thì bàn tay cô nhỏ nhắn, ngón tay thon dài trắng nõn, "Đẹp...."
"Nhìn đi đâu đây." Quả Quả giơ ngón áp út của mình lên, đưa chiếc nhẫn hình thiên nga lên cho anh thấy, "Nhìn đây này, nhẫn đẹp không."
Não Lục Lục bắt đầu hoạt động, càng hoạt động càng thấy trống rỗng: "Quả Quả...."
"Em kết hôn rồi."
"Đừng có đùa."
"Thật mà, chồng em đẹp trai lắm."
"Quả Quả!"
"Em thật sự kết hôn rồi mà, đứa bé trong bụng là của anh ấy."
Lục Lục cau mày: "Có bản lĩnh em dẫn chồng em đến đây cho anh xem."
Quả Quả đưa Lục Lục đến nhà của mình, đó là một ngôi nhà không quá