XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341027

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1027 lượt.

mới, bức tường bên ngoài loang lổ, nhưng bên trong có vẻ mới hơn, chắc là do đã được tân trang lại. Trong căn nhà nhỏ dán đầy giấy nhớ màu vàng nhạt ấm áp, trên giấy dán tường treo mấy bức hình trẻ nhỏ.
"Chồng em rất bận nên về nhà hơi muộn, nếu anh thật sự muốn gặp anh ấy, vậy thì phải đợi một lúc." Quả Quả nói, sau đó pha cho anh một ly trà mật ong.
Lục Lục ngồi xuống chiếc sofa bằng vải thô ở phòng khách: "Anh có thể đợi."
Quả Quả hơi khom người đặt ly trà mật ong xuống trước mặt Lục Lục: “Em không lừa anh đâu."
"Quả Quả, đùa kiểu này không vui đâu."
Quả Quả đỡ bụng đi qua đi lại trong phòng khách, sau đó quay sang nhìn Lục Lục: "Lục Tiểu Lục, em không lừa anh." Nói xong cô lấy từ trong ngăn kéo ra một tấm hình ném cho Lục Lục, "Đây, hình của chồng em đó, anh ấy tên Simon, là bác sĩ phòng khám."
Ảnh Quả Quả đưa cho Lục Lục là một tấm hình hai người chụp chung. Lục Lục nhìn thằng nhóc đẹp trai trong hình, trong lòng kiên quyết cho rằng đây là chuyện bất khả thi nhưng lồng ngực vẫn cảm thấy chua chát. Anh để tấm hình lên bàn trà: "Quả Quả, em đúng là nhọc lòng."
Quả Quả rất bất đắc dĩ: "Vậy anh cứ tiếp tục chờ đi."
Sau đó khoảng gần năm giờ chiều, Lục Lục nghe thấy tiếng mở khóa. Anh ngẩng đầu nhìn Quả Quả, Quả Quả đang bóc hạt dưa, cô bóc hết hạt dưa rồi để lên một tờ giấy. Trước khi Simon về, Quả Quả vừa bóc hạt dưa vừa kế cho anh nghe chuyện tình của Simon và cô, càng nghe sắc mặt Lục Lục càng khó coi.
Simon mang theo một túi đồ ăn lớn mở lên đi vào, anh ta liếc nhìn Lục Lục trong phòng khách, cười hỏi Quả Quả: "Quả Quả, có bạn đến chơi à."
Quả Quả dốc tất cả hạt dưa đã bóc vào trong miệng, đứng lên đi tới ôm cánh tay anh ta: "Sao hôm nay về sớm vậy."
Simon véo má Quả Quả, nhìn về phía Lục Lục: "Sao em không giới thiệu?"
Quả Quả chớp mắt, cười khanh khách dắt Simon tới giới thiệu: "Lục Lục, bạn trai cũ của em, trước kia em đã kể cho anh nghe rồi đó...."
Ngụm máu cuối cùng của Lục Lục cũng phun ra rồi.
Trước lúc chia tay, Lục Lục hi vọng sau khi anh và Quả Quả chia tay, Quả Quả có thể nhớ tới những điểm tốt của anh, anh cũng có thể nhớ tới những điểm tốt của Quả Quả. Nhưng khi thái độ của Quả Quả bây giờ giống y như đúc với những gì anh mong đợi, anh lại cảm thấy khó chấp nhận.
Lục Lục nhìn tên Simon trước mắt, là một người đàn ông lùn nhưng có diện mạo khá. Anh ta chắc chỉ khoảng một mét sáu tám. Lục Lục cậy vào ưu thế chiều cao của mình, từ trên cao nhìn xuống Simon. Simon mặc một cái áo khoác nửa mới nửa cũ, nhưng nụ cười lại rất thân thiết. Nghe Quả Quả giới thiệu như vậy, anh ta nhiệt tình chào hỏi anh: "Rất vui được gặp anh...."
Lục Lục lại không vui chút nào, anh cảm thấy cảnh tượng trước mắt giống như giấc mơ vậy, nhưng sao nó lại chân thật đến thế, chân thật đến mức Lục Lục cảm nhận được không khí gia đình ở trong căn nhà nhỏ này.
Lục Lục thật sự phát điên rồi, anh bắt đầu viện cớ không đi. Dĩ nhiên anh cũng có lý do chính đáng, ví dụ như đường quay về Edinburgh giờ không đi được.
Quả Quả đề nghị, "Cách đây không xa có một khách sạn, em bảo Simon dẫn anh đi."
"Không cần, anh muốn ở đây." Lục Lục quét mắt nhìn cả căn nhà, chỉ có một gian phòng. Sau đó đôi mắt anh nhìn về chiếc ghế sofa, "Anh ngủ ở đó là được rồi."
Quả Quả buông tay, Simon kéo tay Quả, sau đó nói với cô, "Vậy chúng ta ăn cơm trước đi, anh mua pizza em thích nhất đấy.”
Bữa tối vốn chỉ mua cho hai người nhưng bây giờ phải chia ba, cuối cùng không ai được no bụng cả, nhất là phụ nữ có thai như Quả Quả. Cô dựa lưng vào ghế nhìn Lục Lục: "Làm thế nào bây giờ, em còn đói, đều tại anh, làm hại bé con của em không có bữa tối mà ăn."
Lục Lục mặc cho Quả Quả chế nhạo, nói với Simon: "Nhà hai người có nguyên liệu gì để nấu ăn không?"
"Ngại quá, em và Simon đều không biết nấu cho nên trong tủ lạnh không có gì cả." Quả Quả dần mất kiên nhẫn với Lục Lục, giọng nói cũng trở nên khó chịu, ra chỉ thị cho Simon: "Lấy bánh bích quy cho em, em không thể để cho cục cưng của em đói bụng được."
Simon sờ sờ tay Quả Quả: "Anh ra ngoài mua đồ ăn, em chờ một chút." Nói xong, anh ta nhìn về phía Lục Lục, "Anh Lục, anh còn muốn ăn cái gì không?"
"Không cần." Lục Lục lắc đầu, sau đó Simon gật đầu, trước khi ra khỏi cửa còn ôm Quả Quả một cái. Lục Lục vẫn thờ ơ lạnh nhạt, sau khi Simon rời đi liền nói, "Diễn đủ chưa?"
Quả Quả muốn tránh xa Lục Lục, đứng lên đi về phòng, đi nửa đường cô xoay người lại, "Xin cứ tự nhiên, em phải về phòng ngủ, phụ nữ có thai rất thích ngủ ."
Lục Lục bước nhanh tới trước mặt Quả Quả: "Quả Quả!"
Quả Quả đề phòng đỡ bụng mình: "Anh đừng dọa con em."
Lục Lục cảm thấy mình và Quả Quả không thể nói chuyện với nhau rõ ràng được, mà Quả Quả cũng tỏ vẻ không muốn nói chuyện với anh, tại sao lại đột nhiên biến thành thế này?
Cuối cùng Lục Lục chịu thua trước: "Đừng nóng giận, cùng anh trở về Edinburgh đi, anh sẽ chăm sóc em thật tốt. Cái tên Simon kia em cũng thấy rồi đấy, anh ta ngay cả cơm cũng không để cho em ăn no."
Quả Quả đau đầu: "Nếu như khô