XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341039

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1039 lượt.

, anh nhìn lại quần áo của mình, nhất thời có chút buồn bực.
"Giám đốc Lục." Tần Dư Kiều mỉm cười chào Lục Cảnh Diệu.
Lục Cảnh Diệu híp nửa mắt, nở nụ cười sáng lạn: "Tần tiểu thư đúng là người thay đổi thất thường, lại đổi cách xưng hô."
Tần Dư Kiều mỉm cười, thật là đau đầu. Đúng lúc này, một bàn tay nhỏ nắm lấy tay cô: "Chị Dư Kiều, chị ngồi ở đây này."
Lục Hi Duệ nhảy sang một bên, chỉ vào chỗ cạnh ba mình, Tần Dư Kiều mỉm cười xoa đầu Lục Hi Duệ hỏi: "Khi nào Duệ Duệ mới thi đấu?"
Lục Hi Duệ ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên bảng tỉ số: "Khoảng mười phút nữa."
Sau khi Tần Dư Kiều ngồi xuống bên phải Lục Hi Duệ, liếc nhìn bốn phía xung quanh, ở đây đều là các cặp vợ chồng đến xem con mình thi đấu. Sáng nay lúc thức dậy Tần Dư Kiều đã có chút hối hận, nhưng cô đã hứa với Hi Duệ rồi nên không đành lòng để cậu bé thất vọng, chỉ có thể đến kiên trì đến thôi.
Đúng lúc này, có một cậu bé đến nói gì đó với Lục Hi Duệ, cậu bé này cũng mặc bộ quần áo thể thao cùng màu với cậu bé, Lục Hi Duệ vừa thấy cậu bé kia liền vui vẻ ôm lấy vai bạn mình, cả hai đều cao tương đương nhau, cậu chỉ một cậu bé khác đang uống nước dưới sàn đấu, nói: "Hôm nay Đại Hoàng Phong thực kiêu ngạo quá, lát nữa cậu kèm cậu ta, còn mình tấn công bên trái."
Cậu bé này cũng nghiêm túc gật đầu, rồi nhìn Lục Hi Duệ, nói: "Không thành vấn đề, đội trưởng."
Vừa nghe thấy hai chữ "đội trưởng", ánh mắt Tần Dư Kiều nhìn Lục Hi Duệ khác hẳn trước đây, có thêm vài phần kính nể. Sau đó, cậu bé kia nhìn Lục Hi Duệ, cười hì hì hỏi: "Hi Duệ, đây là mẹ mới của cậu sao?"
Gương mặt Lục Hi Duệ lập tức đỏ bừng: "Không... không phải, chị ấy là chị Dư Kiều."
Cậu bé kia lại nói tiếp: "Em chào chị Dư Kiều, em là Nhan Thư Đông."
Khi Nhan Thư Đông rời đi, Lục Hi Duệ nói nhỏ với Tần Dư Kiều: "Thư Đông là bạn tốt nhất của em, cậu ấy cũng không có mẹ giống em."
Thực là một vấn đề vừa xấu hổ lại không vui, cộng thêm Lục Cảnh Diệu đang ngồi bên cạnh, Tần Dư Kiều đành kéo tay Lục Hi Duệ, đổi đề tài: "Hóa ra Hi Duệ là đội trưởng đó nha."
Lục Hi Duệ gãi đầu, tai đỏ hồng lên.
Đúng lúc này, Lục Cảnh Diệu khẽ cười nói: "Đội trưởng của bọn nhỏ tháng trước mới bị gãy chân, Hi Duệ là đội trưởng tạm thời thôi."
Lục Hi Duệ: "..."
Tần Dư Kiều: "..."
Một tiếng huýt chợt vang lên, huấn luyện viên của hai đội đã ra sân, huýt còi gọi các thành viên của đội tập hợp, Lục Hi Duệ chạy đến đứng cạnh vị huấn luyện viên của đội mình. Tuy Lục Cảnh Diệu nói Hi Duệ chỉ là đội trưởng tạm thời nhưng Tần Dư Kiều vẫn cảm nhận được Lục Hi Duệ rất có dáng làm đội trưởng, nhất là khi trận đấu chuẩn bị bắt đầu, cậu bé tập trung 11 thành viên chính thức và 12 thành viên dự bị thành một vòng tròn, hô to cố lên khích lệ sĩ khí.
Tần Dư Kiều ngồi trên khán đài quan sát, lòng đầy xúc cảm, ngay lúc này, cô cảm nhận được Lục Hi Duệ xoay đầu lại nhìn mình, cô vẫy tay chào cậu bé, con người trong tình huống tâm trạng kích động thường làm ra những hành động vô cùng ngớ ngẩn, Tần Dư Kiều cũng thế, cô đứng dậy vừa vẫy tay vừa hét to: "Hi Duệ cố lên."
Vì ở đây có không ít ông bố bà mẹ mang tâm trạng xúc động thế này, thậm chí có ông nội của cậu bé nào đấy đem theo cả một lá cờ to, tính ra hành động của cô không có gì quá khích, nhưng so với Lục Cảnh Diệu đang bình tĩnh ngồi xem thì cô có phần hơi bị nổi bật.
Tần Dư Kiều gượng cười: "Hi Duệ thật sự rất tuyệt."
Lục Cảnh Diệu cũng liếc mắt nhìn con trai mình đang chạy dưới sân thi đấu, từ chối cho ý kiến, chỉ mỉm cười. Tuy nhiên, vẻ mặt của anh gần như đã khắc lên mấy chữ: "Đấy là do tôi dạy dỗ tốt."
Hai mươi phút sau, khi kết thúc hiệp đấu đầu tiên, cả hai đội đều ghi được một bàn thắng. Tuy bàn thắng bên đội của Hi Duệ không phải do cậu bé ghi bàn, nhưng cậu bé cũng rất vui mừng ôm chúc mừng đồng đội của mình.
Từ thời điểm bóng lăn bánh, Tần Dư Kiều đã quan sát cực kỳ cẩn thận, nếu đường bóng ấy không có Hi Duệ phối hợp chặn đường, đồng đội của cậu bé cũng không thể đá vào.
Khi còn ở Anh quốc, Tần Dư Kiều đã xem không ít trận bóng, khi thi đấu, vấn đề quan trọng nhất chính là sự phối hợp và đoàn kết, tránh việc tham giữ bóng mà đánh mất cơ hội. Nên khi cô thấy Hi Duệ bỏ qua cơ hội lên bóng của mình mà phối hợp với đồng đội, cô vừa cảm thấy vui mừng vừa kiêu ngạo.
Đứa bé Lục Hi Duệ này luôn làm cô cảm thấy tự hào, tuy Tần Dư Kiều không biết mình lấy tư cách gì mà kiêu ngạo nhưng đôi khi con người không thể khống chế được cảm xúc của mình, đừng nói chi là tìm hiểu nguyên nhân đến từ đâu, cô thậm chí còn suy nghĩ xem mẹ của Lục Hi Duệ là ai. Nếu cô gái kia còn sống trên đời này, làm sao lại bỏ rơi một đứa trẻ ưu tú như thế, cậu bé đến giờ vẫn chưa gặp được mẹ của mình.
Có lần cậu bé nói với cô, cậu rất muốn gặp được mẹ mình, tuy không biết mẹ cậu tròn méo ra sao.
Lục Cảnh Diệu nghiêng đầu nhìn Tần Dư Kiều, vẻ mặt cũng đã thay đổi, anh đưa cho cô một cai nước, nói: "Đang trong giờ nghỉ, cô đưa cho Hi Duệ uống chút nước đi."






B