XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341065

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1065 lượt.

ợc chụp ở một buổi tiệc tập thể, địa điểm có lẽ là ở nhà, Lục Nguyên Đông ngồi trên ghế sô pha, bên cạnh một cô gái xinh xắn, cả hai tươi cười khá vui vẻ.
Phía dưới bức ảnh có ký diệu của đại học S, cô gái này có thể còn là sinh viên.
Nữ sinh viên trẻ đẹp đầy đủ tiêu chuẩn hoa khôi giảng đường.
Nếu sáng nay Lục Nguyên Đông không đến tìm cô nói chia tay, Tần Dư Kiều chắc chắn sẽ không vì bức ảnh này mà nghi ngờ anh ta. Nghi người thì không dùng, dùng người thì không nghi, trong tình yêu cũng vậy, nếu cô đã chọn Lục Nguyên Đông, cô sẽ tin vào ánh mắt của mình.
Nhưng mà, cô không ngờ mắt chọn người của mình lại tệ như vậy. Cô xoa xoa trán, có chút cảm thấy làm người thật thất bại, tấm ảnh trên tay cũng đặt lại xuống bàn. Thực tình tấm ảnh này khiến cô rất khó chịu, nhất là câu nói dường như vô tình mà lại như cố ý của Diêu Tiểu Ái: "Đám đàn ông chết tiệt ấy đều là lũ người nông cạn, chỉ biết xét phụ nữ theo mặt mũi và dáng người."
Chia tay không đáng sợ, đáng sợ nhất chính là lòng tự trọng bị tổn thương.
Tần Dư Kiều đột nhiên dâng lên một cảm giác xúc động kỳ lạ, đúng lúc này, chuông điện thoại vang lên, chặn lại ngọn lửa vừa bùng cháy trong lòng cô: "Nhận được tin nhắn chưa?"
"Tin nhắn gì?" Tần Dư Kiều hỏi xong cũng hiểu ý Lục Cảnh Diệu đang nói cái gì, sau đó nói tiếp: "Đợi chút", rồi cầm điện thoại xuống xem màn hình, quả nhiên bên trên có báo một tin nhắn mới, cô mở ra xem, thì ra là tin của thầy chủ nhiệm lớp Lục Hi Duệ:
"Xin phụ huynh trông nom con em mình hoàn thành bài tập Toán, bài tập dài một trang giấy thi."
"Bài tập Ngữ Văn hôm nay là học thuộc lòng hai khổ thơ cổ, và viết một bài tập làm văn, xin phụ huynh nhắc nhở con em mình hoàn thành bài tập, đồng thời ký tên xác nhận."
...
Tần Dư Kiều cầm đưa điện thoại lên tai: "Tôi..."
"Tối nay sang nhà anh sớm một chút, Hi Duệ tám giờ là buồn ngủ, nên trước tám giờ em phải có trách nhiệm giám sát nó làm xong bài tập rồi kí tên xác nhận."
Giọng Tần Dư Kiều thoáng run rẩy: "Lục Cảnh Diệu..."
"Tần Dư Kiều, em nghĩ làm mẹ dễ lắm sao?" Lục Cảnh Diệu lập tức ngắt lời Tần Dư Kiều, "Em nghĩ chỉ cần cho nó ăn, mua quần áo cho nó mặc là xong chuyện à? Đây là trách nhiệm nuôi dạy trẻ em của em đấy sao? Bây giờ đến nuôi chó còn phải lo dẫn nó đi chích vắc-xin đúng ngày nữa."
"Lục Cảnh Diệu, anh nói xong chưa???" Rốt cuộc Tần Dư Kiều cũng không kiềm chế được nữa mà rống lên, sau đó tắt luôn điện thoại.
Đột nhiên mây phủ đầy trời, ánh hoàng hôn khúc xạ qua kính, xuyên thấu qua chiếc lá quất rơi xuống người cô, bóng lá loang lổ như nỗi phiền muộn
trong lòng cô.
Nhưng phiền cái gì? Cũng như Lục Cảnh Diệu từng nói, bỗng dưng có một đứa con mà không vui vẻ sao? Hơn nữa Hi Duệ còn là một đứa bé thông minh như thế.
Chẳng qua chuyện này đến quá bất ngờ, cô cần phải có thời gian để thích ứng, chứ không phải là đang trốn tránh thích ứng.
Lại còn cả khoảng trống hai năm trong trí nhớ nữa, mọi chuyện thực đúng như Lục Cảnh Diệu đã nói sao? Cô và anh ta đã gặp và yêu nhau ở Edinburgh, sinh ra Hi Duệ, sau đó cô không từ mà biệt?
Tại sao mọi chuyện nghe cứ như tội lỗi đều do cô?
Cô đã từng hỏi Lục Cảnh Diệu: "Nếu em đã sinh Hi Duệ cho anh, tại sao lại còn rời khỏi anh?"
Lục Cảnh Diệu lập tức đáp không chút khách sáo: "Lúc ấy anh làm sao mà biết em muốn gì, suốt ngày chỉ làm chuyện quái gỡ."
Cho nên, người sai là cô?
Sau đó Lục Cảnh Diệu lại nói thêm một câu: "Nhưng mà cũng có thể thông cảm được, vì khi đó em mắc phải căn bệnh u uất sau khi sinh..."
U uất sau khi sinh? Có thật là cô là người quái gỡ mắc căn bệnh kia sao?
***
Sau khi ăn cơm chiều, Tần Dư Kiều nói với cậu mợ là mình muốn dọn ra ngoài, lý do là: "Giờ con đã đến làm ở Tần Ký, con muốn tìm chỗ ở gần một chút."
Cậu Bạch Diệu của cô luôn là người theo chủ nghĩa dân chủ, Tần Dư Kiều cũng không lo cậu sẽ ngăn cản cô. Nhưng mợ cô là Đỗ Ngọc Trân lại khác, bởi vì ngày trước cũng là mợ cưỡng ép cô phải đến ở tại nhà họ Bạch này.
Có điều, không ngờ lần này Đỗ Ngọc Trần chẳng những không ngăn cản, ngược lại còn cười hì hì nói: "Hiện giờ Kiều Kiều có bạn trai rồi, ở nhà chúng ta thực có chút không tiện."
Tần Dư Kiều vốn định nói cho mọi người biết, mình và Lục Nguyên Đông đã chia tay, nhưng nghe mợ cô nói thế lại quyết định gác lại mọi chuyện, đợi sau khi dọn đồ đạc đến nhà trọ mà Bạch Quyên tìm hộ cô rồi nói sau.
Tối hôm nay cũng là buổi họp mặt theo định kỳ của nhà họ Lục, có điều Lục Cảnh Diệu thường không để ý đến cho lắm, cũng may khi đón Hi Duệ tan học, Hi Duệ đã nhắc nhở anh.
"Ba, hôm nay có đến nhà ông nội ăn cơm không?"
Lục Cảnh Diệu ừ một tiếng, chợt nhớ đến chuyện của Lục Nguyên Đông và Tần Dư Kiều, cảm thấy bữa cơm hôm nay nhất định phải đi.
Bởi vì lo Tần Dư Kiều sẽ đến sớm lo chuyện bài vở của Hi Duệ, nên khi đến nhà họ Lục, Lục Cảnh Diệu vừa chuẩn bị ăn cơm vừa gửi tin nhắn cho Tần Dư Kiều.
"Tối nay anh với Duệ Duệ về nhà ba ăn cơm, lát nữa em cũng đến đây đi."
Sau khi gửi tin nhắn xong, đột nhiên Lục Cảnh Diệ