Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341071
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1071 lượt.
hông khí xung quanh cũng nóng hơn, không khí oi bức khiến người khác phải khó chịu.
“ Kiều Kiều, trong giấc mơ của em, chúng ta đang ở tư thế nào?.” Lục Cảnh Diệu ghé vào tai cô, thì thầm hỏi, hơi thở nóng bóng của anh phả ra, ngay tiếp sau đó anh đã vươn đầu lưỡi liếm nhẹ vành tai của cô.
“ Ưm.” Tần Dư Kiều cảm nhận được có luồng điện đang xộc thẳng vào người cô,cơ thể theo bản năng ưỡn cong lên, cả người run rẩy.
Tần Dư Kiều nhắm chặt hai mắt lại, không muốn nhìn Lục Cảnh Diệu, cô nức nở gần như sắp khóc: “ Không nhớ, không nhớ nổi, không nhớ nổi, anh xuống dưới cho em.”
“ Ha Ha...” Lục Cảnh Diệu hừ nhẹ một tiếng, vốn là cô đang nằm trong chăn bị anh đè chặt hai đùi, sau đó không chút do dự kéo phăng áo ngủ cô xuống, rồi cả chiếc quần lót màu trắng cũng kéo xuống, cởi đến một nửa.
Tần Dư Kiều nghiêng mặt, nhắm mắt, cắn chặt môi.
Động tác của Lục Cảnh Diệu rất nhanh nhẹn, đã cởi được một nửa quần lót của Tần Dư Kiều, sau đó đẩy khe hở ở dưới ra, tiến vào bên trong của cô.
Nếu như so với lúc tỉnh lại sau ‘ mộng xuân ‘ thì chuyện này còn xấu hổ hơn nhiều, thì bây giờ chính là việc Lục Cảnh Diệu mới đưa một ngón tay vào cũng khiến cô tới đỉnh, trong cơ thể co rút không ngừng, tâm can của cô dường như xé toạc khỏi lồng ngực.
“ Em vẫn thành thật như trước kia.” Trong cảm xúc ướt át này khiến cho Lục Cảnh Diệu phải lên tiếng, Tần Dư Kiều xấu hổ, Lục Cảnh Diệu vừa ra vào ở nơi mẫn cảm của cô bằng ngón tay, vừa cắn cắn ở bên cổ của cô, sau đó còn nói ra vài câu lưu manh.
“ Kiều Kiều, em thực sự không nhớ rõ sao, hoặc anh phải gọi em là Quả Quả mới khiến em nhớ lại dễ hơn.” Lục Cảnh Diệu vừa nói vừa thở dốc: “ Trước kia, ở những lúc như này em cứ nói: Anh Lục nhanh lên một chút, nhanh lên một chút, nhanh lên ...”
Đồng thời lúc Lục Cảnh Diệu nói ‘ nhanh lên ‘ thì ngón tay cũng đẩy nhanh tốc độ, rốt cuộc Tần Dư Kiều không chịu nổi kích thích, cả người run rẩy, miệng không ngừng rên rỉ: “ Ưm... ư ư ... ưm.”
“ Anh Lục, anh nhanh một chút, nhanh một chút.” Trước kia cô đều nói như vậy sao, ngày đó Lục Cảnh Diệu nói ‘ mỗi ngày đều làm ‘ đều là sự thực sao?
Tần Dư Kiều hổ thẹn nhắm mắt lại, bởi vì giữa hai chân có ngón tay đang hoạt động, không chịu được khống chế hai chân cô đã dang rộng ra hơn.
Lục Cảnh Diệu dường như rất vừa lòng với phản ứng này của Tần Dư Kiều, liền đan mười ngón tay của mình vào cô: “ Có phải em nhớ ra điều gì rồi không?.”
Tần Dư Kiều vẫn chưa khống chế được cảm xúc của bản thân, nhưng miệng vẫn khống chế được, quay đầu không nhìn Lục Cảnh Diệu.
“ Haha.” Lục Cảnh Diệu mỉm cười, sau đó nắm tay Tần Dư Kiều, kéo xuống phía dưới định lần mò thứ gì đó. Tần Dư Kiều đâu ngu, cô muốn rụt tay lại.
Lục Cảnh Diệu cởi quần áo ngủ rất lưu loát, kéo chiếc quần cuối cùng xuống, giống như Tần Dư Kiều chỉ cởi đến một nữa, vừa mới có chút khoảng trống bây giờ đã lập tức trở nên khăng khít, có ngọn lửa nóng như đang vườn ở lối vào của cô.
Lục Cảnh Diệu rất gấp hận không thể tiến thẳng vào nhưng anh vẫn nhịn.
“ Trước đây, em rất thích chơi cùng với nó.” Lục Cảnh Diệu kéo tay Tần Dư Kiều nắm ở nơi nóng rực của mình: “ Kiều Kiều, em sờ đi, sờ nó rồi em sẽ nhớ ra.”
Nhiệt độ trên khuôn mặt Tần Dư Kiều tăng vọt, nghiến răng nghiến lợi, cô nói: “ Lục Cảnh Diệu, anh đi chết đi.”
“ Anh chết rồi thì ai làm cùng em, ai yêu em.” Lục Cảnh Diệu đè cô xuống, cố ý ở dưới hạ thân của cô khuấy đảo, khiến cho Tần Dư Kiều khó chịu vặn vẹo thắt lưng.
Hai tròng mắt của Lục Cảnh Diệu sáng quắc, ngóng nhìn gò mà đỏ ứng của Tần Dư Kiều, tìm đúng vị trí sau đó dồn sức đi thẳng vào đến tận sâu trong cơ thể cô, va chạm mạnh mẽ ở nơi ấm áp ấy.
“ A.” Tần Dư Kiều chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, đầu tiên là đau đến cô bật khóc, sau đó là cảm giác được vỗ về, nháy mắt đã kết hợp một chỗ xộc thẳng lên đại não khiến cho cả người cô mềm nhũn, trong đầu bỗng có tiếng nói, giống như giọng của người con gái: “ Anh Lục, anh có thể nhanh hơn nữa được không?.”
Quá xấu hổ!
Lục Cảnh Diệu cuối cùng cũng hòa hợp thành một thể với Tần Dư Kiều.
Trong giờ phút này, Tần Dư Kiều cảm giác hai người ở bên nhau rất quen thuộc, quen thuộc tới mức khiến Tần Dư Kiều đột phá vòng tuyến của tâm lý.
Lục Cảnh Diệu bỗng dừng động tác, Tần Dư Kiều cảm thấy rất khó chịu, nhưng dứt khoát không chịu động thắt lưng, nghĩ một lúc, nhìn vào người đàn ông đối diện: “ Anh có muốn động hay không đây!.”
Lục Cảnh Diệu nhìn Tần Dư Kiều, hung hăng đâm mạnh một cái, Tần Dư Kiều yêu kiều hừ ra một tiếng, sau đó anh nâng tay sờ vành tai của cô, cười cười nói: “ Kiều Kiều, đừng vội.” Nói xong, hai tay từ phía sau kéo Tần Dư Kiều ngồi dậy, thay cô cởi áo ngực.
Bởi vì cả hai vẫn còn đang quấn vào nhau, Lục Cảnh Diệu nâng người cô lên ở dưới kết hợp càng thêm xít xao, vật nóng bỏng của anh liền chạm tới tử cung khiến Tần Dư Kiều đột ngột co rút, cô đành ghé vào bả vai của Lục Cảnh Diệu thở dốc để mặc anh cởi áo ngực ủa mình.
Kĩ xảo cởi áo ngực của Lục Cảnh Diểu rất lạ, anh cởi bỏ một bên sau đó ôm lấy thắt lưng c