XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341779

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1779 lượt.

ng thừa nhận.
“Khóc rồi, khóc rồi…”. Tôi kéo tay Lâm Sở ra.
“Ha ha ha, mình chỉ khóc trước mặt các cậu thôi!”. Lâm Sở kéo A Mông ngồi lại cạnh mình. “Bởi vì chẳng ai biết tại sao mình khóc, chỉ có các cậu thôi, các cậu mới hiểu tất cả…”
“Không phải chết rồi chứ?”
“Mau gọi cảnh sát, gọi cảnh sát đi!”
“Này, tỉnh lại đi! Này!”
Chẳng biết từ lúc nào, chúng tôi bị âm thanh hỗn loạn xung quanh đánh thức.
“Có chuyện gì thế?”. Mở mắt ra, tôi thấy quanh mình là một vòng vây của các ông lão, bà lão.
“Uống nhiều quá hả? Này cô gái, về nhà đi, trời lạnh đấy!”. Một cụ già vỗ về tôi.
“Này!”. Tôi vội quay sang lay Lâm Sở.
“Không dậy đâu!”. Mắt Lâm Sở vẫn nhắm tịt lại.
“Dậy mau!”. Tôi đứng lên làm Lâm Sở ngã ra phía sau, lúc đó cô ấy mới tỉnh.
“Chuyện gì thế? Đây là chỗ quái nào hả?”. Lâm Sở nghĩ một hồi mới nhận ra tình hình hiện tại của mình.
“Ôi mẹ ơi! Trần nhà bay mất rồi à?”. Đó là phản ứng đầu tiên của A Mông khi tỉnh dậy.






8.
Sau lần say rượu ngủ quên đó, tôi bị cảm mất mấy hôm, vừa sốt vừa ho. Lâm Sở và A Mông cũng ốm. Ba đứa tôi nằm ngoài trời lạnh cả một đêm như thế cơ mà, không lăn đùng ra mới lạ. Tôi thật sự không hiểu nổi, bình thường không tìm thấy vợ, Cố Đại Hải sẽ lo lắng nọ kia, chẳng hiểu tại sao lần này, anh ấy lại không đi tìm tôi.
“Chị là Thẩm Ngư à?”. Một người gọi điện cho tôi.
“Anh là ai?”. Tôi đang bận xì mũi.
“Chúng tôi ở bên cục phòng chống tệ nạn.”
“Tiểu Ngư, mình…”. Trần Lộ run run trong gió lạnh, trông đáng thương vô cùng.
“Mau lên xe trước đã, bên trong ấm hơn”. Tôi ôm lấy cô ấy.
“Có chuyện gì thế?”. Tôi mở cửa kính ra, châm thuốc hút.
“Cho mình một điếu được không?”. Trần Lộ nhìn tôi. Tôi liền đưa cho cô ấy một điếu.
“Mình chỉ mời rượu thôi, không nhảy đâu”. Trần Lộ kéo váy.
“Cậu có biết đấy là chỗ nào không hả?”. Tôi ngồi thẳng người lên. “Đó là tổ tò vò, vào rồi không ra được nữa. Cậu nhìn A Thi xem, chị ấy có còn dáng vẻ lúc mới tới Bắc Kinh nữa không? Cậu điên rồi!”
“Ừ, ha ha…”. Trần Lộ ngửa mặt, cười sằng sặc. “Mình điên lâu rồi, kết hôn với Dương Siêu cũng là việc mình làm trong lúc bị điên đấy.”
Tôi bỗng tỉnh ra, là vì Dương Siêu… Đúng. Từ trước đến nay, Trần Lộ vốn là người không chịu nổi miệng lưỡi thế gian, thậm chí khi mấy đứa tôi đưa tiền cho cô ấy, cô ấy cũng không cầm.
Cả hai chúng tôi cùng im lặng, chỉ lặng lẽ hút thuốc, đừng điếu, từng điếu, từng điếu một…
“Đưa mình về đi! Dương Siêu còn đang đợi mình tới ăn cơm”. Tới khi cả bao thuốc hết sạch, Trần Lộ mới quay sang bảo tôi.
“Anh ấy đang ở đâu”. Tôi khởi động xe.
“Đưa vào viện rồi. Không thể để anh ấy thấy bộ dạng này của mình được nên mình bảo ở nhà điều kiện chăm sóc không được tốt rồi đưa anh ấy vào viện điều dưỡng”. Trần Lộ rút tờ giấy ướt ra lau mặt.
“Ừ”. Tôi đưa Trần Lộ về nhà tôi.
“Lát mình đưa cậu đến viện luôn, không kịp nấu cơm đâu, mua tạm cái gì cho anh ấy vậy. Cậu thay đồ đi, mình kiếm cái cặp lồng đã!”. Tôi bước vào bếp.
“Cảm ơn cậu”. Trần Lộ ôm lấy tôi.
“Mình chẳng biết phải nói gì nữa, chỉ là mình hiểu, thực sự hiểu cậu. Nhưng cuộc sống đó hoàn toàn không hợp với cậu đâu, nó vốn chẳng hợp với ai cả. Cậu nên rời khỏi đó sớm đi!”. Trong lòng tôi trào lên một nỗi chua xót.
9.
“A Thi à, có thời gian lượn lờ không?”. Tôi đứng bên ngoài bệnh viện, gọi điện thoại cho A Thi.
“OK! Chị cũng vừa dậy, đợi ở Vương Phủ nhé, lát sẽ có một lão thương gia người Đài Loan tới.”
“Hi!”. Tới nơi, tôi thấy A Thi đang ngồi trên ghế trong quán rượu, mặc bộ váy dây màu tím, không trang điểm. Thực ra khí chất của chị ấy vẫn rất thuần khiết, trông dáng vẻ bây giờ chẳng khác gì con nhà lành.
“Sao thế?”. A Thi chú ý tới khuôn mặt đăm chiêu của tôi.
“Trần Lộ… À không, Trần Lộ là người dưới trướng chị hả?”. Tôi hỏi thẳng, ai chứ A Thi thì chẳng phải vờ vịt làm gì.
“Ừ. Nhưng con bé đó hơi khó bảo, không bán thân, chỉ tiếp rượu”. A Thi nhăn mặt khi nhắc tới chuyện này. “Có còn là gái trinh nữa đâu, giữ gìn cái quái gì chứ?”
“Tại chị không biết hoàn cảnh của cậu ấy đấy”. Tôi nhìn A Thi, từ từ kể lại cho chị ấy nghe những chuyện trước đây.
“Đúng là số khổ…”. A Thi cúi đầu, nghịch chân váy.
“Đừng làm khó cô ấy nhé, em biết nói vậy là không đúng, nhưng mà…”. Tôi nắm tay A Thi.
“Được, không phải nói nữa đâu, chị hiểu mà, Tiểu Ngư quả là…”. Chị ấy giơ ngón tay cái lên. “Chị còn có cái ăn thì không để nó bị thiệt đâu! Chị đây nói lời giữ lời.”
“Cảm ơn chị!”. Tôi mừng quá, suýt ôm chầm lấy chị ấy. “Lần trước, chị vay tiền cho cậu ấy phải không?”
“Đúng thế”. A Thi dập thuốc.
“Không phải trả lại đâu, sau này, nếu cô ấy vay, chị cứ tới chỗ em lấy nhé!”
“Ha ha, chửi chị đấy à?”. Chị ấy lườm tôi. “Em không cần lo, chuyện tiền nong chị sẽ giải quyết. Thực ra mới đầu còn chưa quen, chị sợ có chuyện. A, bên này! Ông thương gia của chị tới rồi”. A Thi đứng ngay dậy.
“Vậy em đi nhé, cám ơn chị nhiều! Chị yên tâm, có chuyện gì, cứ tới tìm em!”. Tôi