Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341773
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1773 lượt.
i cả rồi, không ai biết hết”. Dạo này, Cố Đại Hải đã gầy đi nhiều, thêm vào đó, bố chồng tôi vì giận quá lại sinh bệnh nên anh ấy phải hao tâm tổn trí không ít.
“Bọn anh có chỗ hẹn bí mật không?”. Tôi hỏi Thẩm Lãng.
“Anh đến rồi nhưng không thấy cô ấy, ngày nào anh cũng đi tìm”. Thẩm Lãng xoay xoay ly cà phê.
“A lô!”. Chuông điện thoại của Thẩm Lãng đột nhiên reo lên, cắt ngang bầu không khí tĩnh lặng nãy giờ. “Không, anh có việc, em ăn trước đi!”
“An Nguyệt hả?”
“Ừ, cô ấy hỏi anh có về nhà ăn cơm không thôi”. Thẩm Lãng chỉnh điện thoại sang chế độ im lặng rồi nhét vào túi áo, tiếp tục bàn với Cố Đại Hải xem nên đi đâu tìm.
“Có cần bọn mình giúp gì không?”. Một lát sau, Lâm Sở, A Mông và Trần Lộ xuất hiện.
“Sao các cậu lại tới đây?”. Tôi ngạc nhiên.
“A Mông gặp mẹ chồng cậu trong viện, bác bảo các cậu hẹn gặp nhau ở đây”. Lâm Sở kéo ghế ngồi cạnh tôi.
“Sao không nói với bọn mình hả? Thêm người thêm cách mà”. A Mông vỗ nhẹ lên tay tôi.
“Cảm ơn các cậu!”. Nước mắt tôi bỗng trào ra.
“Thôi ngay! Khóc cái gì chứ? Tìm được nó rồi khóc một thể!”. Trần Lộ vội vàng đưa khăn giấy cho tôi.
“Chúng ta phân nhóm ra tìm!”. Tôi và Cố Đại Hải, Lâm Sở và A Mông, Trần Lộ và Thẩm Lãng sẽ đi với nhau.
Những ngày sau đó, chúng tôi liên tục tìm kiếm nhưng Cố Tiểu Khê như thể đã bốc hơi khỏi trái đất này vậy, không thấy tung tích gì cả.
12.
Tôi dẫn một đoàn khách du lịch tới cửa hàng đồ cổ của Triệu Tam, vốn chẳng định nhận dẫn tour giữa lúc nước sôi lửa bỏng này nhưng nghĩ phải có tiền để giúp Trần Lộ, cô ấy đã khó khăn lắm rồi nên tôi lại đồng ý.
“Ớ. Mới mấy ngày không gặp mà em gái anh đã gầy đi rồi”. Triệu Tam dựa người lên quầy, bảo tôi.
“Thôi, đừng có trêu em, đang chán đây”. Tôi lườm.
“Sao thế?”
“Em chồng mất tích, giờ vẫn chưa tìm được, lo quá!”. Tôi gỡ mũ ra, quạt lấy quạt để.
“Ờ, thảo nào mà gần đây, bọn em cứ ủ ê như thế”. Triệu Tam vừa nói vừa lôi chiếc máy ảnh kỹ thuật số ra khoe với tôi. Thì ra mấy hôm trước, anh ấy đi chơi ở Cửu Trại Câu, còn mang theo rõ nhiều tiền và cả bồ nhí nữa, cuộc đời gã này quả là sung sướng!
“Đợi đã!”. Tôi vồ lấy máy ảnh của Triệu Tam.
“Sao thế? Không phải chứ, cái này còn kém hơn của em mà”. Triệu Tam tưởng tôi định chiếm đoạt máy ảnh của anh ấy.
“Bức này anh chụp ở chỗ nào?”. Tôi chỉ vào một bức ảnh, người trong đó chắc chắn là Cố Tiểu Khê.
“Cửu Trại Câu, phong cảnh ở đó tuyệt lắm!”. Triệu Tam ngơ ngác.
“Em lấy tạm nhé!”. Tôi vứt cái mũ lại rồi cầm cái máy ảnh, chạy biến đi.
“Này, này! Đừng có đi!”. Triệu Tam vội đuổi theo nhưng bị mấy người khác vây lại. “Đợi đã, đợi đã! Em coi chừng xe đấy!”
“Cậu có thể làm rõ người này hơn được không?”. Tôi tới phòng làm việc của Lâm Sở.
“Được, đợi tí!”. Lâm Sở phóng to bức ảnh đó trên máy tính.
“Làm đi, mình ngủ một tí đã!”. Tôi nằm ườn ra ghế, lúc nãy chạy vội quá, tim tôi suýt rơi ra ngoài.
“Tiểu Ngư, em không sao chứ?”. Cố Đại Hải lấy khăn lau mặt cho tôi.
“Sao ạ?”. Lúc ngồi dậy, tôi thấy đầu hơi váng.
“Sắc mặt cậu lúc nãy nhìn ghê quá”. A Mông sờ trán tôi.
“Chắc tại chạy nhanh quá ấy mà!”
“Được rồi!”. Lâm Sở vừa hét lên, tất cả bọn tôi liền chạy đến.
“Đúng nó rồi, đúng là Tiểu Khê rồi!”. Cố Đại Hải vui mừng.
“Có thể biết đây là chỗ nào không?”. Thẩm Lãng nắm vai Lâm Sở.
“Em in cảnh ra rồi, chỗ này là ở Cửu Trại Câu. Bọn họ đang nhìn đi đâu, đợi một lát sẽ biết!”. Lâm Sở làm thêm mấy động tác trên máy.
“Tốt quá! Cuối cùng cũng có phương hướng rồi”. Tôi chỉ muốn cắn Lâm Sở một cái.
“Này, không phải mình trù ẻo đâu, nhưng nhỡ lúc bọn mình tới, Cố Tiểu Khê đã đi chỗ khác rồi thì sao?”. A Mông lắp bắp một hồi mới nói xong, bọn tôi quay lại lườm cô ấy.
“Không đâu! Tiểu Khê đã từng nói, nếu chúng tôi không thể ở bên nhau, cô ấy sẽ tìm một nơi thật đẹp để sống một mình suốt đời. Nhất định cô ấy vẫn đang ở Cửu Trại Câu. Còn nếu như cô ấy không còn ở đó nữa, tôi sẽ đi khắp nơi để tìm bằng được cô ấy”. Nói xong, Thẩm Lãng bỏ ra ghế ngồi.
13.
Dạo này, A Mông không hay tụ tập với bọn tôi, thằng bé Lý Mông chẳng hiểu sao suốt ngày bị ốm.
“Cậu đang ở đâu đấy?”. Tôi gọi điện thoại cho A Mông. Hôm nay, cô ấy đưa con đi khám bệnh nhưng lại quên quyển sổ y bạ ở nhà, Lý Triển Bằng đang đi công tác nên nhờ tôi tới lấy.
“Vào cửa rồi rẽ trái!”.
“Nó không sao chứ?”. Tôi đưa sổ cho A Mông rồi sờ trán thằng nhóc.
“Cũng tạm, hết sốt rồi”. Cô ấy xốc Lý Mông lên.
“Nặng không? Nào, để dì Ngư Ngư bế con nhé!”. Tôi giơ tay đón đứa bé. Thằng nhóc đã gầy đi nhiều, sụt mất mấy cân.
“Chuyện tìm Tiểu Khê thế nào rồi?”. A Mông hỏi tôi.
“Phải đợi chỗ Lâm Sở đã, chắc chắn sẽ tìm được.”
Chúng tôi tới viện từ sáng mà đến trưa vẫn chưa khám xong, đành phải tới Mc Donald nghỉ một lát, đợi chiều vào khám tiếp. Đi khám bệnh kiểu này thì không ốm cũng thành ốm mất.
“Ya ya…!!!”. Lý Mông thích thú chơi ở khu cầu trượt của Mc Donald.
“Con trai cậu cũng nghịch ngợm đấy!”. Tôi vừa uống Coca Cola vừa nhìn thằng bé.
“Ờ, giống hệt Lý Triển Bằng