Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341736

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1736 lượt.

h bị đau lưng”. Tôi mở cặp lồng ra. “Chà, thơm thật đấy!”
23.
Thẩm Lãng lại chuyển nhà, lần này, anh ấy nhất quyết ra tận vùng ngoại ô ở, chuyện công ty giao cả cho tôi và Cố Đại Hải, anh ấy cũng chẳng sợ bọn tôi chiếm đoạt tài sản nữa.
“Sao anh chẳng khác gì con chuột, cả đời chỉ lo tìm chỗ chui rúc thế hả?”. Tôi bảo. Cái thôn Thẩm Lãng mới chuyển tới điều kiện cơ sở vật chất rất kém, đã thế, nếu muốn lấy nước, người ta phải xếp hàng từ sáng sớm.
“Em tưởng anh muốn sống thế này lắm à?”. Thẩm Lãng mang một gáo nước tới cho tôi rửa tay.
“Còn hơn cảnh suốt ngày bị An Nguyệt bức hại, anh cứ coi như đây là đêm trường đau khổ trước ngày giải phóng đi!”. Cố Đại Hải đứng trong vườn, khảng khái nói.
“Ừ, xem như anh lên núi ở ẩn”. Thẩm Lãng đùa.
“Vợ, điện thoại của em này!”. Cố Đại Hải đưa điện thoại cho tôi.
“Ai gọi thế?”
“An Nguyệt!”
Vừa nghe thấy câu trả lời của Cố Đại Hải, Thẩm Lãng lập tức co rúm người lại.
“Xem bộ dạng anh kìa!”. Tôi giật lấy cái di động. “A lô!”
“Chị muốn nói chuyện với em, có thời gian chứ?”. An Nguyệt nói một cách khách sáo.
“Hai chúng ta thì có gì mà nói?”
“Trong tay chị đang có thứ em muốn đấy!”. Chị ta thản nhiên nói.
“Cái em cần nhất là tiền, chị có mấy chục triệu hả?”. Tôi nhướng mày.
“Không dám tới à?”
“Có gì mà không dám chứ? Ngày mai gặp nhau ở quán cà phê trước cổng toà soạn đi!”. Tôi đáp rồi tắt máy.
“Chị ta muốn gì thế?”. Cố Đại Hải hỏi.
“Chắc chị ta lại lên cơn ấy mà, bảo là có chuyện cần nói với em.”
“Em không ra ngoài với chị ta được đâu!”. Cố Đại Hải nắm tay tôi.
“Không sao đâu, em hẹn ở cổng tòa soạn rồi, em cũng sợ bà ấy đưa em đến mấy nơi hang cùng ngõ hẻm rồi hại chết em lắm chứ!”. Tôi vỗ má Cố Đại Hải.
24.
“Chị nói đi, có chuyện gì?”
“Thẩm Lãng ở đâu?”. Hôm nay An Nguyệt trang điểm nên nhìn mặt mũi đỡ nhợt nhạt hơn.
“Không biết”. Tôi đặt cốc nước xuống.
“Em biết mà không muốn nói cho chị thì đúng hơn”. An Nguyệt gọi một cốc cà phê đen.
“Ha ha…”. Tôi vỗ tay. “Chị thông minh đấy! Nhưng đã là người thông minh thì không cần phải giả vờ ngu dốt nữa.”
“Chị chưa bao giờ giả vờ cả. Có phải Thẩm Lãng vẫn đang ở cùng Cố Tiểu Khê không?”. An Nguyệt cầm cốc lên.
“Không biết, chuyện này em không quan tâm, anh ấy muốn yêu ai thì yêu”. Tôi dựa người vào ghế.
“Ha ha, nói đúng lắm! Em có biết tại sao chị hận em không?”. An Nguyệt cũng ngả người ra phía sau.
“Em không có hứng! Chị không được yêu nên đố kị với tất cả mọi người.”
“Tại em quá thông minh nên chị không thể không hại em được”. An Nguyệt bỗng cười phá lên. “Em biết không, ngay từ đầu, chị đã ghét em rồi, bởi em luôn coi thường chị, luôn muốn chị và Thẩm Lãng chia tay nhau. Thực ra, chị đã không muốn tính toán chuyện cũ làm gì nữa, nhưng không ngờ em lại đưa con bé Cố Tiểu Khê ấy về.”
“Mọi chuyện đều do chị gây ra cả”. Tôi đứng dậy. “Nếu không còn việc gì thì đừng tới làm phiền người khác nữa!”
“Ai bảo là không có?”. An Nguyệt kéo tôi ngồi xuống.
“Rốt cuộc là chuyện gì?”. Tôi đẩy tay chị ta ra.
“Được thôi, cứ đứng đấy mà nghe, lát nữa có muốn chạy trốn cũng tiện”. An Nguyệt xoay xoay chiếc nhẫn trên tay mình. “Chị phục em lắm, có thể vì bạn bè mà rút đao ra tương trợ, cho dù đó là bạn trai cũ. Nhưng bằng ấy chuyện vẫn chỉ chứng minh được một điều: em-còn-kém-lắm!”
“Chị định làm gì hả?”. Tôi nhìn người đối diện, nụ cười đáng ghét trên khuôn mặt ấy khiến tôi rùng mình.
“Hôm nay, Cố Đại Hải sẽ nhận được một bức thư quan trọng, trong đó có những chuyện mà anh ta chưa biết”. An Nguyệt bước đến cạnh tôi, thì thầm. “Nếu tao là mày, tao sẽ đi xem ngay”. Nói xong, chị ta bỏ đi.
Tay cầm cốc nước, tôi đuổi theo An Nguyệt.
“Cám ơn chị đã nhắc nhở, tôi sẽ đi ngay bây giờ, có điều trước khi đi, tôi phải tặng chị món quà này đã!”. Tôi kéo An Nguyệt lại rồi giáng cốc nước vào mặt chị ta. Tiếng ồn ào vang lên khắp nơi trong cửa hàng. Tôi lao ra ngoài, vẫy taxi tới công ty Cố Đại Hải.
Đầu óc tôi rối bời, chỉ muốn gặp Cố Đại Hải ngay lập tức, cũng chẳng hiểu tại sao mình lại làm thế với An Nguyệt nữa. Có lẽ khi đó, tôi đã dự cảm được rằng sắp có chuyện chẳng lành, vậy nên trước khi điều đó xảy ra, tôi phải lấy thêm dũng khí cho mình.






Xin lỗi, em thực sự yêu anh!
1.
“Cố Đại Hải! Cố Đại Hải!”. Đẩy tất cả những người gặp phải trên đường ra, tôi lao vào phòng làm việc của Cố Đại Hải.
Anh ấy đang xem những thứ trong phong bì. Cố Đại Hải nhìn tôi, nước mắt rơi lã chã, chẳng nói lời nào.
“Anh đừng như vậy, cho em biết đi. An Nguyệt gửi cái gì cho anh thế?”. Tôi giật lấy mấy bức ảnh anh ấy đang vò nát trong tay.
“Chúng ta kết hôn đi!”
“Vợ… vợ… Mau chạy đi! Xe kìa!”
“Anh tới chỗ Lâm Sở đón em nhưng cô ấy bảo em đi rồi, anh lại vội chạy về nhà em tìm, mệt chết mất!”

Tôi chẳng biết tại sao lúc này mình lại đang nằm trên giường nữa. Từng câu nói của Cố Đại Hải cứ vang lên bên tai tôi tựa như tất cả mới là chuyện ngày hôm qua thôi. Tôi