80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341737

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1737 lượt.

i cạnh mẹ, hít hà mùi hương quen thuộc ở người mẹ. Mùi hương này khác với mùi hương của Cố Đại Hải, nó khiến tôi hiểu rằng, cho dù tôi có làm gì sai đi nữa, mẹ cũng không bao giờ bỏ mặc tôi.
“Mẹ, con về rồi ạ”. An Nguyệt đẩy cửa bước vào nhà, nhìn thấy đôi giày nam của Cố Đại Hải để đấy liền xông thẳng vào bếp làm Cố Đại Hải sợ gần chết, anh ấy đang định cho Đang Đang ăn miếng thịt vừa rơi xuống đất.
“Không… không sao chứ? Nó mới rơi xuống thôi, sạch lắm, lúc nãy em đã lau sàn rồi”. Nhìn gương mặt biến sắc của An Nguyệt, Cố Đại Hải vô thức lùi lại mấy bước.
“Chuyện gì thế chị dâu?”. Tôi chạy vào xem, chỉ sợ chị ta ăn hiếp Cố Đại Hải.
“Tiểu Ngư về nhà đấy à? Không có gì đâu. Chị vừa về còn mệt, đợi lát nữa chị nấu cơm giúp cho”. An Nguyệt vuốt tóc rồi quay đi.
“Không cần đâu, chị cứ nghỉ ngơi đi, bọn em sắp làm xong rồi”. Tôi nhìn theo, kể ra An Nguyệt cũng đáng thương, nhưng người đáng thương vẫn có chỗ đáng ghét.
“Làm anh giật cả mình, vừa nãy, trông chị ta như sắp nuốt chửng anh ấy”. Cố Đại Hải lau mồ hôi.
“Chắc nhìn thấy giày của anh, chị ta tưởng Thẩm Lãng về nhà”. Tôi bịt miệng cười.
“Đừng có cười, nhỡ chị ta trông thấy thì lại phiền phức”. Cố Đại Hải cốc đầu tôi. “Cho em con tôm này, ra chỗ khác ăn đi!”. Anh ấy nhón cho tôi một con tôm to.
“Hì, đáng ghét! Em có phải là Đu Đu đâu!”. Tôi cầm con tôm rồi đi ra.
Cả buổi tối, An Nguyệt chẳng mở miệng nói câu nào, chỉ cắm cúi ăn, ăn xong lại ngồi im, đợi mọi người dừng đũa thì bưng bát đi rửa, sau đó cho chó ăn rồi quay về phòng ngủ.
“Con xem, nó cũng tội nghiệp lắm”. Bố tôi hạ giọng bảo.
“Li hôn đi là xong”. Tôi nhíu mày.
“Hay là… thôi đi?”. Mẹ kéo tôi ra một góc.
“Thôi làm sao được?”. Trong đầu tôi thầm nghĩ, Thẩm Lãng đã tìm được tình yêu thực sự rồi, chẳng lẽ bây giờ lại vì An Nguyệt mà bỏ mặc Cố Tiểu Khê sao?
22.
“Mau lên, mau lên!”. A Mông bê thùng hoa quả, khệ nệ đi trước.
“Đưa đây cho anh!”. Lý Triển Bằng chạy theo sau.
“Không cần!”. A Mông chỉ lừ mắt rồi bỏ đi.
“Đáng đời! Ai bảo hôm đó anh uống rượu cho lắm vào?”. Tôi lấy dao rạch vỏ thùng rồi mang hoa quả ra ngoài bày.
“Anh đi tiếp khách đấy chứ!”. Lý Triển Bằng ấm ức.
“Này, em nói cho anh biết, A Mông đang định đi vác hành đấy, anh còn đợi nó gọi tận nơi nữa hả?”. Lâm Sở vừa lấy khăn giấy lau mặt vừa bảo.
“Được, anh đi bê hành đây”. Lý Triển Bằng vội chạy biến đi.
“Ha ha, biết đâu vì đống hày đó mà bọn họ nối lại tình xưa”. Lâm Sở cười ngặt nghẽo.
“Sao lại thế?”. Tôi đang lau cái giá để hàng bằng đồng vừa lấy được trong kho của Triệu Tam về. Đồ đạc trong cửa hàng này hầu hết đều lấy ở chỗ anh ấy. Thấy thế, Lâm Sở cười, bảo mấy thứ hoa quả này cũng trở thành đồ cổ cả rồi.
“Chỗ hành đấy nặng đến chục cân…”. Lâm Sở chỉ ra ngoài cửa, đúng lúc ấy, tiếng hét của Lý Triển Bằng vang tới.
“Sao vậy?”. Tôi vứt giẻ lau, lao vội ra ngoài.
“Ôi ôi… gãy rồi…”. Lý Triển Bằng chống tay vào hông, rên rỉ.
“Làm thế nào bây giờ? Làm thế nào bây giờ?”. A Mông lo tái mặt.
“Mua lọ dầu bóp cho anh!”. Mặt Lý Triển Bằng đỏ bừng bừng.
“Em đi ngay đây!”. A Mông vớ lấy túi tiền rồi lao đi. Lý Triển Bằng đứng nguyên tại chỗ, liếc theo bóng vợ.
“Thôi đi ông anh, đừng có nhòm nữa, người ta đi rồi”. Lâm Sở vỗ vai Lý Triển Bằng rồi cùng tôi quay vào cửa hàng.
“Hử? Hai người nhận ra à?”. Lý Triển Bằng chạy theo bọn tôi, hỏi.
“Chứ sao! Cái thân cậu ấm nhà anh nếu mà đau thật thì đã lăn đùng ra đất rồi”. Tôi nghịch một bó rau cần.
“Không chỉ vậy, chắc chắn anh còn khóc lóc ầm ĩ, đòi gọi cả xe cứu thương nữa!”. Lâm Sở châm thuốc.
“Hai đứa em đúng là thất đức, làm hỏng cả hình tượng đẹp giai sáng láng của anh!”. Lý Triểu Bằng chỉ tay vào chúng tôi.
“Xí!”. Tôi bứt một cọng rau ném anh ấy.
“A Mông về rồi đấy!”. Lâm Sở đột nhiên đứng dậy.
“Ôi… ôi… không đứng nổi nữa rồi… gãy xương rồi…”. Lý Triển Bằng lập tức gập người xuống, kêu khóc thảm thiết.
“Ha ha… Đồ ngốc!”. Lâm Sở cười ầm ĩ.
“Hử?”. Lý Triển Bằng ngẩng cổ lên nhìn, không thấy ai đi tới cả liền hét toáng lên. “Các em đúng là lũ bạn tồi!”
“Thôi, anh cứ giả vờ tiếp đi!”. Tôi trêu.
“Vui thật đấy nhỉ?”. Ngụy Tử Lộ bỗng nhiên xuất hiện như từ trên trời rơi xuống làm tôi giật bắn mình.
“Sao anh lại tới đây?”
“Triệu Bồi bảo anh tới xem có giúp được gì không, còn nấu cho bọn em ít canh để anh mang đi nữa, trời lạnh thế này, uống canh vào, ấm bụng lắm đấy!”. Ngụy Tử Lộ đưa cho tôi một chiếc cặp lồng to.
“Cám ơn nhé!”. Lâm Sở nhanh nhảu đỡ lấy.
“Dạo này hai người ổn chứ?”. Tôi hỏi.
“Cô ấy sắp vào viện chờ sinh. Anh nhớ lại được gần hết rồi. Xin lỗi em!”. Ngụy Tử Lộ gập người xuống. “Tại anh mà con em…”
“Em không thể nói là chuyện này không liên quan tới anh, cũng chẳng thể quy kết trách nhiệm cho anh được. Việc đã qua rồi thì để nó qua đi!”. Tôi nhìn vào mắt anh ấy. Bên ngoài chợt vọng tới tiếng thét đầy phẫn nộ của A Mông.
“Sao thế?”. Ngụy Tử Lộ định chạy ra.
“Không sao đâu, cứ để Lý Triển Bằng tự làm tự chịu, ai bảo anh ấy dám lừa A Mông là mìn