Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341697

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1697 lượt.

ột bữa thịnh soạn, vừa mới bê thức ăn lên thì bị cô ấy gọi dậy.
“Mình có Domperidone[1'>, cậu có uống không?” Tôi bảo.
[1'> Thuốc chống nôn.
“OK, mình sẽ thử xem thế nào!” Cô ấy bắt tôi đi tìm thuốc còn mình thì nằm lên giường của tôi.
Nhưng khi tôi tìm được hộp thuốc thì chẳng còn viên nào cả, trong ấy toàn là băng dính. Có lẽ ông trời sợ chúng tôi phạm sai lầm, nếu đứa trẻ bị chết bởi tay tôi, chắc Lý Triển Bằng giết tôi mất.
Sau đó, A Mông và Lý Triển Bằng phải đi làm thủ tục đăng ký kết hôn. Lúc ấy, tôi cũng đi cùng, ra khỏi cửa, A Mông còn giơ tờ đăng ký lên xem.
“Đấy không phải là tiền, không sợ đồ giả đâu!” Tôi cười to.
“Không phải, chỉ là mình không hiểu, ký vào tờ giấy này là chúng mình đã thành vợ chồng hợp pháp sao? Gương mặt cô ấy hiện rõ vẻ u ám, tôi nghĩ nếu không có đứa con này, chắc cô ấy không bao giờ chịu cưới sớm như vậy.
Năm tháng sau, chúng tôi tốt nghiệp, còn nhớ ngày đó, A Mông mặc nột chiếc áo rất rộng, vốn không thể nhìn thấy rõ bụng, nhưng thật không may khiến bụng A Mông bị lộ ra ngoài, thế là mọi người trong lớp như gặp chuyện lớn vậy, liên tục liếc trộm cái bụng của cô ấy.
“Nhìn gì mà nhìn? Người ta béo chút không được sao?” Trán lấm tấm mồ hôi, Lý Triển Bằng kéo áo của A Mông xuống.
Đến lúc nghỉ hè, cô ấy không liên lạc với chúng tôi nữa, ngày nào cũng ở nhà dưỡng thai, lần tiếp theo tôi gặp A Mông là khi cô ấy sắp sinh, Lý Triển Bằng khóc lóc, gọi điện cho tôi.
Lúc sắp vào phòng sinh, cô ấy vẫn nắm chặt lấy tay tôi, nói thế nào cũng không chịu buông, mãi mới thốt ra được một câu: “Mình sẽ không chết ở đây chứ?”, khiến tôi lộn cả ruột.
Hôm đó, tất cả chúng tôi đều tới. Lâm Sở, Trần Lộ, Dương Siêu, Ngụy Tử Lộ và Lý Triển Bằng, mọi người thay nhau đứng chờ ngoài cửa, không ai dám bước vào.
“Á!” Trong phòng hộ sinh có khoảng ba sản phụ nhưng nghe giọng A Mông là rõ nhất, hại Trần Lộ đứng tái mặt ở bên ngoài, nói rằng sau này sẽ không bao giờ sinh em bé.
“Hay là chúng ta cử ai đó vào trong xem sao?” Ngụy Tử Lộ đưa ra ý kiến.
“Cậu đi đi!” Lý Triển Bằng bảo. Anh ấy không dám vào, từ lúc đến đây, anh chàng cứ lắp ba lắp bắp.
“Đó có phải vợ tớ đâu!” Dương Siêu cũng không chịu.
“Lâm Sở, cậu vào nhé!” Tôi bảo Lâm Sở.
“Có gì đâu chứ, vào thì vào!” Lâm Sở tỏ vẻ không sợ gì cả, hùng dũng tiến vào, nhưng khi đi đến cửa thì đột ngột dừng lại hỏi: “Không phải mình sẽ bị dính máu khắp người đấy chứ?”
“Không nghiêm trọng đến thế đâu” Lý Triển Bằng sắp khóc đến nơi, một mực kéo tay tôi. “Thẩm Ngư, anh xin em, em cũng vào đó đi!”
Phòng sinh không khác gì nhà tắm, chắc là để giữ vệ sinh nên tất cả đều được làm bằng sứ, A Mông đang nằm trên một chiếc giường, bám chặt lấy tay vịn, lúc đó, chúng tôi nghĩ là sẽ đau lắm nên bảo cô ấy mổ đi cho xong, nhưng cô ấy tự đẻ, đúng là tự mình hại mình.
“Á!!!” Tóc cô ấy đã tung ra hết, trán ướt đẫm mồ hôi.
“Lâm… Lâm Sở! Cậu lên trước đi, an ủi cô ấy đi!” Tôi cứ thế đẩy Lâm Sở lên, trong khi vẫn nghe thấy tiếng giày cô ấy miết xuống đất.
“Không phải khách khí, cậu lên trước đi!” Lâm Sở tránh sang một bên khiến tôi mất đà, lao về phía trước.
“Á!!!” A Mông hét toáng lên, mặt mũi trắng bệch, làm tôi với Lâm Sở sợ quá, chạy vọt ra ngoài.
Mấy tiếng sau, A Mông mới sinh, đứa bé được đặt bên cạnh, mặt cô ấy tuy vẫn xanh xao nhưng có vẻ rất hạnh phúc.
“Là con trai đúng không? Mình biết ngay mà” Mắt cô ấy sáng lên, tràn ngập tình mẫu tử ấm áp, đúng là rất cảm động.
Lúc còn ở cữ, A Mông có hẳn hai bảo mẫu phục vụ, ngoài mẹ chồng thường trực, Lý Triển Bằng cũng ở nhà hầu hạ, những ngày tháng đó, cô ấy chẳng khác gì lão phật gia. Hết ở cữ, không những chế độ đãi ngộ bị giảm đi đáng kể mà còn phải tự mình dọn dẹp phòng, vệ sinh nhà cửa, vậy nên, A Mông rất khó chịu, tìm tôi kể khổ không dưới một lần.






8.
“Em quen Triệu Bồi phải không?” Bác sĩ tâm lý của tôi đột nhiên hỏi.
“Vâng ạ, em có quen.”
“Vậy thì chị nghĩ chị nên nói cho em biết, bệnh của Triệu Bồi là từ em mà ra đấy.”
Bác sĩ nói rằng bệnh của Triệu Bồi không có nguyên nhân nào khác mà chỉ vì xấu hổ với tôi. Kỳ thực, Triệu Bồi là một người phụ nữ vượt trội, chị ta có một thứ ma lực mà người khác không có, đó là tấm lòng đại lượng, khoan dung với những khuyết điểm của người khác, tôi thậm chí còn không thể hận chị ta.
“Đừng nghe lời Trần Lộ, dạo này cậu ấy điên rồi!” A Mông vừa lái xe vừa nói. Tôi đang bế bé mập nhà cô ấy, hôm nay phải đưa nó đi tiêm, Lý Triển Bằng đã đến bệnh viện lấy số trước rồi.
Đột nhiên A Mông dừng xe lại, thần bí hỏi tôi: “Cậu có biết thế nào là hồn không?”
“Cái gì?” Câu hỏi ấy khiến tôi không kịp phản ứng.
Con trai A Mông dạo này buổi tối rất hay bị giật mình. Mấy người già bảo nó bị lạc hồn, phải gọi hồn về, như vậy thì nó mới không khóc nữa. A Mông lo đến tái cả mặt, hỏi bao nhiêu người nhưng chẳng ai biết “gọi hồn” thế nào. A Mông và Triển Bằng tuy bình thường suốt ngày cãi cọ nhưng trong những chuyện liên quan đến con cái t