XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341961

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1961 lượt.

mà, anh rất cung kính tiễn cô ấy chứ không dám làm gì thất lễ đâu, trước lúc đi, cô ấy còn cảm động đến nỗi suýt rơi nước mắt đấy!” Cố Đại Hải bắt chước lại điệu bộ của A Mông cho tôi xem.
24.
“Tiểu Ngư! Em có hàng chuyển phát nhanh đấy!” Anh Trần hớt hải chạy vào bảo tôi.
Vừa ra tới cửa, tôi đã hiểu tại sao mọi người lại xôn xao đến thế. Trước cửa có một chú hề, trên tay còn cầm một bó hoa tươi và cái túi gì đó nữa.
“Chị Tiểu Ngư phải không ạ?” Chú hề đó cất giọng hỏi tôi.
“Ơ… vâng” Tôi ngạc nhiên trả lời.
“Tốt quá!” Chú hề đưa cho tôi bó hoa và cái túi, sau đó rút từ trong cặp ra một mảnh card nhỏ, đọc to: “Sau đây mà món quà mà quý ngài Cố Đại Hải tặng chị… Vợ yêu, vợ yêu, anh yêu em, a di đà Phật, cầu chúc cho em…”
“Tiểu Ngư à, chồng cậu vui thật đấy nhỉ!”
“Tiểu Ngư, hay đấy, có khi sau này anh cũng sẽ làm như thế với vợ anh.”
“Chúc mừng chị Tiểu Ngư nhé, ấn tượng thật đấy!”
Trên đường về, có rất nhiều người chào hỏi tôi, hại tôi suýt chút nữa phải che mặt lại mà đi.
“Này, Cố Đại Hải, anh làm em xấu hổ lắm đó, biết không hả?” Tôi bào khi nghe điện thoại của Cố Đại Hải rồi mở chiếc túi anh ấy nhờ chú hề đem đến tặng, trong đó là một chiếc nhẫn kim cương 1,5 cara kiểu mới nhất, mà số lượng bán ra có hạn, đúng 999 chiếc.
“He he, thấy anh giỏi không? Nếu không bận họp thì anh đã tự mình tới đó để tặng em rồi.” Anh ấy còn sung sướng cười “he he” trong điện thoại nữa chứ.
“Sao tự nhiên anh lại nghĩ tới việc mua nhẫn thế?”
“Coi như anh cưới em thêm một lần nữa, đương nhiên là phải chuẩn bị thật chu đáo rồi” Giọng anh ấy có vẻ rất vui mừng.
“Gì cơ, cưới lần nữa sao? Hay là chúng ta yêu nhau lại nhỉ? Em sẽ kiếm thêm một tình địch để tranh giành anh, em cũng muốn thưởng thức mùi vị bị người khác tranh cướp một chút” Tôi đã tưởng tưởng ra khuôn mặt đắc ý của Cố Đại Hải rồi.
“Cái gì? Ôi chà…” Cố Đại Hải vẫn chưa nói hết câu thì tôi đã nghe “bốp” một cái, rồi tiếng cô thư ký kêu ầm lên trong điện thoại.
“A lô? A lô? Sao thê?” Tôi lo lắng, hét lên.
“A lô, chị dâu à, Tổng giám đốc Cố bị ngã khỏi ghế rồi…” Cô em thư ký chắc phải chuẩn bị tâm lý kỹ càng lắm mới dám nghe điện thoại của tôi.
Đúng thật là…! Những người đen đủi thì mới chạm vào nước đá là đã bị buốt răng ngay rồi, Cố Đại Hải ngã chút xíu thôi đã phải đưa vào bệnh viện vì bị rạn xương, lại rạn đúng đốt xương cụt nữa chứ. Giờ anh ấy chỉ có thể từ từ ngồi xuống, sau đó quay người sang một bên thôi.
Mẹ của Cố Đại Hải vội vàng đến bệnh viện, liên tục kêu ca khiến tôi thấy hơi khó chịu, người không biết lại tưởng chồng tôi bị tàn phế thật.
“Tiểu Ngư à, lần sau con phải cẩn thận hơn nhé, con xem, lần này chồng con bị ngã suýt chút nữa thành tàn phế rồi đấy!” Mẹ Cố Đại Hải đang lo lắng xoa lưng cho cậu con trai yêu quý, không quên nhắc nhở tôi.
“Vâng ạ, con biết rồi” Tôi vừa nói vừa sửa lại ga trải giường, thật sự muốn đấm cho cái bụng bia của Cố Đại Hải một phát. Cái gì mà suýt nữa thì tàn phế? Chẳng qua chỉ bị thương tí tẹo thôi chứ có gì to tát đâu, có khi là vị con trai của mẹ bị thiếu can xi đấy chứ!
Phải mất một lúc lâu, tôi mới thuyết phục được mẹ chồng về nhà. Bà ấy có vẻ hài lòng, còn tôi thì đau khổ khôn nguôi. Dường như câu nào của mẹ chồng cũng đang ám chỉ tôi vậy, rõ ràng là có ý đổ lỗi cho tôi không lo cho Đại Hải tử tế, lại còn dặn dò tôi phải nghỉ làm mấy ngày để ở nhà chăm sóc anh ấy nữa.
“Em xem này, thâm tím hết rồi!” Nhìn thấy tôi bước vào, Cố Đại Hải lại bắt đầu giả vờ đau.
“Đáng đời anh!” Tôi còn bồi thêm một cái tát nhẹ vào đầu anh ấy nữa.
“Em làm gì vậy? Mẹ anh cũng chỉ nói có mấy câu thôi mà!” Cố Đại Hải tỏ ra ấm ức.
“Đồ khốn! Mẹ anh bắt em xin nghỉ ở nhà chăm sóc anh đấy, suýt nữa còn bảo em thôi việc luôn cho xong!” Tôi giũ mạnh cái khăn lông đang đặt trên gối. “Em nói cho anh biết nhé, muốn em xin nghỉ chỉ có một trường hợp thôi, nghỉ để lo tang lễ cho anh!”
25.
Tự nhiên nhớ ra là lâu lắm rồi mình không tới thăm A Mông, thế nên ngay sau khi ở bệnh viện ra, tôi liền đi tới nhà cô ấy.
A Mông cứ lấm la lấm lét nhìn tôi.
“Cậu sao thế? Điên à?” Tôi chỉ muốn cởi giày ra, phi cho cô ấy một phát.
“Mình sợ cậu trách mình. Nếu không phải tại mình thì cậu và Cố Đại Hải đã không cãi nhau rồi”. A Mông giải thích. Tôi đến chết mất. Hóa ra cô ấy tỏ vẻ kỳ lạ như thế là vì chuyện này.
Sau hôm đó, hễ có thời gian rảnh là tôi lại rủ A Mông đi chơi. Cô ấy bảo phải đi tiêu tiền, mua sắm để lấy lại cân bằng. A Mông là người như vậy đấy, cứ không vui là lại muốn tiêu tiền đề tìm chút an ủi, đã thế còn rất thích mời người khác tham gia các buổi tiệc đứng nữa.
A Mông đang chăm chú ăn kem, nãy giờ cô ấy đã ăn hết hai hộp rồi. “Dạo này Lý Triển Bằng có tới tìm cậu không?”
“Tìm mình để mình cho chết hả?” Đang ở cùng A Mông như thế này thì có điên mớ dám gặp anh ta. Tôi đâu có ngốc chứ!
“À, không có gì, mình chỉ hỏi thế thôi mà” A Mông có vẻ không để tâm
Sau này, tôi mới biết, thì ra Lý Triển Bằng đã mất tích được hơn một tuần rồi. Trong lòng A Mông đương