Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341709

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1709 lượt.

ổi lớn như vậy thì có lẽ tôi và Lâm Sở sẽ không đi nữa…
Nhà Lâm Sở ở ngôi làng xa nhất phía Đông Bắc, nơi đây vẫn còn giữ nguyên nếp sống thuần nông. Người Đông Bắc nhiệt tình, hay nói thẳng nói thật. Tôi thực sự mong mình có thể sống cả đời ở đây vì như thế sẽ chẳng phải bon chen, lo lắng gì, cuộc sống rất thuần khiết, nhẹ nhàng, giống như là nước vậy.
“Tiểu Sở, sao con về nhà mà không báo trước cho mẹ một tiếng?” Mẹ cô ấy vửa trách vừa cầm túi giúp chúng tôi. Trông bác ấy còn rất khỏe mạnh, ngày trước, có lần tôi đã nghe Lâm Sở kể là ở làng cô ấy, bất kể già trẻ gái trai, ai cũng phải xuống đồng làm ruộng, trừ khi già quá không bước nổi hoặc là người chết thì mới không làm thôi.
“Bác ơi, bác không phải làm đâu, bác cứ để kể bọn con!” Tôi vội vàng giành lấy ấm trà.
“Ôi, Tiểu Ngư đúng là ngoan ngoãn nhất! Tiếc là con đã cưới rồi, chứ không, thế nào bác cũng giới thiệu cho con một người chồng tốt!” Mẹ Lâm Sở rất quý tôi, mấy lần muốn nhận tôi làm con nuôi rồi.
“Mẹ, mẹ nói gì thế, chồng của Tiểu Ngư tuyệt vời lắm đấy!” Lâm Sở vừa cười vừa nhấc ấm trà lên rót nước.
20.
Dạo này, trào lưu các ông chồng có bồ nhí ở bên ngoài càng lúc càng thịnh nên để đề phòng Cố Đại Hải, thỉnh thoảng tôi phải gọi điện thoại về nhà kiểm tra. Một lúc lâu sau, anh ấy mới nhấc máy, làm tôi suýt nữa thì tắt điện thoại trước.
“Anh đang ở cùng bồ đấy hả? Đã mặc quần chưa thế?” Nghe thấy cả tiếng anh ấy thở gấp gáp, tôi gắt.
“Vừa mặc rồi” Anh ấy bực mình bảo. Tự nhiên tôi thấy tóc mình dựng ngược cả lên, cái này gọi là tức quá đây mà.
“Ồ, giỏi nhỉ? Thế bồ của anh thì sao?” Tôi nén giận lại, hỏi.
“Đang ở ngoài ban công, anh vừa nhốt vào trong lồng rồi…” Anh ấy đắc ý cười phá lên, chẳng khác gì con gà mái mẹ, người nào không biết lại còn tưởng anh ấy không biết bị trúng độc rồi cũng nên.
“Hả?”
“Bồ của anh tên là Bội Bội, anh mới tắm cho nó xong, bị ướt hết cả người, còn bị nó cắn cho một phát nữa.”
“Đáng đời! Giá nó cắn chết anh luôn đi có phải tốt hơn không! Đồ lưu manh, lại còn tắm chung nữa!” Tôi cười đau cả bụng.
Mấy ngày liền, tôi với Lâm Sở cứ phải “diễn kịch” cho mọi người xem, tôi còn giả vờ khuyên cô ấy kết hôn đi, làm cô ấy tức đến tím tái cả mặt.
Nửa đêm hôm đó, tôi bị cuộc điện thoại của A Mông làm cho tỉnh giấc. “Mình sẽ giết con hồ ly tinh đó!” A Mông khóc ầm ĩ trong điện thoại.
“Bĩnh tĩnh đã nào! Cậu nói từ từ thôi!” Tôi bảo.
Nghe A Mông nức nở một hồi, tôi mới hiểu đầu đuôi câu chuyện. Lý Triển Bằng và cô diễn viên kia đã lên giường với nhau. Lý Triển Bằng muốn giúp cô ta trở thành diễn viên nổi tiếng để đền bù thiệt hại nên mới tới tìm tôi, nhưng cô diễn viên này cũng chẳng vừa, mấy hôm trước tới tận cửa nhà để tìm A Mông. Chẳng biết cô ta có nhắc đến chuyện lần trước ăn cơm cùng vợ chồng tôi với A Mông không nữa, cô ta mà nói, chắc tôi có nhảy xuống song Hoàng Hà cũng không rửa hết tội mất.
“Đi cẩn thận nhé!” Lâm Sở bảo. Cố Đại Hải lái xe tới đón tôi về, Lâm Sở đứng ở cổng làng tiễn chúng tôi.
21.
Đường đi rất vắng vẻ, tôi và Cố Đại Hải vừa lái xe vừa đùa với nhau, đúng lúc ra đến đường cao tốc Kinh Thạch thì bất ngờ tông vào một chiếc xe con khác.
Tôi ngồi trong xe, day day thái dương, cú va đập đó khiến cho trong đầu tôi đột nhiên hiện lên một hình ảnh mơ hồ, đó là một gương mặt phụ nữ rất quen nhưng tôi lại không thể nhớ rõ.
“Em không sao chứ?”
“Sao cơ ạ? À, không sao đâu” Tôi bảo. Nhưng Cố Đại Hải vẫn hết sức lo lắng.
Hôm sau, tôi đến tìm Lý Triển Bằng. Anh ấy gầy đi nhiều, chẳng biết là vì lo sợphải ly hôn hay là do mong ly hôn mà không được. Anh ấy đau khổ kể cho tôi nghe mọi chuyện.
Hôm đó là buổi kỷ niệm thường niên của công ty Lý Triển Bằng, vốn dĩ là một ngày tốt lành. Trùng hợp thế nào mà ai cũng có đôi có cặp cả, chỉ còn thừa ra Lý Triển Bằng và Hứa Lâm Lâm. Không thể phủ nhận rằng Lý Triển Bằng là người rất cảm tính, hôm ấy, anh chàng uống khá nhiều rượu, tới khi buổi tiệc kết thúc thì cũng chân đăm đá chân chiêu rồi. Mọi người đều sợ phiền phức nên đi hết cả, chỉ còn mỗi Hứa Lâm Lâm ở lại hầu hạ tên say rượu này. Người ta vốn liễu yếu đào tơ như thế nên đành phải đưa giám đốc họ Lý vào khách sạn gần đó.
Những việc sau đó anh ấy không kể lại rõ ràng nên cũng chẳng biết là Lý Triển Bằng ăn hiếp Hứa Lâm Lâm hay Hứa Lâm Lâm ăn hiếp anh ấy nữa.






Mấy ngày sau, A Mông quyết định tới nhà chúng tôi ở vì Lý Triển Bằng ngày nào cũng đến nhà tìm cô ấy.
Nhưng việc cô ấy đến đã làm đảo lộn hoàn toàn cuộc sống bình thường của tôi và Cố Đại hải. “Chồng yêu, ngoan nào! Anh ra ngủ ngoài ghế sô pha đi, mấy hôm nữa, em sẽ bảo cô ấy đi mà!” Tôi xoa xoa cái bụng bự vì bia của Cố Đại Hải.
“Còn lâu! Anh không ngủ bên ngoài đâu! Đã mấy hôm anh không gặp em rồi đấy!” Anh ấy ôm chặt lấy eo tôi.
“Ngoan nào! A Mông đang ở đây đấy! Nhỡ để cô ấy thấy thì ngại lắm” Tôi gỡ tay Cố Đại Hải ra rồi đưa chăn gối cho anh ấy.
Tôi đã cố gắng hết sức để giữ bầu không khí thuận hòa trong nh


Pair of Vintage Old School Fru