Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341714
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1714 lượt.
à nhưng cuối cũng vẫn xảy ra chuyện. Giờ thì tôi đã thấu hiểu nỗi khổ của Lý Triển Bằng khi phải đứng giữa mẹ anh ấy và A Mông, anh ấy không thể nào đắc tội với cả hai mà đương nhiên cũng chẳng muốn đắc tội với ai cả. Nhưng hai người kia thì không nghĩ như vậy, ai cũng cố gắng lôi kéo bằng được Triển Bằng về phía mình, coi anh ấy chẳng khác gì đứa trẻ con.
Nghĩ lại, tôi vốn không thể tưởng tượng được rằng Cố Đại Hải lại dám ra tay đánh tôi nên lúc đó, tôi mới ngây người ra… “Cố Đại Hải, anh là đồ khốn nạn!” Tôi liền chạy ra khỏi nhà, lao ra ngoài đường cái. Tôi chẳng mang theo gì cả. Xem ra bây giờ, tôi sẽ phải tự mình đi bộ về nhà bố mẹ rồi. Tôi ngẩng mặt nhìn lên trời, những vì sao đang thi nhau lấp lánh, còn sáng hơn tất cả những ngôi sao lúc tôi ôm Bội Bội ra ban công ngắm nhìn.
“Sao em lại ở đây?” Một chiếc xe dừng lại.
“Sao lại là anh?” Tôi hết sức ngạc nhiên.
Ngụy Tử Lộ xuất hiện ngay trước mắt tôi. Tôi đột nhiên không biết phải làm gì nữa, chỉ nhớ lại như in mùa đông năm đó, trời cũng lạnh thế này, cũng vào khoảng thời gian cuối ngày như bây giờ, Ngụy Tử Lộ đã tìm thấy tôi. Cũng không hiểu sao mà chỉ có anh ấy mới tìm được tôi.
Đấy là năm mà tôi nghịch ngợm nhất. Tôi với mẹ hồi ấy giống như nước với lửa vậy. Chẳng còn nhớ rõ lần ấy là vì lý do gì mà tôi và mẹ đã cãi nhau một trận rất lớn rồi tôi bỏ nhà đi, vừa đi vừa khóc, cuối cùng chẳng biết mình đang ở đâu nữa. Trên người tôi không có một đồng, lại còn gặp phải mấy tên lưu manh. Khi đó, Ngụy Tử Lộ đã xuất hiện trước mặt tôi như một vị cứu tinh. Anh ấy bị đám lưu manh đánh cho một trận nhừ tử, đầu chảy đầy máu những vẫn cố sống cố chết bảo vệ tôi…
“Tiểu Ngư, Tiểu Ngư! Em sao thế?’ Ngụy Tử Lộ lo lắng gọi tên tôi. Mắt tôi đột nhiên hoa lên rồi tôi chẳng còn biết gì nữa.
Khi mở mắt ra, tôi thấy mình đã ở trong một khách sạn. Ngụy Tử Lộ đang ngủ gục ở cạnh giường, tay anh ấy vẫn nắm lấy bàn tay tôi.
“Em tỉnh rồi à?” Tôi mới hơi động đậy, anh ấy đã tỉnh, có vẻ vui mừng hỏi tôi.
“Đây là đâu?”
“À, anh xin lỗi! Anh thấy em bị ngất khi đi trên đường nên chỉ đưa được em vào khách sạn này thôi” Ngụy Tử Lộ ngại ngùng cúi đầu.
“Em phải về nhà đây” Tôi nghĩ một chút rồi đứng dậy, chuẩn bị rời khỏi đó.
“Để anh đưa em đi! Hình như em chẳng mang theo gì cả” Ngụy Tử Lộ bảo. Anh ấy vốn nổi tiếng cẩn thận, trước đây, đi học cần mang sách gì hay lúc thi phải có tài liệu gì, anh ấy đều âm thầm đưa cho chúng tôi.
Về tới nhà bố mẹ mình, tôi cảm ơn Ngụy Tử Lộ rồi quay người bước vào thang máy, đến trước cửa nhà thì gặp Cố Đại Hải.
“Anh đến đây làm gì?” Tôi lạnh lùng nhìn Cố Đại Hải.
“Anh… Vợ của anh à, là do anh đã uống nhiều quá, xin lỗi em!” Cố Đại Hải nhìn tôi, ánh mắt anh ấy có vẻ hối lỗi.
“Có lẽ tôi đã sai lầm ngay từ đầu, tôi không nên kết hôn với anh mới đúng” Tôi cảm thấy mắt mình ráo hoảnh, xem ra tôi không thể khóc nổi nữa rồi.
“Không! Không! Em à, là anh đã sai! Anh xin lỗi em mà!” Cố Đại Hải đột nhiên ôm chầm lấy tôi mà khóc ầm ĩ như một đứa trẻ.
23.
“Tiểu Ngư à, hay con về nhà đi!” Mẹ tôi bảo. Từ lúc đuổi Cố Đại Hải về, tôi cứ ở mãi nhà bố mẹ, đến hôm nay đã được một tuần rồi.
“Con nghe mẹ đi!” Mẹ đỡ tôi dậy. “Mẹ biết con đã chịu nhiều ấm ức, ở nhà, bố mẹ còn chưa nỡ đánh con lấy một cái, nhưng có phải là con không sai đâu!”
“Con không nói là con không sai, nhưng anh ta cũng không nên đánh con như thế!” Tôi ôm lấy mẹ, gần đây mẹ tôi hơi phát tướng, bụng đã thêm mấy ngấn rồi, mấy hôm trước tôi còn cười, bảo mẹ nhìn giống quả táo tàu, bây giờ mới thấy ôm mẹ thế này rất dễ chịu.
“Con không còn là trẻ con nữa! Trong nhà không phải chỉ có mình con mà còn có cả Cố Đại Hải, con mời bạn bè đến nhà thì không sao nhưng phải có chừng mực một chút! Cố Đại Hải cũng phải sống cuộc sống của nó nữa, đúng không nào?” Mẹ vỗ nhẹ vào lưng tôi như những lúc dỗ tôi ngủ hồi nhỏ.
“Nhưng giờ con đã về đây rồi, mẹ bảo con làm sao quay lại được chứ?” Tôi nằm trong lòng mẹ y như Bội Bội hay nằm trong lòng tôi vậy.
“Ngốc nào, chỉ cần tìm lý do là được chứ gì?”
“A lo, Đại Hải hả? Là mẹ đây!” Tôi cùng mẹ ra ngoài phòng khách. Tôi ngồi bên cạnh, nghe mẹ nói chuyện điện thoại.
“Thực ra việc này bố mẹ cũng không muốn can dự vào, nhưng mà con làm vậy là không đúng, Tiểu Ngư vốn được nuông chiều từ bé, chưa ai dám động vào nó, vậy mà con lại…”
“Vâng, vâng! Tất cả là do con sai ạ! Mẹ, mẹ khuyên Tiểu Ngư giúp con với, con đã sai rồi”. Tôi nghe anh ấy cố gắng giải thích mà không nhịn nổi cười. Đáng đời! Lẽ ra mẹ tôi phải dọa anh sợ chết luôn mới đúng!
“Con biết thế là được rồi!” Mẹ ra hiệu cho tôi không được làm ồn. “Thế này đi, hôm nay con hãy tới đón Tiểu Ngư về nhà, hai vợ chồng trẻ cãi nhau thì có gì đâu mà phải làm to chuyện chứ?”
Tôi vừa về đến nhà, Bội Bội đã nhảy ngay lên lòng tôi nằm. Nó giương đôi mắt tròn xoe nhìn tôi.
“Em xem, Bội Bội nhớ em nên đã gầy đi rồi đấy!” Cố Đại Hải vuốt ve Bội Bội.
“A Mông đâu?” Tôi giả bộ không quan tâm, hỏi anh ấy.
“Cô ấy được Lý Triển Bằng tới đón đi rồi. Thật