Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341708

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1708 lượt.


Bố mẹ tôi giờ cũng có tuổi rồi, họ bảo rằng những ngày tháng đó thật đáng nhớ biết bao. Hai người thường nói tại già rồi nên hay nhớ lại những chuyện cũ. Tôi nghĩ mình nên đối xử với bố mẹ tốt hơn, chẳng phải vì điều gì to tát cả mà vì những phiền phức mà tôi đã gây ra cho họ.
Lý Triển Bằng gọi điện thoại, mời tôi đi ăn rồi nhờ tôi tìm cho cô bé diễn viên mà anh thuê một đạo diễn tốt, bảo tôi cố gắng giúp vì cô ấy thực sự muốn được đóng phim, mà người ta diễn kịch giúp anh ấy lâu như vậy rồi.
“Em đang tự hỏi tại sao bỗng dưng anh lại trượng nghĩa như vậy? Chẳng giống với đồ lưu manh giả nhân giả nghĩa ngày trước gì cả!”
“Ôi, câu này thì anh không muốn nghe đâu, ai bảo là anh không trượng nghĩa chứ?” Lý Triển Bằng cười híp mắt, trông chẳng khác gì một tên thái giám.
“Chết tiệt! Anh có bao giờ là người tử tế đâu!” Tôi dựa lưng vào thành ghế. “Nói đi, có phải anh với con bé diễn viên kia phim giả tình thật rồi đúng không?”
“Vớ vẩn! Anh là người đã có gia đình rồi!” Lý Triển Bằng gân cổ lên cãi.
“Chẳng phải anh định ly hôn đấy sao?” Tôi được đả trêu đùa tiếp.
“Cái đó thì… Ôi giời, thôi, mau ăn đi! Suốt ngày trêu chọc người khác, em chưa thấy chán hả?” Anh ấy bắt đầu cuống lên.
Bữa cơm hôm ấy khá náo nhiệt, khoảng nửa tiếng sau đó, Cố Đại Hải tới ăn cùng chúng tôi, lúc sau, Hứa Lâm Lâm cũng tới, đưa tài liệu gì đó cho Lý Triển Bằng, chúng tôi bảo cô ấy ngồi ăn luôn. Lúc ăn, Hứa Lâm Lâm không ngừng cảm ơn tôi, đúng là một cô bé khiến người khác phải quý mến, hết sức dịu dàng, dễ thương. A Mông thì việc gì cũng mang bạo lực ra giải quyết. Ở nhà họ, so về thực lực hay võ lực, Lý Triển Bằng đều chịu thua A Mông một bậc.
“A lô, tổng giám đốc Triệu phải không ạ? Ôi, ông đã quên tôi rồi sao?” Cố Đại Hải cười tươi như hoa khi gọi điện thoại.
“Cố Đại Hải nhà em bận rộn quá nhỉ? Cậu ấy đúng là giòi thật, lao vào kiếm tiền để em tiêu!” Lý Triển Bằng nháy mắt nhìn tôi.
“Xì! Suốt ngày chỉ lo làm ăn. Thế nào cũng có ngày em vứt ngay cái điện thoại ra ngoài bãi rác!” Tôi đang bóc tôm, ngón tay dính đầy mỡ.
“Cái này thì không nên đâu! Đừng có vì một phút nông nổi mà hủy hoại tiền tài cả đời chứ!”
“Nông nổi cái đầu anh ấy!” Tôi vớ ngay một con tôm to tướng phi qua chỗ Lý Triển Bằng, bộ vest mới tinh của anh ấy bị tôi làm cho dính đầy dầu mỡ.
Cộc cộc cộc… Từ ngoài cửa vang lên tiếng giày cao gót gõ xuống sàn.
“Chết rồi!” Cố Đại Hải bám chặt lấy cạnh bàn. “Lữ… Tiểu Mông! Anh vừa gặp cô ấy ngoài sảnh, cô ấy bảo đang tìm em đấy.”
Cố Đại Hải chưa nói dứt câu thì chúng tôi nghe thấy giọng A Mông nói chuyện điện thoại ở bên ngoài nhà hàng vọng vào. Nếu không có cú điện thoại đó cản trở, chắc cô ấy đã kịp xông vào đây rồi.
“Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?” Lý Triển Bằng lo sợ, cứ giật giật cái cà vạt trên cổ.
“Sao mà phải lo lắng thế?” Tôi bảo rồi mở hé cửa sổ phòng ăn. Phía sau nhà hàng này có một con hẻm nhỏ. “Nhày qua cửa sổ đi! Mau lên!” Tôi nhấc vội cái cặp của Lý Triển Bằng, vứt ra ngoài.
“Được! Được!” Lý Triển Bằng cũng vội vàng kéo Hứa Lâm Lâm đứng dậy.
“Tổng giám đốc Lý, tôi…” Hôm nay, Hứa Lâm Lâm mặc một bộ váy bó, không thể nhấc chân lên cao được.
“Phải lo cứu mạng mình trước đã! Lát nữa tôi sẽ mua cho cô bộ đồ mới!” Lý Triển Bằng chẳng sợ trời sợ đất gì, tóm ngay lấy váy Hứa Lâm Lâm, kéo một phát rách toạc luôn.
“Này, hai vợ chồng sung sướng thật đấy nhỉ” A Mông hung hổ đẩy cửa vào chẳng thèm khách sáo gõ cửa gì nữa.
19.
Mới đó mà đã một tháng kể từ lúc Lâm Sở làm thụ tinh nhân tạo, mọi chuyện vẫn ổn nên mọi người rủ nhau tới chúc mừng cô ấy.
Thời gian trôi qua nhanh thật! Chẳng bao lâu nữa, sẽ có một đứa trẻ ra đời. A Mông vui mừng hớn hở, cô ấy chỉ mong Lâm Sở sẽ sinh một bé gái rồi coi nó như một đứa con dâu gả khoán, nuôi từ bé luôn. Thế nhưng, sau khi tôi kể cho cô ấy nghe chuyện của ông anh Thẩm Lãng với An Nguyệt thì cô ấy đã bỏ ngay ý định xấu xa đó.
Tôi thấy Lâm Sở không được vui lắm, liền hỏi: “Cậu sao thế?”
“Không sao, chỉ là mình rất muốn về quê”. Cô ấy ngắm những vì sao ngoài cửa sổ rồi đưa tay lên xoa bụng. “Sau này, chắc mình chẳng thể về được nữa rồi…”
Nghe cô ấy nói vậy tôi cũng thấy buồn. “Không sao đâu, khi cậu sinh em bé xong, lúc nào muốn về quê thì gửi bọn mình trông giúp được mà”.
“Về quê với mình nhé!” Mắt Lâm Sở đã long lanh nước.
“Vợ yêu, đi đường em phải cẩn thận, không được gặp gì ăn nấy đâu đấy!” Cố Đại Hải luôn miệng nhắc nhở tôi, xem ra còn phiền hà hơn cả mẹ tôi nữa.
“Em biết rồi mà!” Tôi không chịu nổi, phải quát tướng lên. “Sao anh chưa gì đã như ông già thế hả?”
“Không phải, tại anh lo cho em thôi”. Thấy Cố Đại Hải hạ giọng, tôi mới nhận ra mình ghê gớm quá. “Thôi, mọi người về đi!” Tôi ngó đầu ra khỏi cửa xe, bảo.
Cả Cố Đại Hải, Trần Lộ, A Mông, Lý Triển Bằng, Dương Siêu và Thẩm Lãng đều đang đứng bên ngoài, vẫy tay chào chúng tôi. Tuy Nhiên tôi lại thấy lo lắng, linh cảm sắp có chuyện gì đó xảy ra, thực sự không yên tâm chút nào.
Nếu biết trước lần này, chúng tôi sẽ gặp những thay đ


Polly po-cket