Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341742
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1742 lượt.
i một bên kéo A Mông đi.
“Cá kiếc gì chứ? Đã lỗi thời rồi!” A Mông phản đối nhưng đã bị bọn tôi kẹp chặt lôi đi.
“Hụ hụ hụ…” Tôi dựa vào bồn rửa nhà vệ sinh, ho sặc sụa. “Dương Siêu đúng là thất đức, tiêu tiền của lão nương mà cũng không làm đồ ăn tử tế cho lão nương nữa.” Tôi vốc nước lên rửa mặt.
“Hay là cậu có thai rồi?” Lâm Sở đột nhiên hỏi.
“Điên à! Chuyện đó là do Cố Đại Hải mang ra để lừa gã bảo vệ thôi, cậu tin thật hả?” Tôi đá cho cô ấy một cái.
“Không phải đâu! Cậu ấy nói đúng đấy! Bọn mình đã trải qua rồi mà.” A Mông và Lâm Sở dồn tôi vào góc tường.
“Vớ vẩn!” Tôi vẫn không tin.
“Hay đi bệnh viện khám xem sao?” Lâm Sở bồi thêm cho tôi một câu nữa.
Lúc chúng tôi ra ngoài thì mọi người đều đã đi cả, trên sàn chỉ còn lại vũng máu.
“Có chuyện gì thế?” Tôi kéo người phục vụ lại hỏi.
“Ôi, chị đứng nhắc đến nữa! Vừa rồi có một cô gái định tự sát ở đây, trên sàn nhà toàn là máu, chúng em cỏn chẳng dám lau ấy.” Cô bé phục vụ đó sợ đến sắp phát khóc rồi.
“Tôi không muốn sống nữa! Cứ để tôi chết đi!...” Chúng tôi vội vàng chạy tới phòng cấp cứu. Đó là giọng của Trần Lộ, chắc chắn không sai.
“Cô yên lặng chút đi!” Đám y tá đang vây quanh cậu ấy.
“Mình còn chưa muốn chết đâu!” Lâm Sở đẩy đám người đó ra xông vào, tát cho Trần Lộ một cái. Phòng bệnh bỗng nhiên im phăng phắc.
“Mình xin lỗi! Mình xin lỗi các cậu!” Trần Lộ cứ thế ôm lấy Lâm Sở khóc tu tu.
Một lát sau, Dương Siêu từ trong phòng bệnh bước ra.
“Sao rồi?” Chúng tôi lo lắng hỏi.
“Không sao cả. Bác sĩ bảo chỉ cần Trần Lộ tỉnh lại là có thể cho về nhà.” Mắt anh ta đỏ hoe.
“Không sao thì tốt rồi!” A Mông vỗ vai Dương Siêu.
“Sao lại thành ra thế này chứ?” Dương Siêu khuỵu chân, ngồi sụp xuống đất.
“Đừng hỏi cậu ấy vội! Cứ để cậu ấy bình tĩnh lại đã!” Lâm Sở châm thuốc hút nhưng bị cô y tá ngăn lại, đành phải dập đi.
“Hay là chúng ta thay nhau chăm sóc cậu ấy nhé!” A Mông đề nghị.
“Đừng! Cứ để anh! Mọi người đều bận cả mà, hơn nữa, cô ấy…”
“Vậy nếu có chuyện gì, nhớ gọi ngay cho bọn em đấy!” Tôi vỗ vai anh ấy.
Có lẽ… em đã yêu anh rồi!
1.
Gần đây, tôi thấy trong người rất khó chịu, không biết là tại tâm lý hay bị làm sao nữa, lúc nào cũng có cảm giác trong bụng có cái gì đó, đêm nằm ngủ còn mơ thấy mấy đứa trẻ con gọi tôi là mẹ nữa…
“Con có sao không? Sao mẹ thấy con cứ ngủ suốt thế?”. Mẹ Cố Đại Hải theo tôi vào tận giường.
“Dạ, không sao ạ. Chắc tại con hơi mệt thôi”. Vừa nằm xuống, tôi lại bắt đầu thấy khó chịu.
“Từ từ, làm gì mà cậu cuống lên thế, đợi đã!”. Tôi hấp tấp cầm que thử lê, cầu trời cầu Phật đừng có là hai vạch nhé! Tôi thầm khấn trong đầu rồi nhúng que thử vào lọ nước tiểu.
A Mông kêu lên. “Ôi, ông trời đúng là không có mắt…!”. Trên que thử xuất hiện một vạch đỏ, tôi thở phào nhẹ nhõm như vừa thoát ra từ nhà ngục vậy.
“Giờ đã chứng minh là cậu đoán bừa rồi nhé!”. Tôi dương dương tự đắc nhìn cô ấy. “Mình đã bảo là không thể mà, mình mà làm là cẩn thận lắm!”
“Thế nào cũng có ngày cậu dính chưởng!”. A Mông vẫn cố sống cố chết cãi lại. Cô ấy vừa thua cuộc, phải mời tôi đi ăn ở một trong những nhà hàng đắt nhất Bắc Kinh.
2.
A Mông lấy một bát sò đầy rồi vắt chanh vào. “Này, theo cậu thì trong trường hợp nào ngoại tình là hợp lý nhất?”. Câu hỏi của cô ấy làm tôi suýt nữa phun hết đống thức ăn trong miệng ra.
“Cậu nói gì hà?”. Tôi lau miệng. “Ngoại tình thì có cái gì mà hợp với chả lý chứ!”
“Cũng chưa chắc đâu! Tại sao đàn ông con trai cứ uống nhiều rượu vào là dễ ngoại tình còn con gái thì lại không chứ?”. A Mông đá tôi.
Trên đường về nhà, tôi còn cố hỏi lại cô ấy. “Cậu sẽ không ngoại tình đấy chứ hả?”
“Cậu còn ăn nói linh tinh là mình đánh chết luôn đấy!”. A Mông bắt đầu ghê gớm rồi.
“Thôi thôi, mình còn muốn sống thêm mấy năm nữa!”. Tôi vội vàng im miệng. Chắc chắn A Mông đang giấu diếm chuyện gì đó, tôi hiểu tính cô ấy mà.
Đêm đã khuya mà Cố Đại Hải chưa chịu đi ngủ, làm tôi cũng không ngủ được. Anh ấy cứ lải nhải bên cạnh. “Vợ ơi, mình đi viện khám nhé!”
“Đi cái đầu anh ấy!”. Tôi ngồi bật dậy. “Em nói cho anh biết, hôm nay em đã thử rồi, một vạch! Không có gì cả!”
“Thật hả? Một vạch là sao?”. Cố Đại Hải hỏi tôi như một tên ngốc.
“Đi mà hỏi mẹ anh ấy!”. Tôi kéo chăn, cuộn kín người lại.
“Hóa ra là không có gì… thì ra là không có gì… không có gì…”
Một tiếng sau, Cố Đại Hải vẫn lẩm bẩm ngồi bên cái laptop, làm tôi ôm bụng cười ngặt nghẽo trên giường.
“Cười cái gì mà cười! Đáng ghét!”. Cố Đại Hải ấn đầu tôi xuống.
“Ngủ đi! Đừng có mà động đến em!”. Tôi nhắm mắt lại.
“Vợ à, hay là mình hành động luôn nhỉ?”
3.
“Theo những gì mình được biết, hiện giờ rất có khả năng A Mông đang ngoại tình”. Tôi ngồi xuống ghế, nói với Lâm Sở, cô ấy đang thay ống kính ở bên cạnh.
“Cậu ấy lại nói lộ ra cái gì phải không? Đã để cậu biết rồi à?”
Lâm Sở tựa người vào lan can để lấy chỗ dựa, chỉnh ống kinh.
“Cái gì?”. Tôi phun nước vào quần cô