Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341749
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1749 lượt.
ấy.
“Làm gì thế hả? Quần mình mới mua đấy!”. Lâm Sở rút ngay một đống giấy ăn ra rồi lau lấy lau để.
“Ngoại tình! Ngoại tình!”. Tôi quay mặt cô ấy về phía trước.
“Ôi mẹ ơi! Thomas?”
Chúng tôi trông thấy A Mông và Thomas đang khoác tay nhau đi ra từ quán cà phê gần đó, chẳng đứa nào dám tin vào mắt mình nữa. Trước khi quen biết Lý Triển Bằng, A Mông đã từng mơ ước sau này sẽ lấy chồng ngoại quốc, nhưng khi gặp Lý Triển Bằng thì đã từ bỏ ngay ý định đó. Không ngờ ước mơ ngày xưa ấy bây giờ lại trở về, đúng là không thể dễ dàng quên được mà.
“Hôm nay, chúng ta đã nhìn thấy một việc rất khủng khiếp đấy!”. Tôi đã bảo khi cùng Lâm Sở nấp vào một khóm cây giả ở gần chỗ họ, A Mông và Thomas vẫn đang tình tứ với nhau, còn dùng chung một cái ống hút nữa.
“Chuyện này mà để Lý Triển Bằng biết được, chắc anh ấy sẽ tức đến chết mất”. Lâm Sở tỏ ra rất kích động.
“Biết cái gì cơ?”. Giọng Lý Triển Bằng từ phía sau lưng vang tới.
“Mình đang mơ phải không?”. Lâm Sở hỏi tôi.
“Mình không biết.”. Tôi cúi đầu nhìn xuống đất, trông thấy ngay một đôi giầy da đen bóng lộn ở đằng sau.
“Á!”. Cả ba chúng tôi bỗng nhiên cùng hét lên.
“Này! Hai người đang nhìn gì thế?”. Lý Triển Bằng hỏi.
“À! Không có gì đâu!”. Lâm Sở vội vàng nhảy lên, kéo gì lấy cổ Triển Bằng. Rồi chỉ nghe một tiếng “khục”, tiếp đến là một tiếng hét hết sức thảm thiết của Lý Triển Bằng.
“Mạnh thêm một chút nữa là gãy cổ rồi đấy!”. Ông bác sĩ già nắn nắn cổ Lý Triển Bằng như thể đó là một quả dưa hấu.
“Ái! Ái! Bác sĩ nhẹ tay thôi ạ! Đau quá!”. Lý Triển Bằng khóc lóc.
“Xin lỗi nhé!”. Đứng ở bên cạnh, Lâm Sở ngoan ngoãn như một cô vợ hiền, lúc nãy, cô ấy đã “xuất chiêu” hơi quá đà, suýt nữa thì khiến Lý Triển Bằng đi đời rồi. Đến lúc đó, có lẽ A Mông chẳng cần phải ngoại tình gì nữa, cứ đường đường chính chính mà bồ bịch thoải mái thôi.
“Lâm Sở! Em không có thù oán gì với anh đấy chứ?”. Lý Triển Bằng sờ cái cổ đang được bác sĩ nẹp cứng lại, giờ chỉ còn lộ ra nửa khuôn mặt để nhìn chúng tôi.
“Lâm Sở nhất thời kích động thôi, chứ cậu ấy yêu quý anh lắm đấy!”. Tôi nói đỡ cho cô ấy.
“Em đã thấy ai nhất thời kích động mà suýt giết chết con nhà người ta chưa hả?”. Lý Triển Bằng đau đến phát khóc. Vị bác sĩ cũng mạnh tay quá. “Lâm Sở, trong nửa tháng nữa, em có trách nhiệm hầu hạ anh đấy!”
“Được được, em sẽ hầu hạ anh”. Lâm Sở cung cung kính kính đỡ Triển Bằng lên xe. “Tiểu Ngư, cậu đi cùng mình, đưa Lý Triển Bằng về nhà đã nhé!”
“Trời ơi, Lâm Sở, cậu làm cái trò gì thế hả?”. A Mông cứ ôm lấy cái cổ bó bột của Lý Triển Bằng mà khóc.
“Mình sai rồi”. Lâm Sở cúi đầu bảo.
“Chúng mình cũng vì cậu cả đấy”. Suýt nữa tôi đã kể hết mọi chuyện ra.
“Vì mình cái đầu cậu ấy! Vì mình nên mới hại chồng mình thế này à?”. A Mông vừa khóc vừa thốt ra câu nói từ tận đáy lòng.
4.
“Mẹ! Con về rồi!”. Tôi đẩy cửa, bước vào nhà, mệt mỏi nằm lăn ra ghế.
“Tiểu Ngư à, con đã đi đâu thế? Đại Hải chờ con cả chiều nay rồi đấy!”. Mẹ tôi ngồi xuống bên cạnh, vuốt tóc tôi.
“Ôi, mẹ đừng nhắc nữa! Suýt nữa thì Lâm Sở đã làm gãy cổ Lý Triển Bằng mẹ ạ”
“Lại đánh nhau hả?”. Cố Đại Hải từ trong bếp đi ra, trên người toàn mùi sườn xào chua ngọt.
“Tối nay ăn sườn sao?”. Tôi ngẩng đầu lên.
“Tiều Ngư nhà ta giỏi thật đấy! Mũi thính như Bội Bội ấy!”. Cố Đại Hải cười phá lên.
“Tiểu Ngư về rồi à?”. An Nguyệt cười tươi như hoa, lao đến trước mặt tôi, đúng lúc tôi đang ăn vụng miếng sườn, làm tôi giật mình, suýt thì mắc nghẹn.
“Lấy nước, lấy nước mau lên…!”. Cố Đại Hải vội vội vàng vàng chạy đi rót nước còn mẹ thì vỗ vỗ vào lưng tôi.
“Trời ạ, chị định giết em đấy à?”. Tôi uống một ngụm nước lớn. “May mà món này cũng mềm, không thì em đi đời rồi đấy!”
“Sao con không cẩn thận chút nào thế hả?”. Mé tát nhẹ tôi.
“Xin lỗi…!”. An Nguyệt cứ ôm lấy anh trai tôi mà khóc. Giờ thì thần kinh chị ấy vô cùng nhạy cảm, động tí là khóc lóc, tôi nghĩ chị ấy là hiện thân của Lâm Đại Ngọc. Con người này bỗng dưng trở nên yếu đuối, thật khiến người ta sợ.
“Anh à, qua đây em bảo!”. Tôi đứng ngoài ban công, gọi Thẩm Lãng.
“Gì vậy?”
“Giờ lại tới trò gì thế?”. Tôi chỉ về phía An Nguyệt, hỏi.
“Đừng có nói lung tung! Nếu không phải tại anh thì cô ấy cũng không bị bệnh như thế đâu”. Ông anh trai yêu quý trừng mắt nhìn tôi.
“Sao chứ? Chó cùng rứt giậu đấy thôi!”. Tôi bảo. Đúng là tức chết đi được, Thẩm Lãng chẳng có chính kiến gì cả.
“Anh biết em muốn tốt cho anh, nhưng mà An Nguyệt cũng đáng thương lắm..”
5.
Trời sắp sập rồi! Giờ Lý Triển Bằng cũng nghĩ ra lắm trò, anh ta kiếm đâu được một cái chuông nhỏ, cứ mỗi lần lắc lắc là Lâm Sở lại vội vàng lao tới hầu hạ như thái giám với vua ngày xưa vậy.
“Anh muốn uống nước!”. Lý Triển Bằng đang chúi đầu vào đống tài liệu, chỉ ngẩng lên, nhìn lướt qua Lâm Sở một cái.
“Vâng, vâng.” Lâm Sở lập tức chạy đi rót nước.
“Á… Em muốn anh bỏng chết hả?”. Lý Triển Bằng há mồm kêu như ếch ộp.
“Sao anh lại nói thế? Để em đi lấy nước lạnh cho anh!”. Lâm Sở bảo. Nhân lúc Lý Triển Bằng k