Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341735
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1735 lượt.
mang về một con mèo nữa. Đó là con mèo tam thể, thực ra nhìn xấu xí lắm, nhưng trong nó thật bé nhỏ, tội nghiệp, cứ nằm trong tuyết, tôi thấy thế thì không chịu đi nữa, nhất quyết đòi đưa nó về nhà.
“Chúng ta gọi nó là gì bây giờ?’ Tôi hỏi Ngụy Tử Lộ. Con mèo rất khôn, biết là đã an toàn nên nó cứ nằm im trong túi áo khoác của tôi.
“Gọi là Đu Đu[1'> đi, dù sao nó cũng bị người ta vứt đi mà” Ngụy Tử Lộ đặt chiếc xe xuống. “Hay là chúng ta vứt cái xe này đi nha!”
[1'> Có nghĩa là vứt đi, bỏ đi.
“Vâng, coi như chúng ta dùng cái xe để đổi lấy Đu Đu đi!” Tôi vốn dĩ đã ghét cái xe cà tàng này từ lâu rồi, ngoài chuông không kêu ra thì cái gì cũng kêu, chỗ ngồi phía sau cũng đã bị hỏng, toàn kẹp vào thịt tôi, nhưng nghĩ rằng Ngụy Tử Lộ rất yêu quý nó nên chẳng dám kêu ca gì cả.
“Em đợi nhé, sau này chắc chắn anh sẽ mua một chiếc ô tô, lúc đó, muốn đi đâu, chúng ta chỉ cần đạp ga một cái là tới ngay”. Ngụy Tử Lộ lấy khăn của anh ấy quàng lên cổ tôi.
“Ô tô thì nhà em cũng có mà. Lần sau, em sẽ bảo bố em đưa chúng ta đi!” Tôi khoác tay anh ấy.
“Không được! Anh phải tự mua cơ!” Anh ấy véo mũi tôi.
“OK! Vậy em sẽ đợi anh mang ô tô đến đón em nhé.”
19.
Không chịu nổi nữa, tôi chạy ngay vào nhà vệ sinh, gọi điện thoại cho Ngụy Tử Lộ, khóc lóc, nói một thôi một hồi rồi cúp máy, sau đó chui vào một buồng vệ sinh nhỏ, ngồi khóc tu tu.
“Nếu yêu em, xin anh đừng đi! Nếu anh nói anh không còn yêu em…” Đèn báo hiệu có cuộc gọi đến sáng lên trong điện thoại, là Cố Đại Hải, tôi đã cài riêng bài Yêu em xin đừng đi cho anh ấy. Tôi cứ thế nhìn chiếc điện thoại trong tay rung lên, đèn báo hiệu hết tắt rồi lại sáng, nhấp nháy…
“Có ai trong đó không?” Một giọng đàn ông gấp gáp vang lên như sắp sửa xông vào.
“Ra đi! Đây là nhà vệ sinh nữ!” Tôi xì mũi.
“Tiểu Ngư phải không?’ Anh ta hỏi làm tôi ngạc nhiên. Sao anh ta lại biết tên tôi nhỉ?
“Ai thế?” Tôi sụt sịt. Chà, cái tên lưu manh này ghê gớm thật, lại còn biết cả tên tôi nữa!
“Là anh đây, vợ à!” Tôi nghe thấy từ mà Cố Đại Hải thường dùng để gọi mình. Anh ấy vẫn bảo, gọi là “vợ” nghe hay nhất, hay hơn mọi từ khác. Lúc mở cửa ra, tôi thấy Cố Đại Hải đã đứng ở đó, cười hì hì.
“Đáng ghét! Đây là nhà vệ sinh nữ đấy!” Tôi ôm lấy anh ấy làm nước mắt nước mũi dính đầy lên áo vest.
“Anh biết, nhưng anh tới để đón vợ anh mà!” Anh ấy vỗ nhẹ vào lưng tôi.
“Lâm Sở đâu rồi?”
“Anh bảo cô ấy ra xe trước rồi. Cô ấy gọi cho anh, bảo là em đang khóc trong nhà vệ sinh, anh đến đây thì nghe thấy đúng là em đang khóc thật.”
“Á! Có tên lưu manh!” Tiếng hét từ ngoài cửa vọng vào làm tôi giật mình.
“Xin lỗi, xin lỗi nhé! Vợ tôi đang mang thai, tôi sợ cô ấy gặp nguy hiểm nên…” Cố Đại Hải mặt đỏ tía tai, vội vàng giải thích với bảo vệ.
“Ha ha ha!” Tôi đột nhiên cười phá lên.
“Thôi, lần sau đừng như thế nữa, đi đi!” Hình như anh bảo vệ cũng thấy chuyện này rất khó xử nên chỉ nói qua loa vài câu rồi cho chúng tôi đi.
“Trời! Mình cứ lo. Sao cậu ở trong đó lâu vậy?” Lâm Sở từ trong xe bước ra.
“Cậu còn chưa biến đi hả?” Tôi bảo. Không ngờ Lâm Sở vẫn chưa đi, tôi cứ tưởng cô ấy đã bỏ tôi mà đi rồi.
“Mình đã định về rồi đấy chứ! Nhưng mà các cậu không cần thứ này nữa hả?” Cô ấy đang ôm Bội Bội trong tay.
“Ôi, anh quên mất!” Cố Đại Hải đưa tay lên vỗ trán.
“May mà em để ý nhé, con cún này cứ lẽo đẽo đi theo em, suýt nữa thì bị lôi vào nhà bếp, hầm nhừ rồi.” Lâm Sở đưa Bội Bội cho tôi. “Ngày mai nhớ phải đi kiếm chỗ chụp ảnh với mình đấy! Tại cậu mà hôm nay chẳng làm ăn được gì cả”. Lâm Sở bảo rồi lên xe đi về.
“Anh này, em mua một con mèo được không?” Tôi ôm lấy Bội Bội, tự nhiên lại nhớ đến con Đu Đu.
“Mèo sao? Nuôi chó không được à?” Cố Đại Hải quay sang nhìn tôi.
“Phải có cả mèo nữa!” Tôi véo má anh ấy.
“Đừng, đừng…! Cẩn thận đâm xe bây giờ! Mua, mua… Em muốn mua con mèo như thế nào?” Cố Đại Hải né tôi.
“Con nào cũng được, nhưng phải là mèo tam thể!” Tôi bảo. Đu Đu là một con mèo tam thể chính hiệu, chỉ có điều màu lông của nó không đẹp thôi.
20.
Dương Siêu vay tiền tôi để mở một nhà hàng. Hôm nay tôi tới chúc mừng, quy mô nhà hàng này không lớn lắm, dạng tự phục vụ, đồ ăn cũng bình thường. Dạo này, tôi không có hứng thú với việc ăn uống lắm, chỉ thích có trò gì hay hay để chơi thôi.
Không hiểu do tôi độc mồm độc miệng hay tại ông trời sắp đặt mà hôm đó, Trần Lộ cũng tới.
“Nhìn kìa! Nhìn kìa!” Lâm Sở kéo tay tôi.
“Biết rồi, mình có mù đâu! Cậu phải để ý A Mông đấy, tí nữa có đánh nhau thì còn biết mà can.” Tôi liếc mắt về phía A Mông bảo. Cô ấy vẫn rất bình tĩnh, nhưng theo tôi, đó chỉ là khoảnh khắc im lặng trước trận bão lớn mà thôi.
“Sao cô ấy lại tới đây thế?” Lý Triển Bằng lắp bắp sau lưng tôi.
“Anh khôn hồn thì mau tránh đi! Nếu không, con hổ cái nhà anh dễ cho anh một trận luôn đấy!” Tôi hạ giọng, nói với Lý Triển Bằng.
“Em nói đúng. Anh đưa thằng bé ra ngoài phơi nắng đây!” Lý Triển Bằng vội vàng lui ra ngoài.
“A Mông, cá hồi bên kia ngon lắm, qua đó ăn thử đi!” Tôi và Lâm Sở mỗi ngườ