Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341756

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1756 lượt.

ì em phải cẩn thận đấy! Chị nghe nói bọn nghệ sĩ trăng hoa lắm, nhỡ cậu ta đi với người khác thì sao?”. Tôi mở tủ lạnh lấy ra hộp sữa. Bội Bội vội vàng chạy tới cắn chân tôi. “Đây, ăn đi!”. Tôi ném cho nó nửa cái xúc xích.
“Không phải chứ?”. Sắc mặt Cố Tiểu Khê tự nhiên tái đi.
“Cái này cũng không nói chắc được, hay là chị kiếm giúp em một đứa để thử cậu ta nhé!”. Tôi đưa ra ý kiến.
“Có được không ạ?”
“Yên tâm đi!”
“Cậu giúp mình chút chuyện này nhé, được không?”. Tôi kể cho Lâm Sở chuyện của Tiểu Khê.
“Chuyện này thì giúp làm sao được?”. Lâm Sở có vẻ thất thần, hoảng hốt.
“Cứ nghe mình đi, chỉ có cậu đi mồi chài đàn ông thì mình mới yên tâm thôi”. Tôi ôm lấy cô ấy.
“Được thì được, nhưng mà mình không có quần áo con gái đâu.”
“Mình có, mình có mà!”
Thực ra gương mặt của Lâm Sở rất đẹp, da mịn màng, dáng người dong dỏng cao, lúc cười lại có cả má lúm đồng tiền nữa.
“Thế này đã được chưa?”. Dưới sự chỉ huy của tôi, Lâm Sở mặc một bộ váy hoa, trang điểm một chút, đội thêm bộ tóc giả, đúng là trông cực kỳ xinh đẹp.
“Oa, mỹ nhân! Mỹ Nhân!”. Trông thấy Lâm Sở, mắt Dương Siêu sáng rực lên.
“Biến đi! Đồ lăng nhăng!”. Lâm Sở ngồi bên cạnh Dương Siêu, kéo váy trùm lấy chân, quát nạt.
“Thế này trông giống mấy mợ già hơn đấy!”. Dương Siêu nói xong, suýt nữa thì bị Lâm Sở bóp cổ.
“Cậu phải dịu dàng đi một chút, không là hỏng hết đấy!”. Tôi giúp Lâm Sở sửa lại tóc, căn dặn.
“Biết rồi, biết rồi! Thế không được lôi điện thoại ra trước à?”. Lâm Sở tỏ ra rất khó chịu.
Theo kịch bản của tôi, Lâm Sở ban đầu phải tỏ ra yếu ớt, cố ý bị ngã để được cậu Phong kia nâng dậy, sau đó sẽ cho số điện thoại để hẹn hò.
“Có được không nhỉ?”. Tôi hỏi lúc tôi và Dương Siêu ngồi ở vườn hoa bên cạnh trông chừng.
“Không sao đâu, lúc nãy, anh vừa nhìn thấy Lâm Sở là suýt hoa hết cả mắt đấy.”
“Ối”. Lâm Sở đúng là biết diễn xuất. Cái câu nũng nịu của cô ấy khiến tôi sởn cả da gà.
“Cô không sao chứ?”. Cậu Phong đó vội vàng nâng Lâm Sở dậy.
“Ôi, xin lỗi, xin lỗi! Tôi làm bẩn hết quần áo của anh rồi!”. Lâm Sở khổ sở kêu lên. Tôi đã dặn Lâm Sở phải bôi sô cô la vào tay, sau đó cố ý sờ lên người cậu ta.
“Không sao, không sao”. Gã đó tỏ ra rất rộng lượng.
“Thật xin lỗi anh! Tôi đang định lau tay, chưa thấy giấy lau đâu thì đã bị ngã rồi…”. Tóc cô ấy bay bay trông thật quyến rũ.
“Cô thật sự không sao đấy chứ?. Nếu không phải trong ánh mắt cái gã tên Phong kia hiện lên toàn vẻ đểu giả thì tôi đã tưởng cậu ta là Lôi Phong[1'> tái thế rồi.
“Tôi không sao. Hay thế này đi, anh cho tôi số điện thoại, sau đó tôi sẽ mua đồ đền anh…”
12.
“Mệt chết đi được!”. Lâm Sở kéo váy lên rồi lau mồ hôi.
“Cậu chú ý tý đi, vẫn còn một tên con trai ở đây đấy!”. Tôi chỉ vào Dương Siêu.
“Nhìn cái gì hả?”. Lâm Sở liền xông lên, đá cho anh ấy một phát.
“Thì thấy người đẹp nên mới nhìn…”. Dương Siêu trả lời rất thật thà.
[1'> Lôi Phong (1833-1888) là một thầy thuốc nổi tiếng cuối đời Thanh
“Điên à, em là con trai cơ mà!”. Lâm Sở bẻ cổ áo, để lộ ra làn da trắng ngần. “Nào anh em, uống đi!”.
“Cậu mà cứ thế này sẽ khiến mấy gã phục vụ kia sợ chết khiếp đấy!”. Tôi bảo. Lúc nãy, mấy tên phục vụ nam thấy có người đẹp nên cứ đứng nhìn.
“Xin mời!”. Một cậu phục vụ trông khá đẹp trai mang bia tới, còn cố tình nháy mắt với Lâm Sở nữa.
“Hay là cậu “hoàn tục” đi?”. Tôi khoác vai Lâm Sở.
“Hoàn tục cái đầu cậu ấy. Mình coi thường bọn đàn ông”. Lâm Sở bảo. Dương Siêu suýt chút nữa thì nhảy dựng lên.
“Này, điện thoại của cậu kìa!”. Tôi thấy điện thoại của Lâm Sở rung lên bần bật liền nhắc.
“Hả? Đây là số lạ mà!”. Lâm Sở chỉ liếc qua rồi bảo.
“Cá căn câu rồi chăng?”. Dương Siêu mỉm cười.
“Mình ra ngoài nghe điện thoại đã!”. Lâm Sở chạy vội ra ngoài.
“Chú ý thái độ, lời nói đấy nhé!”. Tôi bắc loa tay lên miệng, nói với theo.
“Mình biết rồi!”.
“Trần Lộ ra viện rồi à?”. Tôi hỏi Dương Siêu.
“Hả? Ừ, xuất viện rồi, giờ cô ấy đang ở chỗ anh”. Dương Siêu đang chăm chú nghe nhạc.
“Không sao là tốt rồi”. Tôi nghịch cái cốc trong tay.
“Các em không giận cô ấy đấy chứ?”
“Việc đó có là gì đâu!”. Tôi nhìn Dương Siêu. “Cô ấy đã giải quyết xong đống lộn xộn đó rồi chứ?”.
“Xong rồi. Cô ấy bảo giờ cô ấy đã hối hận, muốn anh cho cô ấy thêm một cơ hội”.
“Vậy anh nghĩ sao?”. Tôi uống một ngụm bia.
“Chẳng biết, nhưng anh cũng không muốn cô ấy phải chịu tổn thương thêm nữa”. Dương Siêu nhìn tôi.
“Này, tên tiểu tử đó hẹn mình ngày mai đi ăn đấy!”. Lát sau Lâm Sở bước lộp cộp trên đôi giày cao gót, đi vào.
“Trông có được không?”. Cố Đại Hải hớn hở bóp chân cho tôi.
“Anh cứ xem thì biết!”. Tôi đưa mấy bức ảnh đã chụp được cho anh ấy.
“Trời, đúng là mỹ nhân!”. Cố Đại Hải ôm lấy cái điện thoại, trông như sắp rỏ nước dãi ra rồi.
“Anh thích lắm hả? Thế có muốn cưới làm bà hai không?”. Tôi lim dim mắt nhìn anh ấy.
“Thôi, thôi! Anh không cần!”. Anh ấy buông điện thoại của tôi xuống. “Nhưng mà Lâm Sở ăn mặc thế này xinh thật đấy, xinh hơn lúc cô ấy mặc đồ nam nhiều