Phúc Hắc Tổng Tài, Đừng Ăn Tôi
Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341763
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1763 lượt.
.”
“Để xem cái gã nghệ sĩ kia có bị mắc câu không?”. Tôi vừa ôm Đu Đu vừa bảo.
“Đúng đấy! Lần này, Tiểu Khê hết đường chối cãi rồi!”.
“Ha ha!”. Tôi và Cố Đại Hải cười ầm lên rồi ôm nhau ngủ, hại Đu Đu và Bội Bội sợ quá chạy mất.
Ngày cuối tuần, Cố Đại Hải sợ tôi buồn nên ở nhà với tôi, còn nấu canh sườn cho tôi ăn nữa.
“Sao anh lại tốt thế nhỉ?”. Tôi hớn hở nhìn Cố Đại Hải đang bận rộn tay dao, tay thớt trong khi Bội Bội cứ quấn lấy chân anh ấy.
“Anh không tốt với vợ anh thì tốt với bồ nhí chắc?”. Cố Đại Hải gắp một miếng sườn nhiều thịt ra cho tôi nếm làm Bội Bội ganh tỵ, sủa ầm lên.
“Đây, cho cả mày nữa!”. Cố Đại Hải gắp một miếng, vứt ra cho nó.
“Meo…” Đu Đu cũng từ đâu chạy tới tranh phần.
“Rồi rồi, cả mày nữa, ngoan nào, ăn đi!”. Cố Đại Hải như đang nịnh con ăn vậy.
“Hí hí…”. Tôi ôm bụng cười.
“Em cười cái gì thế hả?”. Cố Đại Hải giơ cái thìa lên. “Hay em cũng kêu “meo meo” đi, anh cho thêm miếng nữa!”.
“Thèm vào! Em đang nghĩ có một đứa con cũng hay đấy chứ!”.Tôi bảo. Trong chớp mắt, sắc mặt ông chồng tôi lập tức thay đổi, lộ rõ vẻ vui mừng.
“Vợ ơi, sao anh lại yêu em thế cơ chứ?”. Anh ấy lao ngay tới, ôm chầm lấy tôi.
13.
“Em nói cho anh biết, anh mà không mua thứ gì đó hay hay cho em thì sẽ biết tay đấy!”. Tôi gọi điện thoại cho Cố Đại Hải. Hôm nay, anh ấy lại đi công tác, chỉ có mình tôi ở nhà.
“Anh biết rồi, anh sẽ mua nhiều quà cho em mà. Tối em về nhà ăn cơm chứ?”. Cố Đại Hải vẫn là người quan tâm đến tôi nhất.
“À, em định ăn ở chỗ Lâm Sở rồi, dạo này chưa thấy cô ấy báo cáo vụ hẹn hò kia”. Lúc ấy, tôi đang đi siêu thị với Lâm Sở, Bội Bội và Đu Đu cũng được đưa tới nhà cô ấy rồi, tôi định tối nay sẽ không về nhà.
“Cậu không nhìn thấy thì không biết đấy thôi, hắn đúng là đồ lưu manh”. Lâm Sở vừa bóc một con tôm to vừa nói.
“Hắn ta đã làm gì rồi hả?”. Tôi thấy rất hứng thú với tin này.
“Mới đầu thì chỉ hỏi chuyện thôi, sau đó, hắn bắt đầu sờ chân mình”. Lâm Sở uống một hơi hết cả chỗ rượu còn lại. “Nếu không phải vì thời cơ chưa đến, mình đã bóp chết hắn rồi”
“Ôi ôi, cục cưng của mình, cậu vất vả rồi, nào, cạn một ly nhé!”. Tôi vội vàng nâng ly lên.
“Lúc nào cậu mới dẫn em chồng cậu tới xem đấy hả? Mình sắp không diễn nồi nữa đâu đấy, kinh chết đi được!" Lâm Sở cau mặt. “Với lại, mấy hôm nữa Bobo về, chuyến lưu diễn của cô ấy sắp kết thúc rồi.”
Bobo, người Thượng Hải, làm nghề người mẫu, là tình yêu sét đánh và là bạn gái đích thực của Lâm Sở. Bobo rất dễ thương, ai trông cũng thấy thích, đôi mắt như biết nói, tròn xoe, long lanh, mỗi lần chớp mắt đều khiến người khác phải rung động, đôi môi nhỏ như quả anh đào, răng đều như ngọc. Luôn có một rừng đại gia vây quanh nhưng cô ấy lại chỉ yêu Lâm Sở, luôn vì Lâm Sở mà giữ gìn, không để bất cứ gã đàn ông nào động vào.
14.
Tôi đang bận bịu với đống việc ở tòa soạn thì biết tin một người bạn học cùng đại học vừa mới mất.
“Người bạn tốt nhất của chúng ta đã yên giấc ngàn thu tại đây…” Đoạn điếu văn tiễn đưa khiến tất cả chúng tôi phải rơi lệ. Thực ra, người bạn này tính tình vô cùng đáng ghét, suốt ngày đi khiêu khích người ta, lại toàn nói chuyện linh tinh.
“Này, các cậu biết gì không? Nghe đồn là cậu ta bị đâm chết đây!”. A Mông đeo một cặp kính đen, thì thầm với chúng tôi.
“Thật à?”. Lâm Sở ngẩng đầu lên.
“Tuy thế nhưng cũng đáng thương nhỉ?”. Trần Lộ thở dài.
Xem ra A Mông và Trần Lộ hòa bình trở lại rồi, chắc tôi đã lo lắng vô ích. Sau buổi tang lễ, chúng tôi rủ nhau đi ăn hải sản.
“Này các chị em, phát tài rồi nên quên huynh đệ này rồi hả?”
Một người bạn vừa mới tới bảo chúng tôi.
“Mình thấy đây giống buổi tụ tập bạn bè hơn, có giống lễ tang gì đâu!”. Tôi thờ dài.
“Này, nghe nói cậu ta chuẩn bị kết hôn thì lại mất, thủ tục đăng ký cũng đã làm xong hết rồi”. Một cô bạn bên cạnh nói xen vào.
“Còn có chuyện đó nữa hả?”. A Mông vốn thích buôn chuyện, mới đó đã kề vai bá cổ với mấy cô bạn, ngồi tán dóc với nhau.
“Mình vào nhà vệ sinh một lát”. Lâm Sở bỗng đứng lên.
“Tiểu Ngư, mình muốn xin lỗi cậu”. Trần Lộ kéo tay tôi, cười ngại ngùng, chẳng khác gì lúc chúng tôi mới vào đại học.
“Cái gì chứ? Đừng nói linh tinh, mình cũng đã gây chuyện với cậu mà”. Tôi mỉm cười, bảo.
“Mình và Dương Siêu… định cưới nhau”. Cô ấy cúi đầu, nói vẻ thẹn thùng.
“Thế thì tốt quá rồi! Hai cậu cũng nên như vậy còn gì!”. Tôi thực sự rất vui mừng.
Tụ tập xong, tôi và Lâm Sở tới sân bay đón Bobo.
“Chồng ơi, em về rồi đây!”. Nụ cười ngọt ngào của Bobo có thể khiến người khác đông cứng lại.
15
“Chị dâu, em thấy sợ!”. Bàn tay Cố Tiểu Khê đầy mồ hôi. Cô ấy có vẻ lo lắng.
“Không sao đâu. Chỉ cần em biết rõ cậu ta là người thế nào là được rồi”. Tôi an ủi Tiểu Khê.
Một lát sau, tên Phong háo sắc đã xuất hiện, vừa nhìn thấy Lâm Sở thì nhào ngay tới. Tuy không nghe rõ họ nói gì với nhau nhưng thấy hắn đang kề vai bá cổ Lâm Sở, tôi liền bảo Tiểu Khê gọi ngay cho hắn, sợ để lâu Lâm Sở không chịu nổi lại hỏng việc mất.
“A lô…”. Cố Tiểu Khê vừa nắm chặt lấy