Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341755
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1755 lượt.
là … đôi khi chẳng thông minh chút nào.
Tôi cầm một cặp lồng cháo còn ấm đến thăm Trần Lộ. Cô ấy gầy hơn trước rất nhiều, giơ cả xương. Sự việc lần này rốt cuộc nguyên nhân là tại sao, cô ấy nhất quyết không chịu nói, Dương Siêu cũng không kể, thế nên chúng tôi chẳng dám hỏi.
“Thế nào rồi?”
Vừa thấy tôi đẩy cửa bước vào, Trần Lộ liền ngồi dậy.
“Không sao. Không ngờ cậu lại tới thăm mình đấy”. Trần Lộ cắn môi, bảo.
“Giờ cậu còn nói mấy cái đó làm gì chứ? Cứ lo nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng đi!”. Tôi đổ cháo ra rồi đưa cho cô ấy.
“Mình… mình nghĩ lại chuyện trước đây…”. Vừa nói, mắt cô ấy đã đỏ hoe.
“Đừng nói nữa! Chẳng phải bây giờ không có chuyện gì rồi sao?’. Tôi vỗ về.
“Mấy hôm trước, A Mông cũng tới thăm mình”. Trần Lộ cười nhẹ.
“Vậy hả? Mình đang định mấy hôm nữa rủ cậu ấy cùng tới đấy.”
“Ừ. Dương Siêu bảo đợi mình khỏe hẳn thì phải trực tiếp tới xin lỗi cậu ấy”. Trần Lộ chậm rãi múc từng thìa cháo lên ăn.
Nhìn cô ấy như thế này, tôi không biết phải nói gì cả, cũng chẳng biết có thể hoàn toàn tha thứ cho Trần Lộ không, nhưng chắc chắn tôi không thể hận cô ấy đươc. “Người chết vì tiền, chim chết vì thóc”, chuyện đời vốn thế. Chẳng có ai hoàn toàn sai, chỉ là tôi không ngờ Trần Lộ có thể hiểu lầm chúng tôi lâu đến như vậy. Hi vọng tất cả mọi chuyện đã qua sẽ thực sự qua đi hết, không bao giờ quay trở lại nữa.
9.
“Xin chào! Xin chào!”
“Lâu lắm không gặp, dạo này anh thế nào?”
“Nghe nói bên anh vừa có một vụ làm ăn lớn đúng không?”
Trong buổi tiệc của Triệu Bồi, người đến rất đông, hình như ai cũng quen biết Cố Đại Hải, chỉ có mỗi tôi là chẳng quen ai cả, chán chết đi được. Nếu sớm biết thế này, tôi không thèm đến cho xong.
10.
“Có gì đâu! Anh chẳng nghe thấy gì cả!”. Lý Triển Bằng ngồi bên cạnh, run lên cầm cập.
“Câm miệng ngay!”. A Mông đưa tay chỉ thẳng vào mặt Lý Triển Bằng.
“Hi hi…”. Thằng cu con không biết mình vừa gây ra tội tày trời, vẫn vui vẻ cười đùa.
“Con yêu, nói cho mẹ nghe, con vừa nói gì hả?”. A Mông ôm lấy thằng bé hỏi.
“Lâm Lâm… cục cưng…”. Bé mập vừa mút ngón tay vừa nói.
“LÝ TRIỂN BẰNG!”. Tiếng hét của A Mông khiến thằng bé sợ quá, khóc ầm lên.
“A Mông à, lời nói của bọn trẻ con, sao em lại tin được cơ chứ? Cái này chắc là con nó học được ở trên ti vi đấy… Đúng rồi, chắc nó xem phim hoạt hình!”. Lý Triển Bằng vội vàng bước lùi về phía sau, hấp tấp đập cả đầu vào tường.
“LÝ TRIỂN BẰNG! TÔI PHẢI GIẾT ANH!”. A Mông phi ngay vào bếp tìm con dao.
Lý Triển Bằng ngẩng khuôn mặt đau khổ lên, lắp bắp kể lại câu chuyện lúc đó cho chúng tôi nghe.
“Sao anh trốn được ra đây thế?”. Tôi không nhịn nổi cười.
“Sao em lại nói thế?”. Cố Đại Hải lườm tôi. “Anh không sao chứ?”.
“Hu hu hu…”. Tự nhiên Lý Triển Bằng ôm mặt khóc.
“Thôi, không khóc nữa… Ngoan nào, không sao đâu…!”. Lâm Sở ôm Triển Bằng vào lòng.
“Anh…Sao anh ….sao lại đen đủi thế cơ chứ?”. Lý Triển Bằng vừa nói vừa nấc làm chúng tôi chẳng nghe rõ anh ấy nói gì cả.
“Haizzz… Lý Triển Bằng thật đáng thương!”. Tôi kéo Cố Đại Hải lên sân thượng, nằm hóng gió.
“Mặt anh ấy bị đánh sưng vù lên rồi!”. Cố Đại Hải để đầu tôi gối lên tay anh.
“Anh này, hay hai chúng mình cũng chơi trò như họ đi, cũng vui đúng không?”
“Vui cái gì mà vui chứ? May mà anh không cưới phải cô vợ như A Mông, nếu không thì sống chẳng bằng chết”. Anh ấy xoa vai cho tôi. Đang nói chuyện thì chuông điện thoại của tôi bỗng reo lên.
“A lô!”.
“Mình sẽ đánh chết tên Lý Triển Bằng cho mà xem!”. Tiếng A Mông hùng hồn vang lên trong điện thoại.
“Lữ Tiểu Mông à?”. Cố Đại Hải dùng khẩu hình hỏi tôi.
“Thôi đi, cậu đã đánh con người ta ra nông nỗi này rồi, lại còn định làm gì nữa hả?”. Tôi gật gật đầu với Cố Đại Hải.
“Đúng là tên khốn nạn!”. A Mông vẫn rất tức giận.
“Thôi thôi, anh ấy đã khóc lâu lắm rồi đấy, giờ vẫn đang khóc kia kìa!”
Trong quán cà phê, A Mông vừa sụt sịt vừa bảo chúng tôi:
“Đúng là khốn kiếp! Đã thế mình phải làm chuyện gì đó với Thomas cho hắn ta xem!”
“Thôi nào, biết đâu đấy đúng là do con cậu học được trên phim hoạt hình thì sao?”. Lâm Sở liếc tôi rồi quay sang an ủi A Mông.
“Đúng. đúng! Giờ mấy cái phim hoạt hình đó chẳng có gì là không dám nói cả, nào là “cục cưng”, rồi thì “tình yêu”, còn có cái gì mà… à.. cái mà…”. Không hiểu sao tự nhiên tôi lại lắp bắp.
“Còn có… bạo lực, à, có cảnh quay bạo lực nữa!”. Lâm Sở nhíu mày nghĩ mãi mới thốt lên được một câu.
“Các cậu theo bên nào hả?”. A Mông rút cái khăn giấy ra, giương đôi mắt đỏ ngầu lên nhìn chúng tôi.
“Bên cậu! Ngoài cậu ra thì còn bên ai được nữa!”. Tôi và Lâm Sở vội vàng đưa tay lên thề thốt.
11.
“Chị ơi, chị bảo thế này có tức không cơ chứ?”. Cuối tuần, Cố Tiểu Khê tự nhiên chạy tới nhà tôi kể lể.
“Sao?”. Tôi đang đánh răng, quay ra hỏi.
“Anh Phong ấy, anh ấy đã hẹn em hôm nay đi xem phim rồi, thế mà gần đến giờ thì lại kêu bận vẽ tranh, không đi nữa..”. Cố Tiểu Khê ôm lấy cả Đu Đu và Bội Bội.
“Thế th