Phúc Hắc Tổng Tài, Đừng Ăn Tôi
Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341762
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1762 lượt.
tay tôi vừa gọi. ‘Anh… Anh Phong, anh đang ở đâu thế?”
“Anh đang làm việc, lát nữa nói chuyện sau nhé!”. Tôi thấy hắn vội vàng tắt điện thoại, sửa lại tư thế, hình như định xông tới hôn Lâm Sở.
“Này cậu, cậu định làm gì thế hả?”. Tôi đứng ngay sau chỗ họ ngồi, lên tiếng.
“Cô là ai vậy?”. Hắn nói cứng.
“Cậu có quen cô gái này không?”. Tôi ngoắc tay ra hiệu. Cố Tiểu Khê bước ra.
“Em… Tiểu Khê?”. Hắn sững người.
“Cậu còn gì để nói nữa không?”. Tôi dựa người vào ghế, nhìn hắn.
“Không phải, Tiểu Khê…” Hắn đứng dậy, kéo tay Cố Tiểu Khê. “Là hiểu lầm, hiểu lầm thôi… Là do cô ta, cô ta không biết sĩ diện, cứ lao vào anh!”. Hắn ta quay sang “cắn” lại Lâm Sở.
“Này! Thằng khốn kia, có muốn tao làm thế này không hả?” Lâm Sở bẻ quặt hai cánh tay của tên Phong ra sau rồi đẩy hắn ngã xuống đất.
“Chúng ta đi thôi, khóc vì tên này không đáng đâu!”. Lâm Sở kéo tay Cố Tiểu Khê ra ngoài.
“Đồ khốn nạn!”. Tôi bồi thêm cho hắn một cú.
“Hu hu…” Cố Tiểu Khê nằm trong lòng Lâm Sở, cứ thế khóc mãi không thôi.
“Em nghe chị nói này. Tại sao phụ nữ lại không thể sống được nếu thiếu đàn ông chứ?” Lâm Sở nhìn Tiểu Khê. “Không có đàn ông thì chúng ta vẫn sống được mà, thậm chí còn sống tốt hơn ấy chứ!”.
“Em…em… có thể không?”. Cố Tiểu Khê giương đôi mắt long lanh đầy nước lên nhìn Lâm Sở.
“Sao lại không? Nhìn chị đây này, không phải chỉ đang sống rất tốt sao?”. Lâm Sở vỗ ngực. Tuy động tác của cô ấy rất đĩnh đạc nhưng không hiểu sao tôi cứ thấy giống mấy con tinh tinh.
“Em đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ rồi nhé!” Cố Đại Hải vừa đi công tác về, tôi liền vội vàng khoe công trạng.
“Thật hả?”. Cố Đại Hải sung sướng, ôm tôi quay mấy vòng.
“Tất nhiên rồi, em là ai cơ chứ? Thế anh mua gì cho em đấy?”. Tôi nhìn anh ấy.
“Toàn hàng xịn nhé!”. Cố Đại Hải bỏ tôi xuống, lôi ra một đống nào là mỹ phẩm, nước hoa, lại cả tổ yến gì gì đó nữa.
“Đại Hải à, mau lên! Có chuyện rồi!”. Mẹ Cố Đại Hải gọi điện, bảo chúng tôi tới bệnh viện ngay.
“Mẹ, chuyện gì vậy?”. Lúc tôi đến nơi, mọi người đang ngồi chờ ngoài phòng phẫu thuật.
“Đúng là tạo nghiệt, tạo nghiệt rồi!”. Mẹ chồng tôi không ngừng nhắc đi nhắc lại câu này.
“Bố à, xảy ra chuyện gì vậy ạ?”. Cố Đại Hải sợ đến mức mồ hôi chảy đầy ra.
“Ai là người nhà bệnh nhân?”. Bác sĩ từ trong phòng bước ra ngoài.
“Con bé có sao không, bác sĩ?”. Cố Đại Hải vội vàng xông tới.
“Đứa bé không giữ được, ký tên đi!”. Bác sĩ nhìn chúng tôi, bảo. Tình cảnh này làm tôi nhớ đến Lâm Sở trước kia.
“Sao cơ?”. Cố Đại Hải dường như nghe không rõ.
“Mau lên, bên trong đang đợi đấy!”
“Được, được, tôi ký. Con bé không sao là tốt rồi.”
“Ông trời ơi… kiếp trước tôi đã mắc tội gì chứ?”. Bố chồng tôi nói xong ngã quỵ xuống.
“Bố!Bố ơi!”. Tôi vội vàng lao tới đỡ ông.
“Gọi bác sĩ đi, mau gọi bác sĩ!”. Mẹ chồng tôi khóc nhiều đến mức mắt không thể mở nổi nữa.
“Bảo em mày đừng có xuất hiện trước mặt tao nữa!”. Trước khi ngất hẳn, bố chồng tôi chỉ nói được mỗi thế.
Tối muộn, Cố Đại Hải mới mệt mỏi bước vào nhà.
“Bố không sao chứ ạ?”. Tôi lo lắng hỏi.
“Ừ”. Anh ấy ngả người lên giường.
“Em xin lỗi… Em không biết con bé…”. Tôi ôm lấy anh ấy.
“Không phải lỗi của em, em cũng đã cố gắng hết sức rồi mà. Chỉ tại Tiểu Khê trẻ người non dạ…”. Cố Đại Hải nằm trên giường mà nước mắt không ngừng chảy ra. Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ấy khóc như vậy. “Sao lại thế này cơ chứ?”. Anh ấy vùi mặt vào tóc tôi, nghẹn ngào.
“Anh cứ khóc đi, khóc rồi sẽ thấy thoải mái hơn”. Cổ tôi nghèn nghẹn. Có lẽ chỉ có tôi mới trông thấy một Cố Đại Hải mềm yếu như thế này. Anh ấy vẫn luôn là chỗ dựa vững chắc cho tôi, còn tôi ngoài việc ôm lấy Đại Hải khi anh ấy khóc ra thì chẳng biết làm gì cho anh ấy cả. Tôi thấy hận chính mình khi trở nên vô dụng như thế này...
“Chị dâu, bố mẹ đâu rồi ạ?”. Cố Tiểu Khê nằm trên giường trông rất tội nghiệp.
“Mẹ mệt nên đã về nhà nghỉ ngơi rồi, lát nữa anh trai em sẽ tới đây”...
“Em biết... mọi người xấu hổ vì em...”. Con bé rơm rớm nước mắt.
“Đừng như vậy mà!”. Tôi chẳng biết phải dỗ nó như thế nào nữa.
“Cứ để em chết đi!”. Cố Tiểu Khê giật cái kim truyền trên tay ra khiến vết thương chảy nhiều máu.
“Tiểu Khê, em mà cứ như thế này, bố mẹ sẽ càng đau lòng hơn đấy!”. Trông thấy Cố Đại Hải bước vào, tôi như gặp được vị cứu tinh.
“Anh... em có lỗi với mọi người. Em khiến mọi người phải xấu hổ...”. Cố Tiểu Khê vừa khóc vừa nói.
“Dù sao cũng là người một nhà mà, mọi người không trách em đâu, nhưng em ngốc quá đấy!”. Cố Đại Hải an ủi. Anh ấy đúng là một người anh tốt, đỡ Tiểu Khê nằm xuống, còn sửa lại tóc cho cô em gái nữa.
“Đúng đấy, Tiểu Khê à, em cứ nghỉ ngơi đi đã, nếu không sẽ khiến bố mẹ lo lắng lắm đấy!”. Tôi vỗ nhẹ vào lưng Cố Đại Hải. “Em đi ra ngoài tìm y tá đã nhé!”
“Ừ, có chuyện gì thì gọi anh!”. Cố Đại Hải bảo. Tôi thấy mắt anh ấy đầy nỗi đau thương.
“Chán lắm à?”. Triệu Bồi hỏi tôi.
“Cũng bình thường. Tại em không cùng đẳng cấp với mọi người, em thuộc cấp thấp hơn”. Tôi cầm lấy miếng dưa,