Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341806
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1806 lượt.
nông nghiệp, dù sao ở đó, người qua lại cũng khá đông.
“Ở đây đi, cậu gọi Lâm Sở dậy mau!”. Tôi đỗ xe lại rồi lôi đống tờ rơi ra.
Chẳng biết bảo vệ ở chỗ này có đồng ý cho chúng tôi phát tờ rơi không nữa. Trước kia, tôi đã gặp vài người phát tờ rơi nhưng chưa bao giờ làm việc này cả.
“Bọn mình phát kiểu gì đây?”. Mắt A Mông sáng lên. Người ta gọi đây là “hứng thú” ấy mà.
“Mỗi người một bên, phát xong thì gọi điện thoại!”. Tôi đưa túi cho A Mông, cô ấy như sắp phi ngay đi.
“Cậu cẩn thận đấy!”. Lâm Sở dặn với theo.
“Biết rồi!”. A Mông quay đầu lại nhìn chúng tôi, chân vấp phải bậc thềm suýt ngã.
“Thôi, Lâm Sở, cậu đứng gần cô ấy tí đi! Mình chẳng yên tâm về bà cô này chút nào”. Tôi đi về hướng khác.
Việc này quả thật không dễ thực hiện. Những người phát tờ rơi bên đường mà tôi từng gặp tìm mọi cách để mọi người phải nhận chúng. Trước giờ, tôi cực kỳ ghét mấy tờ rơi kiểu đó, chỉ tổ cản trở giao thông, đến người đi xe đạp cũng không tha, mấy người đó còn gấp thành hình máy bay các kiểu, chẳng biết làm thế nào mà họ nhét được vào giỏ xe, vào ghế ngồi phía sau… tóm lại là không thể nào tránh được. Giờ thì hay rồi, tôi đang làm chính công việc đó.
“Giúp tôi tìm người này với, cảm ơn!”. Hớn hở giơ tờ rơi ra nhưng chẳng ai nhận cả, tôi đành phải chạy theo rõ lâu, người ta mới chịu cầm cho mấy tờ.
“Xấu hổ quá!!!”. Tôi thực sự thấy mệt, ngồi phịch xuống vệ đường, lẩm bẩm. “Ngụy Tử Lộ, lần này anh nợ tôi nhiều lắm rồi đấy!”. Tôi bực mình lôi thuốc ra hút rồi đứng lên.
“Xin hãy xem, giúp chúng tôi tìm người này!”. Tôi nói đến thuộc lòng câu này rồi. Đống giấy nặng thật đấy, người tôi đã mỏi nhừ.
“Xin hãy xem…”. Đang phát dở thì tôi liếc thấy có bóng đàn ông đang cúi xuống nhấc cái túi. Tiền bà mày bỏ ra mà dám động đến à? “Sao cái gì anh cũng trộm thế?”. Tôi tức giận nhìn tên kia, đống tờ rơi này bà mày mất mấy trăm tệ để in đấy! Định kiếm chác gì hả?
“Ở đây không được phát tờ rơi, không biết sao?”. Mặt mũi người đó rất xấu xí, lại nói giọng tỉnh nữa.
“Cái gì?”. Tôi chống nạnh.
“Các cô phát tờ rơi là làm ảnh hưởng đến người khác!”. Hắn ta rõ ràng không biết sợ là gì, thấy tôi như thế mà dám đứng thẳng người lên.
“Thế nên anh mới trộm hả?”. Tôi ưỡn ngực. Đứng thẳng thì sao chứ? Tưởng cao hơn tôi mà tôi sợ à?
“Này, cô đã phát tờ rơi mà còn ngang ngạnh thế hả? Biết tôi là ai không?”. Hắn ta cao giọng.
“Là ai? Thủ tướng chính phủ chắc?”
“Tôi là bảo vệ khu này!”. Ánh mắt anh ta biến thành hình viên đạn.
4.
“Xin lỗi anh, xin lỗi…”. Lâm Sở vội vàng gập người chạy lại.
“Mất mặt quá đấy!”. Tôi lườm cô ấy. Tên bảo vệ đáng chết không những thu hết đống tờ rơi mà lại còn giáo huấn chúng tôi một trận nữa. Ban đầu chỉ có mình tôi, lát sau, A Mông cũng bị lôi lại, chỉ có Lâm Sở là tự mình đi tới nộp mạng, lại còn tay đút túi quần tay cầm điếu thuốc nữa chứ!
“Thôi thôi, coi như là mất tiền đi!”. Lâm Sở kéo tôi.
“Hay thật đấy!”. A Mông vẫn chưa hết hưng phấn.
“Nhưng sĩ diện thì mình không lấy tiền ra in được…”. Tôi nói khẽ. Lâm Sở nắm tay tôi thật chặt, ý bảo tôi bỏ qua.
“Bọn mình đi ăn chứ?”. Vừa ngồi lên xe, A Mông hỏi ngay.
“Được, thịt dê nhé!”. Tôi lấy xe ra.
“Cũng được, bọn mình đi ăn mừng”. Lâm Sở chồm lên ghế trên, bảo.
“Ăn mừng cái gì?”. Tôi nhìn qua kính chiếu hậu.
“Thì chuyện bọn mình được đưa đến đồn cảnh sát ấy! Chẳng mấy nữa, báo chí sẽ đăng tin này lên, tờ nào cũng giật tít trên trang nhất rằng “Phóng viên phát truyền đơn bị bảo vệ bắt”, rồi Cố Đại Hải đọc được, anh ấy sẽ hỏi cậu xem truyền đơn gì vậy… “Vợ… em yêu… nói cho anh biết… đó là cái gì…?”. Ha ha ha…”. Lâm Sở bịt mũi, giả giọng Cố Đại Hải.
“Cười cái con khỉ ấy! Chỉ thái giám mới nói cái giọng đó!”
5.
“Vợ ơi, anh về rồi!”. Cố Đại Hải xách hai túi to, bước vào nhà.
“A, anh về rồi ạ?”. Tôi đang định đi ngủ.
“Nhớ anh không?”. Cố Đại Hải ôm lấy tôi, còn hít lấy hít để nữa. “Em lại hút thuốc à?”.
“Ai bảo thế?”. Tôi nhớ ra là mình đã hứa cai thuốc với Cố Đại Hải.
“Người em toàn mùi thuốc đấy thôi”. Mặt Cố Đại Hải lập tức dài ngoẵng ra như dây giày.
“À… hi hi hi, chồng yêu, lúc trưa đi ăn, em hút có một điếu thôi..”. Tôi vội vàng quàng tay qua cổ Cố Đại Hải, nịnh nọt.
“Tiểu quỷ này! Lần sau mà còn thế nữa là em chết với anh đấy!”. Cố Đại Hải nuông chiều tôi lắm, chỉ cốc yêu tôi mấy cái. Thực ra tôi vừa tắt thuốc xong, đầu lọc còn đang vứt ở ngoài cửa sổ.
“Vợ, anh mua quà cho em đây này!”. Cố Đại Hải vừa kéo tôi vừa hớn hở mở túi.
“Cái gì thế?”. Tôi giả bộ tò mò, trong đầu đang nghĩ mai nên phát đống tờ rơi còn lại ở đâu đây.
“Em xem này!”. Cố Đại Hải rúi ra một quả cầu thủy tinh rất lớn. “Thích không?”
“Đẹp quá! Cảm ơn chồng yêu!”. Tôi sà vào lòng Cố Đại Hải, cằm đặt lên vai anh ấy, thầm nghĩ: tốt nhất là thuê người làm giúp, nhỡ bị bắt lần nữa, không những tôi xấu hổ mà lúc Cố Đại Hải biết được, chắc chắn anh ấy sẽ không vui.
“Cố Đại Hải! Chồng ơi!”. Cố Đại Hải đang ngáy khò khò.
“Ừ..”. Anh ấy lật người lại.
“A lô, Triệu Tam à? Em, bà