Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341820

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1820 lượt.

thót, chẳng lẽ lão ấy dám đưa Cố Tiểu Khê đi mua sắm sao?
“Chỗ nào cơ?”. Tôi nhìn về phía đó, thấy Thẩm Lãng đang đi đi lại lại trước cửa nhà vệ sinh nữ. “Thẩm Lãng!”. Không thèm nghĩ ngợi gì, tôi hét to, bất kể anh ấy đưa ai tới, tôi cũng phải cảnh báo trước.
“Tiểu… Tiểu Ngư..”. Mặt Thẩm Lãng tự nhiên trắng bệch, miệng lắp ba lắp bắp. Quả này xong rồi, 100% người trong kia là Cố Tiểu Khê.
“Trùng hợp quá nhỉ? Anh đi với ai thế? An Nguyệt à?”. Cố Đại Hải đi tới chào Thẩm Lãng, nhưng bộ dạng ông anh tôi chẳng khác gì gặp phải đao phủ.
“Không, không… anh vừa mới đi vệ sinh… vừa ra…”. Thẩm Lãng bẻ đốt ngón tay răng rắc, tưởng như mấy đốt xương ấy sắp gãy cả ra.
“Sắc mặt anh không tốt lắm, đau bụng à?”. Cố Đại Hải tỏ vẻ quan tâm.
“Em đi vệ sinh đã!”. Tôi vội ném bộ váy đang cầm trên tay cho Cố Đại Hải.
“Chậm thôi, em vội vàng gì thế?”. Cố Đại Hải hét to sau lưng tôi.
“Vội mà, em sẽ ra ngay!”. Tôi chạy vọt vào nhà vệ sinh.
“Ơ! Chị…”. Đúng lúc đó, Cố Tiểu Khê từ trong phòng bước ra, tôi giơ tay bịt miệng nó rồi đẩy vào trong.
“Làm thế nào bây giờ? Làm thế nào bây giờ?”. Cố Tiểu Khê giật tóc, nó giống hệt Cố Đại Hải, cứ cuống lên là vò đầu bứt tóc, tôi lo sau này ông chồng tôi sẽ bị hói mất.
“Đừng lo, giờ bọn chị với Thẩm Lãng đi trước, em tự về nhé!”. Nghĩ đi nghĩ lại, tôi thấy chỉ còn cách đó.
12.
“Mẹ, con sai rồi ạ…”. An Nguyệt cũng không tồi, vừa về đến nhà, việc đầu tiên chị ta làm là quỳ ngay xuống, xin lỗi bố mẹ tôi.
“Đừng như vậy, con mau đứng lên đi!”. Mẹ tôi vội đỡ chị ta ngồi dậy, nếu là tôi, chắc chắn tôi sẽ bắt quỳ thêm một lúc nữa.
“Mẹ, trước đây con dại dột, tất cả là lỗi của con”. Mắt An Nguyệt ầng ậng nước.
“Oa, sắp được giải Oscar rồi đấy, kỹ thuật diễn xuất quả là đỉnh cao!”. Vừa rửa dao gọt hoa quả trong bếp, tôi vừa nói.
“Suỵt! Khẽ mồm thôi! Kệ chị ấy, lát chúng ta về đi!”. Cố Đại Hải giằng lấy con dao.
“May mà em không ở đây nữa, nếu không, chắc sẽ bị chị ta làm cho tức chết mất”. Tôi liếc sang phòng Thẩm Lãng, định bụng sẽ vào đó xem sao.
“Anh đang đau thương hay đang buồn phiền thế hử?”. Tôi dựa người vào tường, nhìn Thẩm Lãng, anh ấy không nói gì, nhưng lúc bước vào, tôi thấy ông anh giật mình.
“Im lặng chẳng phải là vàng đâu, không đáng xu nào hết, anh phải nghĩ cho kỹ đi, rốt cuộc anh muốn bên nào?|”. Tôi trèo lên giường, kề vào tai Thẩm Lãng, nói nhỏ. “Tốt nhất là anh hãy nghĩ cho kỹ, nếu không, người đầu tiên giết anh không phải là An Nguyệt mà là Cố Đại Hải đấy, đến lúc đó, em không biết theo phe nào đâu!”.
“Tiểu Ngư…”. Đến lúc tôi sắp bước ra ngoài, Thẩm Lãng mới mở miệng, ngước đôi mắt đau khổ của anh ấy lên nhìn tôi.
“Việc của mình thì tự mình giải quyết!|”. Tôi cười rồi đóng cửa lại.
“Tiểu Ngư, ăn cơm đi!”. Giờ thì An Nguyệt nghiễm nhiên quay lại vị trí nữ chủ nhân của cái nhà này, lại còn gắp thức ăn cho tôi nữa. Đây gọi là con gái đi lấy chồng cũng giống như bát nước đã đổ đi, tự nhiên bây giờ, tôi chẳng khác gì người ngoài. Chị ta có ý gì thế? Định bảo tôi đừng có lo chuyện nhà mình nữa sao?
“Cảm ơn chị dâu. Chị về nhà, bố mẹ vui lắm đấy. Chưa cần phải nói đến cái khác, ít nhất thì nhà cũng không loạn thế này”. Tôi lập tức phản bác luôn, để xem chị ta còn nói gì được nữa.
“À đúng. Để sau này có thời gian, chị sẽ dọn dẹp lại”. An Nguyệt nhìn tôi cười, một nụ cười đúng nghĩa, đương nhiên là trừ đôi mắt ra. Giải Oscar không trao cho chị ta thì quả là một tổn thất vô cùng to lớn của nền điện ảnh nhân loại.
13.
“Dạo này, cậu có gặp Trần Lộ không?”. Tôi hỏi.
“Không, nhắn tin không trả lời, gọi điện cũng chẳng được. A Mông vừa uống trà vừa đáp.
“Không có chuyện gì chứ?”
“Cậu đừng có gở mồm! Hay là thế này đi, dù sao cũng chẳng xa lắm, hôm nào bọn mình đến đấy xem thử!”. A Mông móc ví ra trả tiền.
“Chà chà… Con gà sắt cũng chịu nhổ lông rồi đấy[1'>!”. Tôi trêu A Mông, liền bị cô ấy lườm cho một cái.
[1'> Con gà sắt mọc lông: chỉ một người vô cùng keo kiệt giờ cũng chịu bỏ tiền ra.
“Chọn cho mình mấy quả ngon vào! Không ngon thì cậu chết với mình!”. A Mông sai tôi tới quầy hoa quả.
“Tòa nhà số mấy?”. Tay cầm túi đồ ăn dinh dưỡng vừa mua từ siêu thị về, A Mông hỏi.
“Số 4, ở ngay trước mặt kia kìa!”. Giỏ hoa quả nặng quá làm tôi mệt muốn chết.
“Ôi, làm sao các cậu lại tới thế này?”. Chúng tôi vừa bước lên cửa thì gặp Trần Lộ đang vặt lông gà ở ngoài cừa.
“Trùng hợp nhỉ, hôm nay A Mông cũng vừa nhổ lông đấy!”. Tôi cười phá lên.
“Nhổ cái đầu cậu ấy!”. A Mông đang cầm ít đồ hơn nên đập tôi một phát.
“Mau vào nhà đi! Mình dọn tí là xong ngay!”. Trần Lộ đẩy chúng tôi vào phòng.
“Dương Siêu đâu?”. Tôi ngó quanh, căn phòng này vẫn giống trước kia, chỉ khác là bừa bộn hơn một chút. Trên sàn bày mấy cái ấm sành sắc thuốc (đây là quà của Lâm Sở, tôi cũng đi mua cùng), mùi thuốc nồng nặc khiến chúng tôi thấy hơi khó chịu.
“Anh ấy xuống dưới sân đi dạo rồi”. Trần Lộ cầm con gà đã bị vặt trụi lông đi vào, bộ dạng này làm tôi nghĩ tới cô ôsin ở nhà A Mông.
“Được đấy nhỉ? Tự đi xuốn