Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341814
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1814 lượt.
ngoại Ngư nhà anh đây..”. Tôi ra ban công, gọi điện cho Triệu Tam.
“Ờ. Tiểu Ngư à!”. Triệu Tam hét lên.
“Suỵt! Nhỏ mồm thôi!”. Tôi vội vàng vén rèm cửa, thấy Cố Đại Hải vẫn đang ngủ say mới yên tâm nói tiếp.
“Sao thế?”. Triệu Tam hạ giọng.
“Kiếm cho em mấy đứa làm thêm, phát tờ rơi, phải phát hết tất cả cho em”.
“Ờ, được, để anh tìm, mai trả lời em nhé!”. Triệu Tam cúp máy.
“Em đang làm gì thế?”. Giọng Cố Đại Hải vang lên sau lưng làm tôi giật mình suýt ngã.
“Em.. à, người ta gọi nhầm số, sợ làm anh tỉnh nên…”. Tôi nắm chặt cái điện thoại, trong lòng hơi run.
“Ừ, vào nhà đi, ngoài đó lạnh lắm đấy…”. Cố Đại Hải ngáp rồi kéo tôi vào trong, lát sau lại ngủ thiếp đi.
“Phù… Anh làm em sợ quá…”. Tôi vừa vuốt ve gương mặt Cố Đại Hải vừa nghĩ, đợi làm xong chuyện này, chúng ta sẽ sinh một đứa con, ba người chúng ta sẽ hạnh phúc, vui vẻ hơn nhà A Mông. Đến lúc đó, anh đưa con đến đón em tan sở, em sẽ về nhà nấu cơm, anh phụ trách dạy con học bài vì em nóng tính quá, sợ không kiềm chế được lại đánh con mất. Ăn cơm xong, cả nhà ta sẽ ngồi trên ghế xem phim, Đu Đu và Bội Bội chơi dưới gầm bàn.
“Tiểu Ngư! Dậy mau, muộn rồi!”. Cố Đại Hải vội vội vàng vàng gọi tôi dậy, tay cầm một cái khăn bông to lau mặt cho tôi.
“Anh đang làm gì đấy hả?”. Tôi giơ tay lên, khua loạn xạ.
“Muộn rồi! Mau lên đi!”. Cố Đại Hải vừa nói vừa kéo tôi dậy, giúp tôi thay quần áo, nhét bàn chải vào mồm tôi rồi chạy đi lấy đồ giúp tôi.
“Thôi đừng ăn sáng nữa, anh bỏ bánh ngọt vào túi xách cho em rồi, đến văn phòng thì ăn bánh uống trà… Đu Đu! Bội Bội! Không được đánh nhau nữa!”.
Tôi nhìn mình trong gương, đầu tóc bù xù, mặt mũi tèm lem. Bên ngoài, Cố Đại Hải đang hò hét đuổi theo con mèo, thấy tôi vẫn chưa đánh răng bèn giục cuống cả lên.
“Mau lên em!”. Nói xong, anh ấy lại chạy đi đuổi mèo.
“Hay là mình không đẻ nữa… Sáng nào cũng như đánh giặc thế này…”. Tôi đành phải đi đánh răng.
“Vợ à, em lên đi, chiều anh tới đón!”. Vừa đưa được tôi tới cổng tòa soạn, Cố Đại Hải lại vội vã đi mất.
“A, Cố Đại Hải, ví của anh này!”. Tôi gân cổ gọi.
“Náo nhiệt thật đấy nhỉ?”. Hoa Thiên cười hi hi, bước tới từ sau lưng tôi.
“Ớ? Anh?”. Tôi ngớ người.
“Ha ha, chúng ta làm đồng nghiệp được chứ?”. Anh ấy nhìn tôi cười rồi quay người, đi vào cổng tòa soạn.
“Đồng nghiệp? Hoa Thiên? Này, anh nói gì thế hả? Hoa Thiên!”. Tôi vội vàng chạy theo.
6.
Cái thứ được gọi là duyên phận giống như cái bóng của mình, sống chết thế nào cũng phải kéo hai người lại với nhau. Hoa Thiên đúng là đến tòa soạn chúng tôi làm việc thật, chẳng biết vào từ khi nào, nghe nói cũng có người đỡ đầu giống tôi, thậm chí còn dựa lưng chắc hơn cả tôi nữa. Tự nhiên tôi có cảm giác đây là một âm mưu, con mụ la sát An Nguyệt chắc chắn không cam tâm để tôi yên nên mới bảo em họ ra tay đây mà.
“Tôi giới thiệu nhân viên mới một chút nhé!”. Tổng biên tập tươi cười đứng ngoài cửa.
“Anh chàng này được đấy chứ? Đẹp trai thật!”. Đến bà cô già nhất phòng chúng tôi cũng phải động lòng.
“Không biết, làm việc đi!”. Tôi vội vàng tránh ra xa.
“Hi!”. Trước mặt bao nhiêu người, Hoa Thiên lại chủ động vẫy tay chào tôi, khiến mọi người quay sang nhìn tôi chằm chằm.
“Sao?”. Tôi đang ôm một đống đồ trên tay, chẳng biết trốn vào đâu.
“Trưa nay đi ăn cơm với anh nhé!”. Anh ấy nở một nụ cười mê hồn, mấy người trong phòng không khác gì bọn gà chọi, ngẩng hết cổ lên nhìn.
“Không đi!”. Tôi giẫm cho anh ấy một phát, ngầm bảo ra ngoài hẵng nói.
“May mà em không mang giày cao gót đấy!”. Hoa Thiên hiểu ý, theo tôi ra ngoài,
“Thôi đi, sao tự nhiên anh lại chạy tới đây hả?”. Tôi đặt đống đồ lên cửa sổ.
“Đi làm chứ còn gì nữa! Anh nghe nói em làm ở đây nên cũng muốn tới”. Anh ấy nghịch tóc tôi.
“Đồ đểu!”. Tự nhiên tôi thấy sởn da gà, người lạnh toát. May mà đúng lúc đó, chuông điện thoại vang lên, tôi vội chạy đi nghe.
Cố Đại Hải thật thông minh, kịp thời gọi tới đòi ví của anh ấy, chúng tôi liền hẹn nhau buổi trưa cùng đi ăn cơm.
“Nghe thấy gì chưa?”. Tôi huơ huơ chiếc điện thoại.
“Ờ, nghe thấy rồi”. Hoa Thiên thật thà gật đầu.
“Tốt, nghe thấy rồi thì anh làm việc của mình đi chứ!”. Tôi ôm đống đồ, bước đi.
“Em không chào tạm biệt anh à?”. Giọng nói anh ấy vang lên sau lưng tôi. Tôi giơ tay lên vẫy bừa, chẳng thèm quay lại nhìn.
“Ôi… Mệt chết mất thôi…!”. Cố Đại Hải đỗ xe ở cách xa tòa soạn, tôi lại nghỉ muộn, chắc anh ấy cũng vừa mới tới nơi, thế mà còn chê tôi chậm.
“May mà em tới không muộn lắm, nếu không là hết chỗ rồi, ở trên mạng quán ăn này nổi tiếng ra phết đấy!”. Cố Đại Hải cười.
“Mệt chết được, anh có nhân tính không hả?”. Tôi tu ừng ực cốc trà miễn phí trên bàn.
“Tại em ra muộn mà…”. Cố Đại Hải chăm chú nhìn Menu.
“Đúng rồi, anh nhìn thấy Hoa Thiên đi ra từ cửa tòa soạn đấy…”. Cố Đại Hải vừa xới cơm vừa nói, làm tôi suýt thì cắn luôn vào miệng bát.
“Anh nói gì cơ?”. Tôi giả vờ không nghe rõ.
“Răng em không sao chứ?”. Cố Đại Hải vạch mồm tôi ra.
“Thôi thôi!”. Tôi lôi gương ra kiểm tra.