Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342013
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2013 lượt.
r>“Anh chỉ nói thế thôi, em lo gì chứ?”. Cố Đại Hải cười với tôi, nụ cười đầy ẩn ý.
“Rồi, thế em cũng nói cho anh biết, không may là anh đoán đúng rồi đấy, từ hôm nay, Hoa Thiên chính thức là phóng viên ảnh của tòa soạn bọn em…”. Tôi vừa nói xong, đến lượt Cố Đại Hải sặc nước. Đúng là báo ứng!
7.
“Không phải là anh ấy theo cậu đến tòa soạn chứ?”. Lâm Sở dựa người lên ghế, dạo này, trông cô ấy đã giống người hơn một chút, chứ mấy hôm trước bận bịu, nhìn cô ấy không ra hình người.
“Sao mình biết được? Thích làm gì thì làm, mình đang muốn xem An Nguyệt chỉ huy anh ta giở trò gì đây”. Tôi ném phi tiêu.
“Cậu đừng có thế, mình nghĩ Hoa Thiên không phải người xấu đâu”. Lâm Sở có vẻ không thích thái độ của tôi.
“Mình cũng không tin”. Tôi quay đầu lại nhìn cô ấy. “Nhưng cứ nghĩ đến bà chị họ của anh ấy là mình lại sởn da gà. Nếu không vì sợ phạm pháp thì mình nhất định phải nhốt chị ta vào viện thần kinh cả đời mới được”.
“Anh trai cậu định thế nào?”. Lâm Sở đặt cốc xuống.
“Anh mình thì cậu cũng biết rồi còn gì, lão ấy sao có gan chứ? Đang đợi mình nghĩ cách cho kia kìa!”. Tôi nheo mắt, phóng cái phi tiêu trong tay. “Không trúng”.
“Ờ, mình cũng đoán được anh cậu sẽ tỏ ra thế nào rồi, ông ấy vốn thật thà mà…”. Lâm Sở vươn người, ôm Đu Đu vào lòng.
“Lão anh mình chính vì thật thà quá mà thành ra đáng ghét! Bán đi cũng chả được mấy đồng, toàn bị người khác bắt nạt. Mà ngoài Thẩm Lãng, số người thật thà ở bên cạnh bọn mình có ít đâu chứ?”. Tôi ngồi cạnh Lâm Sở, nhìn cô ấy trêu con mèo. “Mình vốn chẳng tin mấy vụ giết người gì đó trên ti vi, đứa nào lúc nhỏ cũng chân chất thật thà, lớn lên lại dám giết người phóng hỏa. Nhưng bây giờ thì mình tin rồi, đó là quy luật. hoàn toàn có thể chứng minh cho cái câu “thỏ điên cắn người” đấy. Đương nhiên đó chỉ là thiểu số, còn đại đa số giống Thẩm Lãng, im lặng mà chết. Thế giới này chỉ có hai loại người: bị người khác hại hay là đi hại người khác thôi”. Tôi bóc quýt.
“Cái đó thì chỉ có tự mình hiểu. Con người vốn rất phức tạp, chỉ nhìn mặt thì chẳng biết người đó tốt xấu thế nào, có khi cậu mở lòng ra xem, không chừng đều đã thối hết rồi. Giống như quả quýt này, giờ nhìn thì không sao, biết đâu lúc cắn vào rồi, cậu mới thấy có sâu trong đó”. Lâm Sở vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào quả quýt của tôi.
“Biến! Tởm quá đấy!”. Tôi nhè ngay miếng quýt vừa cho vào miệng ra
8.
Về nhà, tôi thấy bầu không khí có gì đó khác thường, thực sự ngột ngạt, tù túng. Ăn cơm một lúc lâu mà không ai nói với ai câu nào.
“Ừm…”. Tôi hắng giọng. “Ai muốn nói gì thì nói ra đi, trốn được mùng một chứ chẳng trốn được đến rằm.
“Để anh đi lấy cơm!”. Cố Đại Hải ngượng ngùng đứng dậy.
“Lấy thêm cho bố một bát!”. Chẳng mấy khi bố tôi ăn đến bát thứ hai.
“Cái đó…”.Thẩm Lãng chau mày. “Tôi cũng…”.
“Anh có tí chính kiến không được hả? Sao cái gì cũng nghe theo người ta thế?”. Tôi trợn mắt nhìn Thẩm Lãng làm anh ấy sợ quá, đánh rơi cả đũa xuống đất.
“Việc này anh phải tự quyết, đưa về đây hay là đuổi đi?”. Tôi thấy không thể tiếp tục để thế này được nữa, phải dùng cực hình với Thẩm Lãng mới được, chứ đợi anh ấy đưa ra được ý kiến, chắc tôi đã mệt chết mất rồi. Có lúc phải đẩy anh ấy một cái, nếu không, anh ấy sẽ chẳng dám đi.
“Nhưng mà…”. Ông anh tôi vẫn cúi mặt xuống, ấp úng như gái mới về nhà chồng.
“Nói đi!”. Mẹ tôi đẩy thêm cái nữa. “Sao con cứ câm như hến thế hả?”.
“Con… con đang nghĩ, chữa lâu như vậy, chắc đã đỡ hơn một chút…đợi trị khỏi hẳn…”. Thẩm Lãng lúng túng như gà mắc tóc, liên tục quay sang nhìn tôi.
“Nói tiếp đi! Nhìn em làm gì?”. Tôi trợn mắt lên làm Thẩm Lãng vội nhìn về phía Cố Đại Hải.
“Anh đang nghĩ, đợi An Nguyệt chữa khỏi bệnh mới nói chuyện ly hôn đúng không?”. Cố Đại Hải thấy Thẩm Lãng đáng thương quá liền đỡ lời.
“Ừ ừ ừ…”. Thẩm Lãng gật đầu như bổ củi.
Bảo là cả nhà ngồi bàn bạc với nhau nhưng thực ra, chẳng ai nói gì cả vì chẳng biết phải nói gì.
9.
Từ rơi đúng là một thứ đáng sợ, bất kể là do mình gửi hay người khác gửi. “Đây là ác báo! Ác báo!”. Tôi đau khổ dựa vào người Lâm Sở.
“Không thấy thú vị sao?”. Cô ấy cầm điện thoại của tôi lên, tiếng chuông báo có cuộc gọi đến vẫn chưa dứt. “Ngày trước, cậu cứ kêu Cố Đại Hải bận hơn cả tổng thống. Giờ thì cậu còn bận hơn anh ấy rồi nhá!”
“Chả đâu vào đâu cả! Người ta bận những việc đàng hoàng, còn mình toàn bị A Mông hãm hại thôi”. Dạo này, điện thoại của tôi liên tục có người gọi tới, lúc thì ban quản lý thành phố đòi phạt, lúc lại có thằng cha lưu manh đòi thu phí bảo hiểm, rồi có người bảo nhìn thấy một người điên trên đường… Làm như tất cả những ai tâm thần ở cái thành phố này đều liên quan đến tôi hết ấy!
“Á! Số này gọi tám lần rồi đấy, cậu có nghe không?”. Lâm Sở đưa điện thoại cho tôi.
“Không nghe, bà thèm vào… Kiểu này không phải bọn quản lý thì lại là lũ thu phí bảo vệ thôi!”. Tôi cầm tờ tạp chí cũ lên, chuẩn bị đi vào nhà vệ sinh.
“Thế mình nghe nhá?”. Lâm Sở vẫn chưa thấu hiểu nỗi thống khổ của tôi, cô ấy cũng giống A Mông, nghĩ chuyện nà