Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341818
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1818 lượt.
i khi trước con bị bệnh…”. Ăn cơm xong, An Nguyệt chạy tới ôm mẹ tôi, thủ thỉ. Tức chết đi được, đó là mẹ tôi cơ mà!
“Con nói gì thế? Không sao đâu, không nhắc lại chuyện này nữa nhé!”. Mẹ tôi cầm tay An Nguyệt.
“Không không, hôm nay con bảo Hoa Thiên đi rút tiền rồi, coi như đây là lời xin lỗi của bên nhà con”. An Nguyệt tự nhiên lại bật khóc. “Đều tại con không tốt, những ngày tháng tốt đẹp đã qua mất rồi..”
“Đúng là biết ăn nói thật đấy! “Tại-con-bị-bệnh”!”. Trên đường về nhà, tôi hậm hực nói với Cố Đại Hải. “Đó mà gọi là bị bệnh á? Phát điên thì có!”
“Đúng”. Cố Đại Hải vội vàng gật đầu hùa theo.
“Sao tự nhiên dạo này anh ngoan ngoãn thế?”. Tôi nhìn Cố Đại Hải.
“Nói thế không đúng, anh luôn theo em mà!”. Ông chồng tôi cười khì khì.
“Cố Tiểu Khê nhà anh sống chết cũng không muốn ra nước ngoài chứ gì? Lại muốn em tới khuyên nó giúp anh hả?”
“Hi hi hi… Vợ anh thông minh thật đấy!”. Cố Đại Hải híp mắt cười như thái giám.
16.
Công ty Lý Triển Bằng tự nhiên bị thâm hụt một khoản lớn khiến anh ấy suýt phá sản. Để Lý Triển Bằng vui vẻ hơn một tí, tôi và Lâm Sở liền rủ anh ấy tới quán bar.
“Ha ha ha… Uống đi, uống đi!”. Một cô em phấn son lòe loẹt quàng tay qua vai Lý Triển Bằng.
“Được, uống chứ!”. Lý Triển Bằng cao hứng.
“Trang điểm kiều gì mà như diễn tuồng ấy!”. Tôi thực sự không nhịn được.
“Cậu mặc xác đi!”. Dạo này, tinh thần Lâm Sở có vè đang xuống dốc trầm trọng, cứ ngồi một mình là cô ấy lại nghĩ tới Bobo, tôi tới đây cũng một phần vì muốn an ủi cô ấy.
“Không được rồi!”. Tôi đặt cốc xuống. “Này này, các em, đây là tiền thù lao tối nay, nhận rồi đi đi nhé!”. Tôi đặt tiền lên bàn, mấy cô em kia vơ vội lấy rồi chạy đi.
“Ôi… Cô đơn quá..!”. Mấy em chân dài vừa đi khỏi, Lý Triển Bằng đã than vãn.
“Thôi đi! A Mông mà trông thấy, anh còn sống được chắc?”. Tôi chống nạnh, nhìn Lý Triển Bằng.
“Giờ anh đang muốn chết luôn cho xong”. Ông anh đó cũng trợn mắt lên với tôi.
“Là ý gì?”. Tôi lườm.
“Ôi, anh thấy thật mệt mỏi. Em cũng biết đấy, Lữ Tiểu Mông mà lên cơn thì không ai làm gì nổi, từ sáng đến tôi, không làm việc thì cô ấy lại lo cho con. Lúc nào anh cũng bị xếp ở vị trí cuối cùng. Những chuyện đó có thể không tính toán nữa, nhưng dạo này anh có chuyện, ít ra cô ấy cũng phải nói được mấy câu an ủi chứ!”. Lý Triển Bằng đứng dậy, bắt chước giọng A Mông. “Anh! Anh là đồ bỏ đi! Làm cái gì cũng không xong! Tôi nói cho anh biết, sau này đừng có để tôi thấy mặt anh nữa!”
“Thôi thôi! Ngồi xuống đi! Em biết anh khó chịu, đúng là A Mông thỉnh thoảng cũng không biết quan tâm đến người khác cho lắm”. Tôi vẫy tay, bảo người phục vụ mang sinh tố tới. Vừa quay đầu lại, tôi thấy Lâm Sở tự nhiên ngã ra, bèn vội vàng đưa cho nó quyển sổ và cái bút.
“Không thể nói như vậy..!”. Tôi chống cằm, nhìn đám người đang quay cuồng trên sàn nhảy.
Lý Triển Bằng quay lại nhìn tôi. “Anh nói thật cho em biết, đừng có kết hôn, cho dù bị đánh chết cũng không được cưới! Lúc chưa cưới, buồn chán gì thì ngoài đường còn có mấy em xinh đẹp chạy theo hầu hạ, cưới rồi, có chán cũng chỉ được chán một mình thôi! Em có biết tại sao anh nhất định phải tìm Hứa Lâm Lâm không?”
“Nói đi!”
“Thực ra không nhất thiết phải là Hứa Lâm Lâm mà anh chỉ cần là con gái thôi, chỉ cần người đó không mắng anh, biết nghe lời anh, ông mày nói gì thì nó phải là cái đấy… Ha ha ha… Anh rất thích mắng Lữ Tiểu Mông trước mặt cô ấy! Sướng thật!”. Lý Triển Bằng cao hứng nói một tràng, bắn cả nước bọt vào mặt tôi. Tôi chẳng biết phải làm sao nữa, nhậu nhẹt xong xuôi rồi, còn phải nghĩ cách đưa ông cố, bà cố này về…
“Anh nói cho em biết, nhìn thấy gái, anh không còn là người nữa mà đã thành cầm thú!”. Trên đường ra, Lý Triển Bằng chân đi loạng choạng, miệng nói huyên thuyên. Tôi vừa lơ đi một tí, gã đó đã chạy ngay theo một em gái gần đấy, còn đập đầu vào người ta nữa.
“Làm cái gì thế hả?”. Cô em kia mãi mới đứng lên nổi. “Điên à?”
“Xin lỗi nhé, xin lỗi! Tôi đưa anh ta ra ngoài luôn đây!”. Tôi chỉ hận một nỗi không thể đá cho Lý Triển Bằng bay ngay ra ngoài.
“Ơ, đừng có đi! Chị đang tìm em mà!”. Cô gái kia tự nhiên kéo tay tôi.
“Ai thế?”. Giờ tôi mới nhìn rõ, hóa ra đó chính là cô em Tây Thi của Triệu Tam. “Ôi, may quá, trong đó còn một người nữa, kéo ra đây hộ em với!”. Tôi chỉ tay về phía sau rồi tiếp tục lôi Lý Triển Bằng đi.
17.
“Ôi mẹ ơi..! Nặng chết mất!”. A Thi thả Lâm Sở lên giường, tay cô ấy vẫn còn nắm chặt tờ giấy viết khi nãy.
“Mau ra đây giúp em! Em không chịu nổi nữa rồi!”. Tôi cố gắng đỡ Lý Triển Bằng, gân căng cả lên.
“Lão này là ai thế? Mới quen hả?”. A Thi đá Lý Triển Bằng.
“Biến! Chị tưởng em giống chị à?”. Tôi kéo áo lên lau mồ hôi, mệt chết mất! “Đây là tài sản cá nhân của một đứa bạn em đấy!”
“Dạo này anh ấy làm gì?”. A Thi đứng dậy, mở cửa sổ.
“Vẫn buôn mấy thứ đồ cổ, song không còn ai làm cùng nữa.”
“Vậy à? Nhưng chắc sẽ có người tới làm thôi.”
“A lô, ông chủ Triệu ạ?”. Chuông đi