Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341812

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1812 lượt.

iệu Tam chảy đầy máu, nếu không được đưa đến bệnh viện kịp thời thì chắc đã xong đời rồi, mấy người đánh anh ấy đã bị bắt giữ. Triệu Tam vẫn chưa kết hôn, có mỗi cậu em trai thì đang học ở nước ngoài nên chỉ còn mỗi A Thi chăm sóc anh ấy, thực sự là rất nhiều việc, tôi và Thẩm Lãng cũng phải chào thua.
Cụ thể giữa Triệu Tam và A Thi đã xảy ra chuyện gì thì tôi không rõ, chỉ biết sau đó, hai người họ liền cặp kè với nhau, lại còn rất say đắm nữa, suýt thì làm đám cưới. Có điều chuyện không thành, rồi A Thi biến mất.
20.
Sang năm là năm tuổi của A Mông, cô ấy bắt tôi phải đi mua đồ lót màu đỏ với cô ấy.
“Này, mình bảo…”. Tôi nhìn A Mông đang mải mê chọn lựa giữa một đống đồ lót đỏ chót.
“Sao?”. Cô ấy không thèm ngẩng lên nhìn tôi.
“Cậu có thể dịu dàng với Lý Triển Bằng một tí được không?”. Tôi dựa người vào xe đẩy, bảo.
“Là ý gì? Cậu yêu Lý Triển Bằng đấy à?”. Câu nói của A Mông làm tôi suýt sặc.
“Điên à? Mình nói cho cậu biết, giờ cậu tử tế với anh ấy thì sau này, Lý Triển Bằng mới cung phụng hầu hạ cậu chứ!”. Tôi mở chai nước khoáng trong tay ra uống tiếp.
“Hôm nọ hắn không về nhà, chắc lại đi uống rượu với các cậu hả?”. A Mông chặn họng tôi.
“Trời đất quỷ thần ơi!”. Tôi rủa thầm, lại lỡ miệng rồi.
“Mình đùa thôi! Nhưng thật ra lúc này, Lý Triển Bằng rất muốn cậu quan tâm đến lão ấy đấy!”. Đến lúc đi ăn cơm, tôi nói tiếp.
“Ăn cũng không bịt được mồm cậu!”. A Mông gắp miếng thịt to nhất trong đĩa cô ấy sang cho tôi.
“OK, ăn thôi!”. Tôi sợ nói nữa thì sẽ khó bảo toàn tính mạng nên im thin thít.
Khi đi qua khu bán đồ nam, A Mông tự nhiên dừng lại. “Bộ kia đẹp đấy, cậu mua cho Cố Đại Hải đi!”. A Mông chỉ vào bộ vest treo gần đó, vừa nhìn đã thấy bộ này chỉ dành cho người vừa cao vừa gầy mặc.
“Cậu đùa à? Cố Đại Hải xỏ vào lại chẳng bục ngay ấy...”. Mới nghĩ đến đó, mồ hôi tôi đã túa ra.
“Thì mua cho anh trai cậu, để mình đưa cậu đi xem!”. A Mông kéo tôi đi vào trong.
“Haiz, nhiều tiền quá thì mình mang ra đốt chứ Thẩm Lãng còn cần mình mua cho hả?”. Tôi chạy theo phía sau. “Á! Biết rồi! Cậu muốn mua cho Lý Triển Bằng chứ gì?”
A Mông ngượng nghịu một hồi rồi mới dám lấy bộ vest xuống, lại còn mua cả quần đùi đỏ, tất đỏ cho Lý Triển Bằng nữa, họ sinh cùng năm mà.
“Cậu lắm chuyện quá đấy!”. Tôi nhìn A Mông khệ nệ xách một đống túi.
“Thì… không biết, người ta bảo năm tuổi là đen đủi lắm!”. A Mông nhìn tôi. “Mà cũng là năm tuổi của cậu còn gì?”
“Ờ, không dám phiền đến cậu, hai tháng trước, Cố Đại Hải đã mua đủ cho mình rồi”. Ông chồng tôi còn muốn đêm 30 sơn lại cả nhà màu đỏ nữa.
“Đấy, nhìn Cố Đại Hải nhà cậu đi! Lý Triển Bằng mà quan tâm tới mình được như thế thì mình đi đầu xuống đất!”. Đang nói bô bô, đột nhiên A Mông nhìn chằm chằm về phía sau lưng tôi rồi im bặt.
“Ha… ha… ha…”. Tôi ngồi ở ghế sau nhìn Lý Triển Bằng lái xe.
“Cậu muốn chết hả?”. A Mông bực mình quát.
“À không, mình đang sợ đấy mà!”. Tôi chậm rãi nói.
“Cố Đại Hải đi công tác về đến nhà là xông ngay tới, hỏi xem mấy hôm nay, tôi đã làm những gì.
“Anh điên à?”. Tôi trợn mắt, vào phòng tắm rồi mà còn bị Cố Đại Hải chặn cửa tra hỏi.
“Anh tò mò chút thôi, nói cho anh biết đi!”. Cố Đại Hải tay ôm chó, tay ôm mèo năn nỉ.
“Đi chết đấy!”. Tôi sập cửa lại.
“Em vẫn còn thở cơ mà…”. Cố Đại Hải vẫn lải nhải.
“Em hiện hồn về đấy!”
“Anh chỉ quan tâm thôi mà….”. Cố Đại Hải cười khì, gọt táo cho tôi.
“Thôi ngay đi, nhìn thấy anh là đã ghét rồi!”. Tôi lườm.
“Ờ, đúng rồi, hôm nay có người tìm em đấy”. Cố Đại Hải lấy quyển sổ bên cạnh điện thoại lên. “Là người này, cô ấy bảo không có chuyện gì cả, chỉ muốn cảm ơn em thôi, bảo em rảnh thì qua chỗ cô ấy chơi.”
“Ai cơ?”. Tôi ngậm miếng táo, giật lấy quyển sổ. Trong đó viết tên A Thi. “Cấm anh tìm gặp chị ấy đấy, không thì chết với em!”
“Là ai vậy?”
21.
“Tin nóng đây!”. Bà chị xấu nhất tòa soạn chúng tôi tất tả chạy tới.
Tôi ngẩng đầu lên liếc chị ta một cái. Tin nóng nhất bây giờ chỉ có thể là chị hết ế rồi, cuối cùng đã có người rước đi rồi, tôi thầm nghĩ.
“Gì thế? Gì thế?”. Mấy người khác nhao nhao lên hỏi.
“Tòa soạn định ra một cuốn sách ảnh do anh chàng đẹp trai mới tới chụp, chọn thêm mấy người trong tòa soạn biên tập nữa”. Chị ấy hổn hà hổn hển kể như gái sắp vào cơn khó đẻ, ai không biết chắc sẽ tưởng chị ấy được chọn đi biên tập ấy chứ!
“Thật hả?”
“Tốt quá!”. Đám người kia bỗng ầm ĩ cả lên. Tôi chỉ nghĩ, xem ra chỗ dựa lưng của Hoa Thiên cũng vững ra phết, cơ hội này ngàn năm có một mà lại được giao vào tay người mới như anh ta. Mấy ngày trước, tôi đã nghe nói chuyện này, vốn định báo cho Lâm Sơ nhưng giờ thì hay rồi, có muốn cũng chẳng được nữa.
Hôm nay, chúng tôi lại về nhà ăn cơm, nhưng lần này là nhà bố mẹ chồng.
“Đừng quên đấy nhé!”. Trên đường đi, Cố Đại Hải cứ lải nhải suốt, vẫn muốn tôi giúp anh ấy khuyên Cố Tiểu Khê ra nước ngoài.
“Anh còn nói nữa là em về luôn đấy!”. Tôi lườm.
“Hi!”. Tôi gõ cửa phòng Cố Tiểu Khê.
“A, chị dâu!”. Mấy ngày không gặp, Cố Tiểu Khê đ


XtGem Forum catalog