Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341819
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1819 lượt.
đen đủi thế này hả trời?”. Lý Triển Bằng ôm mặt, dạo này trên đó toàn là nếp nhăn, râu thì mọc tua tủa.
“Thôi ngay! Anh có số điện thoại của Cố Đại Hải rồi chứ?”. Tôi nhìn anh ấy.
“Ờ.”
“Thế thì hỏi vay đi!”. Tôi xách túi lên, đi ra cửa. “Về nhà, em sẽ bảo anh ấy một tiếng.”
Hôm nay chẳng biết là ngày gì nữa, tôi vừa ra đến cổng thì gặp Cung Chấn.
“Không ngờ đấy, dạo này cậu thế nào?”. Tôi nhìn cậu ấy.
“Tiếp tục lẻ bóng thôi”. Hình như Cung Chấn gầy đi một chút.
“Hả?”
“Chia tay rồi.”
“Ờ…”. Tôi ngại quá, chỉ muốn kiếm cái lỗ nẻ mà chui xuống.
“Tối đi ăn với em nhé!”. Cung Chấn thất thần một chút rồi tỏ ra bình thường.
“OK! Ăn gì?”
Cung Chấn kể, một hôm, Bobo vừa khóc vừa gọi cho cậu ấy, nói rằng mình không phải là người con gái tốt, lại còn bị đồng tính nữa. Có nhiều lúc, tôi rất khâm phục người con gái đó, mặc dù bên ngoài trông rất yếu đuối, nhưng thực ra, ý chí của cô ấy còn mạnh mẽ, vững vàng hơn tất cả chúng tôi, gặp chuyện lớn, bọn tôi thường lo cuống cuồng lên trong khi cô ấy vẫn tỏ ra chẳng có gì ghê gớm cả.
“Cậu trách Bobo không?”. Tôi nghịch ống hút.
“Chẳng biết nữa. Em nghĩ cô ấy sống rất thật, nhưng mà… bọn em không hợp”. Cung Chấn chống tay vào cằm, nhìn ra ngoài.
“Sau này, tôi sẽ kiếm cho cậu một cô gái thật tốt”. Tôi gượng cười, thầm nhủ, tôi nên bù đắp cho Cung Chấn, vì thực ra tôi đã biết chuyện của Bobo từ trước rồi, chỉ là không thể nói ra được thôi.
“Cố Tiểu Khê ạ? Thôi bỏ đi, cô ấy không thích em mà!”
“Ai bảo thế? Người chị quen còn nhiều lắm”. Trong lòng tôi nghĩ, cậu có thích thì chưa chắc tôi đã thích, ông anh Thẩm Lãng nhà tôi đã đủ đen đủi rồi.
“Vậy em cảm ơn trước nhé!”
24.
Cuối tuần, tôi và A Mông tới chỗ Lâm Sở, quyết tâm xem bằng được trước, cô ấy viết cái gì lúc say rượu.
“Ơ? Các chị tới rồi à?”. Bobo mở cửa cho chúng tôi. Tôi ngẩn người.
A Mông nhìn tôi rồi quay sang nhìn Bobo, chẳng nói gì cả, đẩy cửa bước vào.
“Mình vừa đoán là các cậu”. Lâm Sở đút tay vào túi quần.
“Chúng mình tới xem cậu có còn sống hay không”. A Mông cởi giày ra.
“Còn lâu nhá! Cậu chết thì có!”. Lâm Sở nhìn tôi. “Này, cậu điên à? Đứng ở đấy làm gì?”
“Mình điên thì cậu thần kinh!”. Tôi ném túi về phía cô ấy.
“Em ra ngoài một lát!”. Lúc chúng tôi đang ăn cơm, Bobo lấy cớ đi ra ngoài, trước lúc đi còn nhìn tôi một cái.
“Ờ, lạnh đấy, mặc thêm áo đi!”. Lâm Sở đưa áo khoác rồi con cài cúc cho cô ấy nữa.
“À, mình cũng đi”. Tôi vội đứng dậy.
“Đi đâu đấy?”. Lâm Sở nghiêng đầu hỏi.
“Đi cầu!”
“Hi! Gọi chị hả?”. Tôi vỗ vai Bobo, cô ấy đang đứng đợi tôi ở cổng.
“Vâng, chị biết chuyện của em chưa?”. Cô ấy kéo áo.
“Gặp Cung Chấn rồi”. Tôi xuýt xoa, không mặc áo khoác nên tôi thấy hơi lạnh.
“Mấy ngày trước, em vẫn ở show của công ty anh ấy.”
“Lần này nghĩ kỹ rồi chứ?”. Tôi kiếm chỗ khuất gió, nép vào. “Tuy Lâm Sở điên điên thế nhưng cô ấy không chịu nổi những chuyện kiểu này đâu, nếu em không xác định rõ ràng thì thôi đi, dễ hợp dễ tan!”
“Cảm ơn chị, lần này em hiểu rồi, không thể ép buộc mình được”. Cô ấy cười rạng rỡ, làm lỗ rõ hai má lúm đồng tiền mà Lâm Sở thích nhất.
“Hạnh phúc nhé! Chị vào đây!”
Kết hôn anh có dám không?
Từ bỏ là một thứ tổn thương, kiên trì là một loại nỗ lực.
1.
“Anh cho em biết một tin nội bố nhé!”. Anh Trần ghé tai tôi nói nhỏ.
“Gì thế ạ?”. Tôi nhìn anh ấy.
“Em biết chuyện chúng ta sắp ra sách ảnh chứ?”
“Có chuyện gì à?”. Hoa Thiên đưa đôi mắt ngây thơ, vô tội ra nhìn tôi.
“Có phải anh đã biết chuyện ai sẽ đi theo anh để biên tập rồi đúng không?”. Tôi vào đề ngay.
“Đương nhiên, chính anh đề nghị để em đi mà”. Hoa Thiên nhìn tôi, cười.
“Tại sao cứ phải là em chứ?”. Tôi cảm thấy giờ mình chẳng khác gì quả bom đã được châm ngòi.
“Chẳng lẽ em muốn để anh đi với chị ấy hả?”. Hoa Thiên hất cằm về phía bà chị già đang nhìn trộm qua cửa.
“Ha ha ha!”. Tôi quay ra cười làm bà chị thụt ngay lại. “Tất nhiên. Anh cứ đi với chị ấy, em không đi đâu!”. Tôi quay đầu lại, nhìn Hoa Thiên.
“Thế thì anh cũng không đi, không an toàn gì hết!”
2.
“Cố Đại Hải, em có chuyện muốn nói!”. Ăn tối xong, tôi dùng điệu bộ nghiêm túc nhất để kể chuyện Hoa Thiên cho Cố Đại Hải nghe.
“Không đi, không đi, không đi!”. Đầu anh ấy lắc lia lịa như sắp rụng.
“Em cũng không muốn đi…”. Tôi nhìn Cố Đại Hải. “Nhưng nghe nói ai đi sẽ được hưởng một tháng phép đấy! Lần trước, anh chẳng bảo muốn đi Nhật chơi còn gì, anh không muốn đi nữa hả?”
“Một tháng cơ à?”. Nếu có khả năng nhìn xuyên thấu cái đầu quả dưa của Cố Đại Hải, chắc tôi sẽ thấy bộ óc đang quay mòng mòng. Một tháng quá đủ để chơi bời nghỉ ngơi, nếu bỏ qua thì quả là đáng tiếc, hơn nữa lại được những hai tháng lương. Chuyện này thì tôi không nói với anh ấy, quỹ riêng của tôi sau này lại tăng lên đáng kể, tôi mua quả cầu pha lê giá ba vạn tệ kia rồi.
“Không đi chẳng phải đáng tiếc lắm sao?”. Tôi bơm thêm.
“Ờ… cũng đúng… những một tháng… N